Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 377: Mỹ nhân lõa thể trắng như tuyết (7)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Ngoan, nhắm mắt lại, ngủ đi, ngươi không có thù với ta, cho nên, ngươi là người duy nhất bình thản rời đi trước khi Đại Tuyết Sơn này sụp đổ." Nhuyễn kiếm dài tung bay, giống như một thanh thương thép, xuyên qua từ phía sau lưng nàng.Lúc trái tim bị đâm xuyên qua, trong mắt Tuyết Cơ mờ mịt một mảnh kinh khủng, không đợi đau đớn kéo tới, thân thể đã mất đi hơi sức, chán nản ngã xuống, nhìn khuôn mặt hồn nhiên của thiếu niên kia, chậm rãi đi tới trước mặt, trên cao nhìn xuống nhìn mắt nàng.Đưa lưng về phía ánh trăng, ấn tượng cuối cùng của nàng dừng lại, cái chết đến, Tuyết Cơ chỉ nhớ rõ nụ cười của hắn, tàn nhẫn, vô tình, đủ để hủy diệt tất cả.Mộ Lăng Không từ trên cây nhảy xuống.Chuyện xảy ra quá nhanh, nàng ngay cả cơ hội ngăn trở dừng lại cũng không có, xác định Đế Tuấn trong nháy mắt giết một vị Thần vương.Thật lâu, nàng mới nhớ tới phải thở, tay đặt lên chỗ trái tim, trái tim phanh phanh nhảy loạn.Đế Tuấn xoay người lại, mặt mày cong cong cười, "Nương tử, chúng ta đi thôi, vi phu muốn uống cháo gà, còn muốn uống chút rượu, tối nay sợ là không ở không được rồi, có chuyện làm."Cúi người xuống, sờ sờ ngực Tuyết Cơ, thi thể còn ấm, còn lưu lại nhiệt độ cuối cùng của nàng."Tìm được rồi." Hắn móc ra một thẻ bài không biết làm bằng vật liệu gì, để xuống lòng bàn tay Mộ Lăng Không, "Nương tử mau nhìn xem, đồ chơi này có phải tín vật tộc Tuyết Nữ hay không?""Hình như là vậy." Nàng không xác định, trên thực tế, Mộ Lăng Không cũng chỉ là gặp qua mấy lần mà thôi."Nương tử, nàng thật là phúc tinh của vi phu, nàng vừa tới, tất cả vấn đề khó khăn đều giải được." Đế Tuấn từ trong lòng móc ra một cây sáo nhỏ màu xanh lá, đặt ở bên miệng, vận công lực thổi lên, lệ âm ngắn ngủi mà có tiết tấu bay ra thật xa, hồi lâu, bốn phương tám hướng, vô số âm thanh đáp lại.Vì vậy, hắn cười càng thêm vui vẻ, thu về vũ khí, ôm thân thể Mộ Lăng Không đi về phía nhà gỗ. . .
"Ngoan, nhắm mắt lại, ngủ đi, ngươi không có thù với ta, cho nên, ngươi là người duy nhất bình thản rời đi trước khi Đại Tuyết Sơn này sụp đổ." Nhuyễn kiếm dài tung bay, giống như một thanh thương thép, xuyên qua từ phía sau lưng nàng.
Lúc trái tim bị đâm xuyên qua, trong mắt Tuyết Cơ mờ mịt một mảnh kinh khủng, không đợi đau đớn kéo tới, thân thể đã mất đi hơi sức, chán nản ngã xuống, nhìn khuôn mặt hồn nhiên của thiếu niên kia, chậm rãi đi tới trước mặt, trên cao nhìn xuống nhìn mắt nàng.
Đưa lưng về phía ánh trăng, ấn tượng cuối cùng của nàng dừng lại, cái chết đến, Tuyết Cơ chỉ nhớ rõ nụ cười của hắn, tàn nhẫn, vô tình, đủ để hủy diệt tất cả.
Mộ Lăng Không từ trên cây nhảy xuống.
Chuyện xảy ra quá nhanh, nàng ngay cả cơ hội ngăn trở dừng lại cũng không có, xác định Đế Tuấn trong nháy mắt giết một vị Thần vương.
Thật lâu, nàng mới nhớ tới phải thở, tay đặt lên chỗ trái tim, trái tim phanh phanh nhảy loạn.
Đế Tuấn xoay người lại, mặt mày cong cong cười, "Nương tử, chúng ta đi thôi, vi phu muốn uống cháo gà, còn muốn uống chút rượu, tối nay sợ là không ở không được rồi, có chuyện làm."
Cúi người xuống, sờ sờ ngực Tuyết Cơ, thi thể còn ấm, còn lưu lại nhiệt độ cuối cùng của nàng.
"Tìm được rồi." Hắn móc ra một thẻ bài không biết làm bằng vật liệu gì, để xuống lòng bàn tay Mộ Lăng Không, "Nương tử mau nhìn xem, đồ chơi này có phải tín vật tộc Tuyết Nữ hay không?"
"Hình như là vậy." Nàng không xác định, trên thực tế, Mộ Lăng Không cũng chỉ là gặp qua mấy lần mà thôi.
"Nương tử, nàng thật là phúc tinh của vi phu, nàng vừa tới, tất cả vấn đề khó khăn đều giải được." Đế Tuấn từ trong lòng móc ra một cây sáo nhỏ màu xanh lá, đặt ở bên miệng, vận công lực thổi lên, lệ âm ngắn ngủi mà có tiết tấu bay ra thật xa, hồi lâu, bốn phương tám hướng, vô số âm thanh đáp lại.
Vì vậy, hắn cười càng thêm vui vẻ, thu về vũ khí, ôm thân thể Mộ Lăng Không đi về phía nhà gỗ. . .
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Ngoan, nhắm mắt lại, ngủ đi, ngươi không có thù với ta, cho nên, ngươi là người duy nhất bình thản rời đi trước khi Đại Tuyết Sơn này sụp đổ." Nhuyễn kiếm dài tung bay, giống như một thanh thương thép, xuyên qua từ phía sau lưng nàng.Lúc trái tim bị đâm xuyên qua, trong mắt Tuyết Cơ mờ mịt một mảnh kinh khủng, không đợi đau đớn kéo tới, thân thể đã mất đi hơi sức, chán nản ngã xuống, nhìn khuôn mặt hồn nhiên của thiếu niên kia, chậm rãi đi tới trước mặt, trên cao nhìn xuống nhìn mắt nàng.Đưa lưng về phía ánh trăng, ấn tượng cuối cùng của nàng dừng lại, cái chết đến, Tuyết Cơ chỉ nhớ rõ nụ cười của hắn, tàn nhẫn, vô tình, đủ để hủy diệt tất cả.Mộ Lăng Không từ trên cây nhảy xuống.Chuyện xảy ra quá nhanh, nàng ngay cả cơ hội ngăn trở dừng lại cũng không có, xác định Đế Tuấn trong nháy mắt giết một vị Thần vương.Thật lâu, nàng mới nhớ tới phải thở, tay đặt lên chỗ trái tim, trái tim phanh phanh nhảy loạn.Đế Tuấn xoay người lại, mặt mày cong cong cười, "Nương tử, chúng ta đi thôi, vi phu muốn uống cháo gà, còn muốn uống chút rượu, tối nay sợ là không ở không được rồi, có chuyện làm."Cúi người xuống, sờ sờ ngực Tuyết Cơ, thi thể còn ấm, còn lưu lại nhiệt độ cuối cùng của nàng."Tìm được rồi." Hắn móc ra một thẻ bài không biết làm bằng vật liệu gì, để xuống lòng bàn tay Mộ Lăng Không, "Nương tử mau nhìn xem, đồ chơi này có phải tín vật tộc Tuyết Nữ hay không?""Hình như là vậy." Nàng không xác định, trên thực tế, Mộ Lăng Không cũng chỉ là gặp qua mấy lần mà thôi."Nương tử, nàng thật là phúc tinh của vi phu, nàng vừa tới, tất cả vấn đề khó khăn đều giải được." Đế Tuấn từ trong lòng móc ra một cây sáo nhỏ màu xanh lá, đặt ở bên miệng, vận công lực thổi lên, lệ âm ngắn ngủi mà có tiết tấu bay ra thật xa, hồi lâu, bốn phương tám hướng, vô số âm thanh đáp lại.Vì vậy, hắn cười càng thêm vui vẻ, thu về vũ khí, ôm thân thể Mộ Lăng Không đi về phía nhà gỗ. . .