Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 374: Mỹ Nhân Nhi lõa trắng như tuyết (bốn)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn đưa nàng đến tới đây, là không cho nàng ra tay, bại lộ hành tung sao?Mộ Lăng Không v**t v* gương mặt, phía trên da mềm được hai tầng mặt nạ che lấp, lúc Đế Tuấn mãnh liệt yêu cầu, thân hình của nàng cũng theo đó làm biến đổi rất nhiều, nếu không dùng đến võ công của Đại Tuyết Sơn, dù cho người quen biết đứng ở trước mặt, cũng không cách nào phát hiện ra con người thật của nàng.Thôi được, Tuyết Cơ đến còn hơn Huyền Minh đến, nàng so kém hơn rất nhiều.Ngày đó, Đế Tuấn đang ở tình trạng vô cùng suy yếu còn có thể cùng Huyền Minh đánh ngang tay, đối phó một Tuyết Nữ nho nhỏ, cũng không thành vấn đề.Nàng liền nghe theo chỉ lệnh của hắn, đứng ở trên cao, yên tâm xem cuộc chiến là được rồi."Không có mặc quần áo, ngươi đến nhà gỗ nhỏ tránh gió tuyết sao? Nơi này có món canh nóng, cũng hoan nghênh ngươi đi vào." Đế Tuấn giả bộ bộ dáng mến háo khách rất giống, tiếc là chưa thấy chủ nhân nhà nào cầm theo binh khí cùng sát khí dày đặc đón khách."Người xa lạ, người nào chấp thuận cho các ngươi xông vào sâu trong rừng rậm, nơi này không hoan nghênh người ngoài, hơn nữa, gặp được Tuyết nữ, mạng của ngươi cũng liền kết thúc". Trong mắt đẹp hàm chứa ý thanh trừ, con ngươi Tuyết Nữ cùng màu da của nàng giống nhau tái nhợt, thiếu rất nhiều nhân khí, giống như thật là do trời sinh đất dưỡng địa tinh mị (*), không thuộc về nhân gian. "Chỉ là, ngươi có thể đi tới nơi này đáng khen thưởng,Tuyết Nữ sẽ đưa ngươi vào băng chi giản (khe suối băng), giống như với Đại Tuyết Sơn, vĩnh viễn bảo vệ dung mạo thiếu niên tuấn mỹ."*Trời sinh đất dưỡng nên một yêu tinh mị hoặc."Đó? Không hoan nghênh ta, còn muốn thưởng cho ta, cái này ngược lại hiếm lạ nha." Nụ cười Đế Tuấn càng rực rỡ, "Đáng tiếc ta không có hứng thú lưu lại cùng ngươi đâu, một tiểu mỹ nhân lạnh như băng, còn có gì thú vị chứ, nhìn muốn đổ, đủ khẩu vị rồi.""Vẻ đẹp cực lạc trong nhân gian, bọn phàm nhân ngoài núi các ngươi đi vào sao có thể hiểu ý chứ?" Bàn tay người ở tích thủy, trắng không có chút huyết sắc nào, Tuyết Cơ giận quá hóa cười, "Tới đây, cầm tay của ta, cùng ta đi, Tuyết Nữ đại nhân thích nhất loại người như ngươi thiếu niên chưa lớn, nhát định phải chia sẻ cho chúng gia tỷ muội, như vậy, có lẽ ngươi sẽ trở thành người đầu tiên được Tuyết Nữ ban cho may mắn đấy."

Hắn đưa nàng đến tới đây, là không cho nàng ra tay, bại lộ hành tung sao?

Mộ Lăng Không v**t v* gương mặt, phía trên da mềm được hai tầng mặt nạ che lấp, lúc Đế Tuấn mãnh liệt yêu cầu, thân hình của nàng cũng theo đó làm biến đổi rất nhiều, nếu không dùng đến võ công của Đại Tuyết Sơn, dù cho người quen biết đứng ở trước mặt, cũng không cách nào phát hiện ra con người thật của nàng.

Thôi được, Tuyết Cơ đến còn hơn Huyền Minh đến, nàng so kém hơn rất nhiều.

Ngày đó, Đế Tuấn đang ở tình trạng vô cùng suy yếu còn có thể cùng Huyền Minh đánh ngang tay, đối phó một Tuyết Nữ nho nhỏ, cũng không thành vấn đề.

Nàng liền nghe theo chỉ lệnh của hắn, đứng ở trên cao, yên tâm xem cuộc chiến là được rồi.

"Không có mặc quần áo, ngươi đến nhà gỗ nhỏ tránh gió tuyết sao? Nơi này có món canh nóng, cũng hoan nghênh ngươi đi vào." Đế Tuấn giả bộ bộ dáng mến háo khách rất giống, tiếc là chưa thấy chủ nhân nhà nào cầm theo binh khí cùng sát khí dày đặc đón khách.

"Người xa lạ, người nào chấp thuận cho các ngươi xông vào sâu trong rừng rậm, nơi này không hoan nghênh người ngoài, hơn nữa, gặp được Tuyết nữ, mạng của ngươi cũng liền kết thúc". Trong mắt đẹp hàm chứa ý thanh trừ, con ngươi Tuyết Nữ cùng màu da của nàng giống nhau tái nhợt, thiếu rất nhiều nhân khí, giống như thật là do trời sinh đất dưỡng địa tinh mị (*), không thuộc về nhân gian. "Chỉ là, ngươi có thể đi tới nơi này đáng khen thưởng,Tuyết Nữ sẽ đưa ngươi vào băng chi giản (khe suối băng), giống như với Đại Tuyết Sơn, vĩnh viễn bảo vệ dung mạo thiếu niên tuấn mỹ."

*Trời sinh đất dưỡng nên một yêu tinh mị hoặc.

"Đó? Không hoan nghênh ta, còn muốn thưởng cho ta, cái này ngược lại hiếm lạ nha." Nụ cười Đế Tuấn càng rực rỡ, "Đáng tiếc ta không có hứng thú lưu lại cùng ngươi đâu, một tiểu mỹ nhân lạnh như băng, còn có gì thú vị chứ, nhìn muốn đổ, đủ khẩu vị rồi."

"Vẻ đẹp cực lạc trong nhân gian, bọn phàm nhân ngoài núi các ngươi đi vào sao có thể hiểu ý chứ?" Bàn tay người ở tích thủy, trắng không có chút huyết sắc nào, Tuyết Cơ giận quá hóa cười, "Tới đây, cầm tay của ta, cùng ta đi, Tuyết Nữ đại nhân thích nhất loại người như ngươi thiếu niên chưa lớn, nhát định phải chia sẻ cho chúng gia tỷ muội, như vậy, có lẽ ngươi sẽ trở thành người đầu tiên được Tuyết Nữ ban cho may mắn đấy."

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn đưa nàng đến tới đây, là không cho nàng ra tay, bại lộ hành tung sao?Mộ Lăng Không v**t v* gương mặt, phía trên da mềm được hai tầng mặt nạ che lấp, lúc Đế Tuấn mãnh liệt yêu cầu, thân hình của nàng cũng theo đó làm biến đổi rất nhiều, nếu không dùng đến võ công của Đại Tuyết Sơn, dù cho người quen biết đứng ở trước mặt, cũng không cách nào phát hiện ra con người thật của nàng.Thôi được, Tuyết Cơ đến còn hơn Huyền Minh đến, nàng so kém hơn rất nhiều.Ngày đó, Đế Tuấn đang ở tình trạng vô cùng suy yếu còn có thể cùng Huyền Minh đánh ngang tay, đối phó một Tuyết Nữ nho nhỏ, cũng không thành vấn đề.Nàng liền nghe theo chỉ lệnh của hắn, đứng ở trên cao, yên tâm xem cuộc chiến là được rồi."Không có mặc quần áo, ngươi đến nhà gỗ nhỏ tránh gió tuyết sao? Nơi này có món canh nóng, cũng hoan nghênh ngươi đi vào." Đế Tuấn giả bộ bộ dáng mến háo khách rất giống, tiếc là chưa thấy chủ nhân nhà nào cầm theo binh khí cùng sát khí dày đặc đón khách."Người xa lạ, người nào chấp thuận cho các ngươi xông vào sâu trong rừng rậm, nơi này không hoan nghênh người ngoài, hơn nữa, gặp được Tuyết nữ, mạng của ngươi cũng liền kết thúc". Trong mắt đẹp hàm chứa ý thanh trừ, con ngươi Tuyết Nữ cùng màu da của nàng giống nhau tái nhợt, thiếu rất nhiều nhân khí, giống như thật là do trời sinh đất dưỡng địa tinh mị (*), không thuộc về nhân gian. "Chỉ là, ngươi có thể đi tới nơi này đáng khen thưởng,Tuyết Nữ sẽ đưa ngươi vào băng chi giản (khe suối băng), giống như với Đại Tuyết Sơn, vĩnh viễn bảo vệ dung mạo thiếu niên tuấn mỹ."*Trời sinh đất dưỡng nên một yêu tinh mị hoặc."Đó? Không hoan nghênh ta, còn muốn thưởng cho ta, cái này ngược lại hiếm lạ nha." Nụ cười Đế Tuấn càng rực rỡ, "Đáng tiếc ta không có hứng thú lưu lại cùng ngươi đâu, một tiểu mỹ nhân lạnh như băng, còn có gì thú vị chứ, nhìn muốn đổ, đủ khẩu vị rồi.""Vẻ đẹp cực lạc trong nhân gian, bọn phàm nhân ngoài núi các ngươi đi vào sao có thể hiểu ý chứ?" Bàn tay người ở tích thủy, trắng không có chút huyết sắc nào, Tuyết Cơ giận quá hóa cười, "Tới đây, cầm tay của ta, cùng ta đi, Tuyết Nữ đại nhân thích nhất loại người như ngươi thiếu niên chưa lớn, nhát định phải chia sẻ cho chúng gia tỷ muội, như vậy, có lẽ ngươi sẽ trở thành người đầu tiên được Tuyết Nữ ban cho may mắn đấy."

Quyển 4 - Chương 374: Mỹ Nhân Nhi lõa trắng như tuyết (bốn)