Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 383: Bắt đàn ông lên núi sau đó hiếp rồi giết (3)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Những người này không phải là Đế Tuấn vất vả thành lập, tương lai sẽ sử dụng trong đội cảnh vệ thần bí sao, cho nàng làm cái gì."Chẳng lẽ nương tử không vui sao?" Nắm chặt lấy tay áo của nàng, hắn đáng thương nháy mắt mấy cái, lặng im truyền đạt ngôn ngữ chỉ hai người mới hiểu được khẩn cầu."Cũng không phải không muốn. . ." Vấn đề là, nàng căn bản là không hiểu rõ ý tứ của Đế Tuấn.Chuyện này cũng quá bất ngờ, trong lòng nàng chưa có chuẩn bị."Được rồi, phu nhân bằng lòng tiếp nhận các ngươi, còn không qua ra mắt tân chủ tử." Đế Tuấn thuận cột leo nhanh, làm sao để cho nàng nghĩ lại, lập tức gọi người hạ bái.Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ thật đúng là nghe lời.Tuy nói bọn họ cũng bị nhầm lẫn không rõ chuyện gì xảy ra, giọng Đế Tuấn hạ xuống, bốn người đã lại quỳ, bái kiến phu nhân.Long bài ở trong tay ai, là người đó có thể ra lệnh cho bọn họ làm bất cứ chuyện gì.Long Đằng đoàn duy lệnh là tôn."Chàng. . ." Mộ Lăng Không không biết phải làm sao, cầm tay của Đế Tuấn."Đúng rồi, Tiêu Duy Bạch sẽ tới muộn một chút, chờ thời điểm hắn bái kiến nàng, không được nhìn chằm chằm hắn bằng vẻ mặt dụ dỗ, nếu không, ta gọi Chu Tước ra tay cắt hoa nó." Trước tiểu nhân sau quân tử, cảnh cáo nói, cùng vẻ mặt lưu manh của Đế Tuấn, hắn mới mặc kệ Tiêu Duy Bạch có thể kêu oan uổng hay không."Nguyện ý vì gia cống hiến sức lực." Chu Tước cười cũng thể dẽ thương, rút tiểu đao đeo bên hông ra , ở trên tay áo chà chà "Thật ra thuộc hạ muốn làm như vậy lâu rồi, Tiêu đại gia lớn lên xinh đẹp hơn người, chuyện này đổi thành bất kỳ một nữ nhân đều không thể nhẫn nhịn. . . Phu nhân cũng là nghĩ như vậy đúng không, không sao, thuộc hạ nhất định sẽ không để cho hai vị ông chủ thất vọng."Ngoài cửa phòng, bỗng nhiên có một tiếng thở hổn hên k** r*n nói, "Các ngươi đây là đang bố trí ta cái gì hả, lão Đại, ngài không luôn nhìn thuộc hạ không vừa mắt nha."Tiêu Duy Bạch nửa đường phát sinh chút chuyện, quá bận bịu, sau đó mới đáp xuống Long Đằng đoàn, không có cùng nhau đi đến.

Những người này không phải là Đế Tuấn vất vả thành lập, tương lai sẽ sử dụng trong đội cảnh vệ thần bí sao, cho nàng làm cái gì.

"Chẳng lẽ nương tử không vui sao?" Nắm chặt lấy tay áo của nàng, hắn đáng thương nháy mắt mấy cái, lặng im truyền đạt ngôn ngữ chỉ hai người mới hiểu được khẩn cầu.

"Cũng không phải không muốn. . ." Vấn đề là, nàng căn bản là không hiểu rõ ý tứ của Đế Tuấn.

Chuyện này cũng quá bất ngờ, trong lòng nàng chưa có chuẩn bị.

"Được rồi, phu nhân bằng lòng tiếp nhận các ngươi, còn không qua ra mắt tân chủ tử." Đế Tuấn thuận cột leo nhanh, làm sao để cho nàng nghĩ lại, lập tức gọi người hạ bái.

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ thật đúng là nghe lời.

Tuy nói bọn họ cũng bị nhầm lẫn không rõ chuyện gì xảy ra, giọng Đế Tuấn hạ xuống, bốn người đã lại quỳ, bái kiến phu nhân.

Long bài ở trong tay ai, là người đó có thể ra lệnh cho bọn họ làm bất cứ chuyện gì.

Long Đằng đoàn duy lệnh là tôn.

"Chàng. . ." Mộ Lăng Không không biết phải làm sao, cầm tay của Đế Tuấn.

"Đúng rồi, Tiêu Duy Bạch sẽ tới muộn một chút, chờ thời điểm hắn bái kiến nàng, không được nhìn chằm chằm hắn bằng vẻ mặt dụ dỗ, nếu không, ta gọi Chu Tước ra tay cắt hoa nó." Trước tiểu nhân sau quân tử, cảnh cáo nói, cùng vẻ mặt lưu manh của Đế Tuấn, hắn mới mặc kệ Tiêu Duy Bạch có thể kêu oan uổng hay không.

"Nguyện ý vì gia cống hiến sức lực." Chu Tước cười cũng thể dẽ thương, rút tiểu đao đeo bên hông ra , ở trên tay áo chà chà "Thật ra thuộc hạ muốn làm như vậy lâu rồi, Tiêu đại gia lớn lên xinh đẹp hơn người, chuyện này đổi thành bất kỳ một nữ nhân đều không thể nhẫn nhịn. . . Phu nhân cũng là nghĩ như vậy đúng không, không sao, thuộc hạ nhất định sẽ không để cho hai vị ông chủ thất vọng."

Ngoài cửa phòng, bỗng nhiên có một tiếng thở hổn hên k** r*n nói, "Các ngươi đây là đang bố trí ta cái gì hả, lão Đại, ngài không luôn nhìn thuộc hạ không vừa mắt nha."

Tiêu Duy Bạch nửa đường phát sinh chút chuyện, quá bận bịu, sau đó mới đáp xuống Long Đằng đoàn, không có cùng nhau đi đến.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Những người này không phải là Đế Tuấn vất vả thành lập, tương lai sẽ sử dụng trong đội cảnh vệ thần bí sao, cho nàng làm cái gì."Chẳng lẽ nương tử không vui sao?" Nắm chặt lấy tay áo của nàng, hắn đáng thương nháy mắt mấy cái, lặng im truyền đạt ngôn ngữ chỉ hai người mới hiểu được khẩn cầu."Cũng không phải không muốn. . ." Vấn đề là, nàng căn bản là không hiểu rõ ý tứ của Đế Tuấn.Chuyện này cũng quá bất ngờ, trong lòng nàng chưa có chuẩn bị."Được rồi, phu nhân bằng lòng tiếp nhận các ngươi, còn không qua ra mắt tân chủ tử." Đế Tuấn thuận cột leo nhanh, làm sao để cho nàng nghĩ lại, lập tức gọi người hạ bái.Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ thật đúng là nghe lời.Tuy nói bọn họ cũng bị nhầm lẫn không rõ chuyện gì xảy ra, giọng Đế Tuấn hạ xuống, bốn người đã lại quỳ, bái kiến phu nhân.Long bài ở trong tay ai, là người đó có thể ra lệnh cho bọn họ làm bất cứ chuyện gì.Long Đằng đoàn duy lệnh là tôn."Chàng. . ." Mộ Lăng Không không biết phải làm sao, cầm tay của Đế Tuấn."Đúng rồi, Tiêu Duy Bạch sẽ tới muộn một chút, chờ thời điểm hắn bái kiến nàng, không được nhìn chằm chằm hắn bằng vẻ mặt dụ dỗ, nếu không, ta gọi Chu Tước ra tay cắt hoa nó." Trước tiểu nhân sau quân tử, cảnh cáo nói, cùng vẻ mặt lưu manh của Đế Tuấn, hắn mới mặc kệ Tiêu Duy Bạch có thể kêu oan uổng hay không."Nguyện ý vì gia cống hiến sức lực." Chu Tước cười cũng thể dẽ thương, rút tiểu đao đeo bên hông ra , ở trên tay áo chà chà "Thật ra thuộc hạ muốn làm như vậy lâu rồi, Tiêu đại gia lớn lên xinh đẹp hơn người, chuyện này đổi thành bất kỳ một nữ nhân đều không thể nhẫn nhịn. . . Phu nhân cũng là nghĩ như vậy đúng không, không sao, thuộc hạ nhất định sẽ không để cho hai vị ông chủ thất vọng."Ngoài cửa phòng, bỗng nhiên có một tiếng thở hổn hên k** r*n nói, "Các ngươi đây là đang bố trí ta cái gì hả, lão Đại, ngài không luôn nhìn thuộc hạ không vừa mắt nha."Tiêu Duy Bạch nửa đường phát sinh chút chuyện, quá bận bịu, sau đó mới đáp xuống Long Đằng đoàn, không có cùng nhau đi đến.

Quyển 4 - Chương 383: Bắt đàn ông lên núi sau đó hiếp rồi giết (3)