Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 376: Mỹ nhân lõa thể trắng như tuyết (6)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn dùng chiêu mà người ta không thể đỡ nổi để thông báo, cái hắn muốn, là mạng của Tuyết Cơ .Theo lý thuyết, hai người chưa bao giờ gặp nhau, thường ngày không oán hôm nay không thù, ra tay đã muốn đoạt tánh mạng người, cực kỳ không hợp tình lý.Nhưng Đế Tuấn vốn chính là người không thể dùng lẽ thường để suy tính nha."A ——" một tiếng hét thảm, Tuyết Cơ tung bay thật xa, một vết thương sâu tới xương từ vai trái nghiêng vượt qua đến sau lưng, màu máu trong nháy mắt nhiễm đỏ áo mỏng, miệng vết thương nhìn qua hết sức dữ tợn.Đế Tuấn dưới kiếm rỉ máu, đuổi sát theo, "Chà, máu của ngươi không phải màu trắng sao, thật sự là kỳ quái, Thần vương ở Đại Tuyết Sơn hóa ra cũng là người.""Ngươi đến tột cùng là người nào? Tới Đại Tuyết Sơn làm gì." chân của Tuyết Cơ đang run, không thể đè nén dừng lại.Nhìn về gò má của Đế Tuấn, chỉ cảm thấy một hồi mê muội.Đây là thiếu niên cả người tràn đầy tư vị như mê, khiến Tuyết Nữ không chớp mắt, hô hấp chợt ngừng.Thật là nhích tới gần mới có thể phát hiện, phía sau nụ cười của hắn ẩn dấu huyết khí, từng tia một, từng chút, long trời lở đất.Ma!Không sai, cảm giác chính là ma!Nàng đánh không lại hắn.Mạng của nàng, có lẽ cũng sẽ mất trên tay của hắn.Ảo giác chết chóc, trong nháy mắt tràn ngập trong trí óc.Tuyết Cơ cơ hồ không thể thở nổi."Ta là người như thế nào? A, ta chỉ là một người phàm ở chân núi mà thôi, cùng nương tử nhà ta vào núi đi dạo một chút, đến nhà gỗ nhỏ muốn dừng chân một đêm, ăn chút đồ ăn nóng, không nghĩ đến bị người vô cớ quấy rầy. . . Không có biện pháp, không giết ngươi, thì cơm cũng ăn không ngon." Tay hắn liền vuốt, ngây thơ nháy mắt mấy cái.Nhưng —— nhưng ——Tại sao, hắn thế nhưng có thể dùng phương thức nhẹ nhàng như thế thông báo giết nàng."Không, ngươi đừng tới đây, ngươi không phải là người, tuyệt đối không phải là. . ." Lảo đảo lui về phía sau, Tuyết Cơ muốn chạy trốn.
Hắn dùng chiêu mà người ta không thể đỡ nổi để thông báo, cái hắn muốn, là mạng của Tuyết Cơ .
Theo lý thuyết, hai người chưa bao giờ gặp nhau, thường ngày không oán hôm nay không thù, ra tay đã muốn đoạt tánh mạng người, cực kỳ không hợp tình lý.
Nhưng Đế Tuấn vốn chính là người không thể dùng lẽ thường để suy tính nha.
"A ——" một tiếng hét thảm, Tuyết Cơ tung bay thật xa, một vết thương sâu tới xương từ vai trái nghiêng vượt qua đến sau lưng, màu máu trong nháy mắt nhiễm đỏ áo mỏng, miệng vết thương nhìn qua hết sức dữ tợn.
Đế Tuấn dưới kiếm rỉ máu, đuổi sát theo, "Chà, máu của ngươi không phải màu trắng sao, thật sự là kỳ quái, Thần vương ở Đại Tuyết Sơn hóa ra cũng là người."
"Ngươi đến tột cùng là người nào? Tới Đại Tuyết Sơn làm gì." chân của Tuyết Cơ đang run, không thể đè nén dừng lại.
Nhìn về gò má của Đế Tuấn, chỉ cảm thấy một hồi mê muội.
Đây là thiếu niên cả người tràn đầy tư vị như mê, khiến Tuyết Nữ không chớp mắt, hô hấp chợt ngừng.
Thật là nhích tới gần mới có thể phát hiện, phía sau nụ cười của hắn ẩn dấu huyết khí, từng tia một, từng chút, long trời lở đất.
Ma!
Không sai, cảm giác chính là ma!
Nàng đánh không lại hắn.
Mạng của nàng, có lẽ cũng sẽ mất trên tay của hắn.
Ảo giác chết chóc, trong nháy mắt tràn ngập trong trí óc.
Tuyết Cơ cơ hồ không thể thở nổi.
"Ta là người như thế nào? A, ta chỉ là một người phàm ở chân núi mà thôi, cùng nương tử nhà ta vào núi đi dạo một chút, đến nhà gỗ nhỏ muốn dừng chân một đêm, ăn chút đồ ăn nóng, không nghĩ đến bị người vô cớ quấy rầy. . . Không có biện pháp, không giết ngươi, thì cơm cũng ăn không ngon." Tay hắn liền vuốt, ngây thơ nháy mắt mấy cái.
Nhưng —— nhưng ——
Tại sao, hắn thế nhưng có thể dùng phương thức nhẹ nhàng như thế thông báo giết nàng.
"Không, ngươi đừng tới đây, ngươi không phải là người, tuyệt đối không phải là. . ." Lảo đảo lui về phía sau, Tuyết Cơ muốn chạy trốn.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn dùng chiêu mà người ta không thể đỡ nổi để thông báo, cái hắn muốn, là mạng của Tuyết Cơ .Theo lý thuyết, hai người chưa bao giờ gặp nhau, thường ngày không oán hôm nay không thù, ra tay đã muốn đoạt tánh mạng người, cực kỳ không hợp tình lý.Nhưng Đế Tuấn vốn chính là người không thể dùng lẽ thường để suy tính nha."A ——" một tiếng hét thảm, Tuyết Cơ tung bay thật xa, một vết thương sâu tới xương từ vai trái nghiêng vượt qua đến sau lưng, màu máu trong nháy mắt nhiễm đỏ áo mỏng, miệng vết thương nhìn qua hết sức dữ tợn.Đế Tuấn dưới kiếm rỉ máu, đuổi sát theo, "Chà, máu của ngươi không phải màu trắng sao, thật sự là kỳ quái, Thần vương ở Đại Tuyết Sơn hóa ra cũng là người.""Ngươi đến tột cùng là người nào? Tới Đại Tuyết Sơn làm gì." chân của Tuyết Cơ đang run, không thể đè nén dừng lại.Nhìn về gò má của Đế Tuấn, chỉ cảm thấy một hồi mê muội.Đây là thiếu niên cả người tràn đầy tư vị như mê, khiến Tuyết Nữ không chớp mắt, hô hấp chợt ngừng.Thật là nhích tới gần mới có thể phát hiện, phía sau nụ cười của hắn ẩn dấu huyết khí, từng tia một, từng chút, long trời lở đất.Ma!Không sai, cảm giác chính là ma!Nàng đánh không lại hắn.Mạng của nàng, có lẽ cũng sẽ mất trên tay của hắn.Ảo giác chết chóc, trong nháy mắt tràn ngập trong trí óc.Tuyết Cơ cơ hồ không thể thở nổi."Ta là người như thế nào? A, ta chỉ là một người phàm ở chân núi mà thôi, cùng nương tử nhà ta vào núi đi dạo một chút, đến nhà gỗ nhỏ muốn dừng chân một đêm, ăn chút đồ ăn nóng, không nghĩ đến bị người vô cớ quấy rầy. . . Không có biện pháp, không giết ngươi, thì cơm cũng ăn không ngon." Tay hắn liền vuốt, ngây thơ nháy mắt mấy cái.Nhưng —— nhưng ——Tại sao, hắn thế nhưng có thể dùng phương thức nhẹ nhàng như thế thông báo giết nàng."Không, ngươi đừng tới đây, ngươi không phải là người, tuyệt đối không phải là. . ." Lảo đảo lui về phía sau, Tuyết Cơ muốn chạy trốn.