Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 364: Ẻo lả đi rồi, tiểu bạch kiểm lại tới (4)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Chàng đi đi, không cần phải quan tâm ta." Sắc mặt nànglạnh xuống, khẩu thị tâm phi, tay nhỏ dùng sức đẩy ra ngoài, không chịu tiếp tục cho hắn lại gần."Đừng, đừng đẩy ta, vi phu đã giải thích như vậy, nương tử vẫn còn không chịu chấp nhận sao? ?" Hắn gục mặt xuống đầy thất vọng, có vẻ bất lực."Hừ, chàng đi tìm Nam Cung Liên Nhi, tự mình nghĩ biện pháp tiến vào Đại Tuyết Sơn, xem ai tới trước." Trước mắt nàng không có cần, hết lần này tới lần khác đi cầu người, Đế Tuấn không phải não hỏng, chính là có mưu đồ khác."Không cho phép." Bá đạo xoay người chặn nàng, lỗ mũi người nào đó xì ra khói đen "Nàng để cho ta rời đám điểu nhân kia xa một chút, bên này một mình vi phu là được rồi, nàng đừng nhúng tay vào.""Ta không nhúng tay vào, sau đó để cho chàng mắc nợ Nam Cung Liên Nhi? Tương lai vĩnh viễn bị nàng ta dùng chuyện này để uy h**p, muốn ngươi làm cái gì phải làm cái đó?" Trên đời này còn có ai hiểu người đàn bà kia hơn nàng, đem ân cầu tư, không cho cự tuyệt, Đế Tuấn căn bản hắn không hiểu rõ đối tượng là cái loại gì.Người nọ là người tùy tiện có thể thiếu nợ ân tình sao?Hắn có lẽ còn chưa lĩnh giáo qua Đại Tuyết Sơn có thù tất báo.Quan trọng nhất là, Mộ Lăng Không chán ghét ánh mắt Nam Cung Liên Nhi nhìn Đế Tuấn, phần h*m m**n kia, không thể chịu được, bời vì từ đó nảy sinh tâm tư xa xôi với chồng của nàng."Nương tử, nàng đối với vi phu không có lòng tin như vậy sao?" Hắn chăm chú nhìn nàng thật lâu, sau đó rất nhanh liền nhận ra nàng thật sự nghiêm túc, đó là bóng tối không cách nào che đậy cũng không thể thỏa hiệp, Để Tuấn không thể mặc kệ bỏ qua."Có lẽ, đây đúng là bóng ma Đại Tuyết Sơn lưu lại cho ta không có cách nào tiêu trừ" Nàng ôm chặt lấy hắn, đầu áp vào ngực, yên lặng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ mà lực khẽ co rút "Chàng là người quan trọng nhất của ta, bất luận xảy ra cái gì, đều không thể mất đi, nếu thật sự phải đến nơi nguy hiểm, xin chàng cho ta đi cùng."

"Chàng đi đi, không cần phải quan tâm ta." Sắc mặt nànglạnh xuống, khẩu thị tâm phi, tay nhỏ dùng sức đẩy ra ngoài, không chịu tiếp tục cho hắn lại gần.

"Đừng, đừng đẩy ta, vi phu đã giải thích như vậy, nương tử vẫn còn không chịu chấp nhận sao? ?" Hắn gục mặt xuống đầy thất vọng, có vẻ bất lực.

"Hừ, chàng đi tìm Nam Cung Liên Nhi, tự mình nghĩ biện pháp tiến vào Đại Tuyết Sơn, xem ai tới trước." Trước mắt nàng không có cần, hết lần này tới lần khác đi cầu người, Đế Tuấn không phải não hỏng, chính là có mưu đồ khác.

"Không cho phép." Bá đạo xoay người chặn nàng, lỗ mũi người nào đó xì ra khói đen "Nàng để cho ta rời đám điểu nhân kia xa một chút, bên này một mình vi phu là được rồi, nàng đừng nhúng tay vào."

"Ta không nhúng tay vào, sau đó để cho chàng mắc nợ Nam Cung Liên Nhi? Tương lai vĩnh viễn bị nàng ta dùng chuyện này để uy h**p, muốn ngươi làm cái gì phải làm cái đó?" Trên đời này còn có ai hiểu người đàn bà kia hơn nàng, đem ân cầu tư, không cho cự tuyệt, Đế Tuấn căn bản hắn không hiểu rõ đối tượng là cái loại gì.

Người nọ là người tùy tiện có thể thiếu nợ ân tình sao?

Hắn có lẽ còn chưa lĩnh giáo qua Đại Tuyết Sơn có thù tất báo.

Quan trọng nhất là, Mộ Lăng Không chán ghét ánh mắt Nam Cung Liên Nhi nhìn Đế Tuấn, phần h*m m**n kia, không thể chịu được, bời vì từ đó nảy sinh tâm tư xa xôi với chồng của nàng.

"Nương tử, nàng đối với vi phu không có lòng tin như vậy sao?" Hắn chăm chú nhìn nàng thật lâu, sau đó rất nhanh liền nhận ra nàng thật sự nghiêm túc, đó là bóng tối không cách nào che đậy cũng không thể thỏa hiệp, Để Tuấn không thể mặc kệ bỏ qua.

"Có lẽ, đây đúng là bóng ma Đại Tuyết Sơn lưu lại cho ta không có cách nào tiêu trừ" Nàng ôm chặt lấy hắn, đầu áp vào ngực, yên lặng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ mà lực khẽ co rút "Chàng là người quan trọng nhất của ta, bất luận xảy ra cái gì, đều không thể mất đi, nếu thật sự phải đến nơi nguy hiểm, xin chàng cho ta đi cùng."

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Chàng đi đi, không cần phải quan tâm ta." Sắc mặt nànglạnh xuống, khẩu thị tâm phi, tay nhỏ dùng sức đẩy ra ngoài, không chịu tiếp tục cho hắn lại gần."Đừng, đừng đẩy ta, vi phu đã giải thích như vậy, nương tử vẫn còn không chịu chấp nhận sao? ?" Hắn gục mặt xuống đầy thất vọng, có vẻ bất lực."Hừ, chàng đi tìm Nam Cung Liên Nhi, tự mình nghĩ biện pháp tiến vào Đại Tuyết Sơn, xem ai tới trước." Trước mắt nàng không có cần, hết lần này tới lần khác đi cầu người, Đế Tuấn không phải não hỏng, chính là có mưu đồ khác."Không cho phép." Bá đạo xoay người chặn nàng, lỗ mũi người nào đó xì ra khói đen "Nàng để cho ta rời đám điểu nhân kia xa một chút, bên này một mình vi phu là được rồi, nàng đừng nhúng tay vào.""Ta không nhúng tay vào, sau đó để cho chàng mắc nợ Nam Cung Liên Nhi? Tương lai vĩnh viễn bị nàng ta dùng chuyện này để uy h**p, muốn ngươi làm cái gì phải làm cái đó?" Trên đời này còn có ai hiểu người đàn bà kia hơn nàng, đem ân cầu tư, không cho cự tuyệt, Đế Tuấn căn bản hắn không hiểu rõ đối tượng là cái loại gì.Người nọ là người tùy tiện có thể thiếu nợ ân tình sao?Hắn có lẽ còn chưa lĩnh giáo qua Đại Tuyết Sơn có thù tất báo.Quan trọng nhất là, Mộ Lăng Không chán ghét ánh mắt Nam Cung Liên Nhi nhìn Đế Tuấn, phần h*m m**n kia, không thể chịu được, bời vì từ đó nảy sinh tâm tư xa xôi với chồng của nàng."Nương tử, nàng đối với vi phu không có lòng tin như vậy sao?" Hắn chăm chú nhìn nàng thật lâu, sau đó rất nhanh liền nhận ra nàng thật sự nghiêm túc, đó là bóng tối không cách nào che đậy cũng không thể thỏa hiệp, Để Tuấn không thể mặc kệ bỏ qua."Có lẽ, đây đúng là bóng ma Đại Tuyết Sơn lưu lại cho ta không có cách nào tiêu trừ" Nàng ôm chặt lấy hắn, đầu áp vào ngực, yên lặng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ mà lực khẽ co rút "Chàng là người quan trọng nhất của ta, bất luận xảy ra cái gì, đều không thể mất đi, nếu thật sự phải đến nơi nguy hiểm, xin chàng cho ta đi cùng."

Quyển 4 - Chương 364: Ẻo lả đi rồi, tiểu bạch kiểm lại tới (4)