Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 373: Mỹ Nhân Nhi lõa trắng như tuyết (ba)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nếu là người bình thường, ở trong rừng rậm dưới gió tuyết, nước lạnh căn bản không có biện pháp giữ nguyên hình thái ban đầu mà không biến thành băng.Nhưng nàng lại làm được.Không những thế, toàn thân còn phiêu tán một tầng sương trắng mịt mờ, hiệu quả của việc thân thể nhiệt độ quá cao mà nhiệt độ bên ngoài lại rất thấp.Lại nhìn đến mặt, Mộ Lăng Không bỗng cảm thấy quen thuộc, rất nhiều năm không thấy, nhưng trong trí nhớ vẫn còn tồn tại rất nhiều người."Nàng là Tuyết Cơ, Tuyết Nữ Thần vương của Đại Tuyết Sơn, ti trưởng của rừng rậm tuyết phong, đuổi giết một số lữ nhân giám xông vào chỗ sâu trong rừng, đặc biệt ưa thích nam nhân dưới chân núi, nàng nói, thích cảm giác ôm ấm áp đi vào giấc ngủ...Phu quân, tám phần là nàng đã vừa ý ngươi". Cùng Tuyết Cơ ân ái giá phải trả đó là mất đi mạng sống, sau đó bị đóng băng vĩnh viễn trong khe núi, trở thành vật trưng bày của cá nhân nàng..Đây là nhiều đời đứng đầu Đại Tuyết Sơn cho phép, cho bộ tộc Tuyết Nữ quyề lợi, rừng rậm tuyết phong cũng vậy, đều là con mồi của Tuyết Nữ.Đế Tuấn nghe vậy, cười như không cười, "Nương tử, vậy lại là người quen cũ của nàng sao? Hắc Hắc, vốn vi phu còn muốn mỗi ngày làm một việc thiện, giữ lại cho nàng ta một cái mạng, hoặc là vào nhà gỗ ăn bữa tối chẳng hạn, nhưng mà bây giờ ta thay đổi chủ ý.""Không phải chàng nói đến Đại Tuyết Sơn muốn dùng đầu không động thủ sao?" Liếc xéo trợn mắt nhìn, Mộ Lăng Không lười để ý nam nhân xấu bất cứ lúc nào cũng giở quẻ này."Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ á....,không biết tại sao, vi phu vừa nghe hai chữ Thần vương cả người liền khó chịu, cái gì Huyền Minh Thần vương, Tuyết Nữ Thần vương, cao cao tại thượng thoạt nhìn rất đáng ghét, tốt nhất một đao chém chết mới thoải mái." Đỡ tay nhỏ bé của nàng, để Mộ Lăng Không Đứng vững trên thân cây, Đế Tuấn liền rời khỏi, trường nhuyễn kiếm vung ra cùng cảnh tượng xơ xác tiêu điều, vùn vụt như nhạn múa, "Nếu tự xưng là thần, để cho vi phu tới thử thử, oai nghiêm của thần."Hắn đưa nàng đến tới đây, là không cho nàng ra tay, bại lộ hành tung sao?

Nếu là người bình thường, ở trong rừng rậm dưới gió tuyết, nước lạnh căn bản không có biện pháp giữ nguyên hình thái ban đầu mà không biến thành băng.

Nhưng nàng lại làm được.

Không những thế, toàn thân còn phiêu tán một tầng sương trắng mịt mờ, hiệu quả của việc thân thể nhiệt độ quá cao mà nhiệt độ bên ngoài lại rất thấp.

Lại nhìn đến mặt, Mộ Lăng Không bỗng cảm thấy quen thuộc, rất nhiều năm không thấy, nhưng trong trí nhớ vẫn còn tồn tại rất nhiều người.

"Nàng là Tuyết Cơ, Tuyết Nữ Thần vương của Đại Tuyết Sơn, ti trưởng của rừng rậm tuyết phong, đuổi giết một số lữ nhân giám xông vào chỗ sâu trong rừng, đặc biệt ưa thích nam nhân dưới chân núi, nàng nói, thích cảm giác ôm ấm áp đi vào giấc ngủ...Phu quân, tám phần là nàng đã vừa ý ngươi". Cùng Tuyết Cơ ân ái giá phải trả đó là mất đi mạng sống, sau đó bị đóng băng vĩnh viễn trong khe núi, trở thành vật trưng bày của cá nhân nàng..

Đây là nhiều đời đứng đầu Đại Tuyết Sơn cho phép, cho bộ tộc Tuyết Nữ quyề lợi, rừng rậm tuyết phong cũng vậy, đều là con mồi của Tuyết Nữ.

Đế Tuấn nghe vậy, cười như không cười, "Nương tử, vậy lại là người quen cũ của nàng sao? Hắc Hắc, vốn vi phu còn muốn mỗi ngày làm một việc thiện, giữ lại cho nàng ta một cái mạng, hoặc là vào nhà gỗ ăn bữa tối chẳng hạn, nhưng mà bây giờ ta thay đổi chủ ý."

"Không phải chàng nói đến Đại Tuyết Sơn muốn dùng đầu không động thủ sao?" Liếc xéo trợn mắt nhìn, Mộ Lăng Không lười để ý nam nhân xấu bất cứ lúc nào cũng giở quẻ này.

"Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ á....,không biết tại sao, vi phu vừa nghe hai chữ Thần vương cả người liền khó chịu, cái gì Huyền Minh Thần vương, Tuyết Nữ Thần vương, cao cao tại thượng thoạt nhìn rất đáng ghét, tốt nhất một đao chém chết mới thoải mái." Đỡ tay nhỏ bé của nàng, để Mộ Lăng Không Đứng vững trên thân cây, Đế Tuấn liền rời khỏi, trường nhuyễn kiếm vung ra cùng cảnh tượng xơ xác tiêu điều, vùn vụt như nhạn múa, "Nếu tự xưng là thần, để cho vi phu tới thử thử, oai nghiêm của thần."

Hắn đưa nàng đến tới đây, là không cho nàng ra tay, bại lộ hành tung sao?

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nếu là người bình thường, ở trong rừng rậm dưới gió tuyết, nước lạnh căn bản không có biện pháp giữ nguyên hình thái ban đầu mà không biến thành băng.Nhưng nàng lại làm được.Không những thế, toàn thân còn phiêu tán một tầng sương trắng mịt mờ, hiệu quả của việc thân thể nhiệt độ quá cao mà nhiệt độ bên ngoài lại rất thấp.Lại nhìn đến mặt, Mộ Lăng Không bỗng cảm thấy quen thuộc, rất nhiều năm không thấy, nhưng trong trí nhớ vẫn còn tồn tại rất nhiều người."Nàng là Tuyết Cơ, Tuyết Nữ Thần vương của Đại Tuyết Sơn, ti trưởng của rừng rậm tuyết phong, đuổi giết một số lữ nhân giám xông vào chỗ sâu trong rừng, đặc biệt ưa thích nam nhân dưới chân núi, nàng nói, thích cảm giác ôm ấm áp đi vào giấc ngủ...Phu quân, tám phần là nàng đã vừa ý ngươi". Cùng Tuyết Cơ ân ái giá phải trả đó là mất đi mạng sống, sau đó bị đóng băng vĩnh viễn trong khe núi, trở thành vật trưng bày của cá nhân nàng..Đây là nhiều đời đứng đầu Đại Tuyết Sơn cho phép, cho bộ tộc Tuyết Nữ quyề lợi, rừng rậm tuyết phong cũng vậy, đều là con mồi của Tuyết Nữ.Đế Tuấn nghe vậy, cười như không cười, "Nương tử, vậy lại là người quen cũ của nàng sao? Hắc Hắc, vốn vi phu còn muốn mỗi ngày làm một việc thiện, giữ lại cho nàng ta một cái mạng, hoặc là vào nhà gỗ ăn bữa tối chẳng hạn, nhưng mà bây giờ ta thay đổi chủ ý.""Không phải chàng nói đến Đại Tuyết Sơn muốn dùng đầu không động thủ sao?" Liếc xéo trợn mắt nhìn, Mộ Lăng Không lười để ý nam nhân xấu bất cứ lúc nào cũng giở quẻ này."Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ á....,không biết tại sao, vi phu vừa nghe hai chữ Thần vương cả người liền khó chịu, cái gì Huyền Minh Thần vương, Tuyết Nữ Thần vương, cao cao tại thượng thoạt nhìn rất đáng ghét, tốt nhất một đao chém chết mới thoải mái." Đỡ tay nhỏ bé của nàng, để Mộ Lăng Không Đứng vững trên thân cây, Đế Tuấn liền rời khỏi, trường nhuyễn kiếm vung ra cùng cảnh tượng xơ xác tiêu điều, vùn vụt như nhạn múa, "Nếu tự xưng là thần, để cho vi phu tới thử thử, oai nghiêm của thần."Hắn đưa nàng đến tới đây, là không cho nàng ra tay, bại lộ hành tung sao?

Quyển 4 - Chương 373: Mỹ Nhân Nhi lõa trắng như tuyết (ba)