Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 384: Bắt đàn ông lên núi sau đó hiếp rồi giết (4)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tiêu Duy Bạch nửa đường phát sinh chút chuyện, quá bận bịu, sau đó mới đáp xuống Long Đằng đoàn, nên không có đến nơi cùng nhau.Biết Đế Tuấn giận hắn đến muộn, Tiêu Duy Bạch thành thành thật thật quỳ xuống hành lễ, sau đó hết sức tránh đi tầm mắt của Mộ Lăng Không, co đầu rút cổ đi vào trong góc phòng, miễn cho chị dâu trong lúc vô ý lướt mắt qua nhìn hắn một cái, liền khiến lão Đại thùng dấm chua kia tức giận.Người bảo hắn cạo râu là lão Đại.Hiện tại người nghi ngời vẫn là lão Đại.Làm người thật khó nha.Hắn thật là một người có cảnh ngộ bất hạnh."Tốt lắm, toàn bộ thành viên đã đến đông đủ, lại gần đây một chút, chúng ta bàn kế hoạch." Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộ Lăng Không, chuyện Long Đằng đoàn này lúc không có người nói sau, bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.Tâm tình Mộ Lăng Không phức tạp, tay còn lại thì vuốt vuốt Long bài, đầu ngón tay bị hoa văn nhô ra bên trên đâm có chút đau.... ... . . .Chỗ ở của bộ tộc Tuyết Nữ, Mộ Lăng Không đương nhiên biết rõ.Ở sau trong rừng rậm Tuyết Phong, có một dòng chảy tự nhiên tạo thành suối băng, nối với nhau bằng một sợi dây thừng.Chiếm cứ rãnh trời, đám người Tuyết Nữ sống dễ chịu, sau khi họ hàng con cái sử dụng, cũng không cần phải lo lắng kẻ thù đuổi tới cửa.Nếu không phải Tuyết Cơ tùy tiện tìm tới cửa, bị Đế Tuấn lừa gạt, chiếm lấy yêu bài của nàng ta, muốn đến gần suối băng thật đúng là càng thêm khó khăn.Đây là một con đường đã tràn ngập máu tanh.Trước đây, những người bị giết là những người dám xông vào rừng rậm Tuyết Phong tìm kiếm bảo vật, có hâm mộ uy danh Đại Tuyết Sơn mà đến, khao khát thu được lực lượng, có cơ hội để thành công; cũng có rất nhiều đơn thuần lỡ xông vào, không cẩn thận bị lạc trong đó, sau đó bị đám người Tuyết Nữ mang tới đây.Mà đêm nay, tình hình lại hoàn toàn thay đổi.Đế Tuấn và Mộ Lăng Không cầm yêu bài của Tuyết Cơ, đi tuốt ở đằng trước, lấy được sự tín nhiệm của quan trông coi Tuyết nữ.Sau đó các nàng chú ý, thoáng cái bốn người chấp sự phân chia mà đánh, ra tay miễu sát.Tiêu Duy Bạch hốc mắt đỏ bừng, vừa thấy máu, trên người xơ xác tiêu điều vì khí tức quá nặng.
Tiêu Duy Bạch nửa đường phát sinh chút chuyện, quá bận bịu, sau đó mới đáp xuống Long Đằng đoàn, nên không có đến nơi cùng nhau.
Biết Đế Tuấn giận hắn đến muộn, Tiêu Duy Bạch thành thành thật thật quỳ xuống hành lễ, sau đó hết sức tránh đi tầm mắt của Mộ Lăng Không, co đầu rút cổ đi vào trong góc phòng, miễn cho chị dâu trong lúc vô ý lướt mắt qua nhìn hắn một cái, liền khiến lão Đại thùng dấm chua kia tức giận.
Người bảo hắn cạo râu là lão Đại.
Hiện tại người nghi ngời vẫn là lão Đại.
Làm người thật khó nha.
Hắn thật là một người có cảnh ngộ bất hạnh.
"Tốt lắm, toàn bộ thành viên đã đến đông đủ, lại gần đây một chút, chúng ta bàn kế hoạch." Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộ Lăng Không, chuyện Long Đằng đoàn này lúc không có người nói sau, bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Tâm tình Mộ Lăng Không phức tạp, tay còn lại thì vuốt vuốt Long bài, đầu ngón tay bị hoa văn nhô ra bên trên đâm có chút đau.
... ... . . .
Chỗ ở của bộ tộc Tuyết Nữ, Mộ Lăng Không đương nhiên biết rõ.
Ở sau trong rừng rậm Tuyết Phong, có một dòng chảy tự nhiên tạo thành suối băng, nối với nhau bằng một sợi dây thừng.
Chiếm cứ rãnh trời, đám người Tuyết Nữ sống dễ chịu, sau khi họ hàng con cái sử dụng, cũng không cần phải lo lắng kẻ thù đuổi tới cửa.
Nếu không phải Tuyết Cơ tùy tiện tìm tới cửa, bị Đế Tuấn lừa gạt, chiếm lấy yêu bài của nàng ta, muốn đến gần suối băng thật đúng là càng thêm khó khăn.
Đây là một con đường đã tràn ngập máu tanh.
Trước đây, những người bị giết là những người dám xông vào rừng rậm Tuyết Phong tìm kiếm bảo vật, có hâm mộ uy danh Đại Tuyết Sơn mà đến, khao khát thu được lực lượng, có cơ hội để thành công; cũng có rất nhiều đơn thuần lỡ xông vào, không cẩn thận bị lạc trong đó, sau đó bị đám người Tuyết Nữ mang tới đây.
Mà đêm nay, tình hình lại hoàn toàn thay đổi.
Đế Tuấn và Mộ Lăng Không cầm yêu bài của Tuyết Cơ, đi tuốt ở đằng trước, lấy được sự tín nhiệm của quan trông coi Tuyết nữ.
Sau đó các nàng chú ý, thoáng cái bốn người chấp sự phân chia mà đánh, ra tay miễu sát.
Tiêu Duy Bạch hốc mắt đỏ bừng, vừa thấy máu, trên người xơ xác tiêu điều vì khí tức quá nặng.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tiêu Duy Bạch nửa đường phát sinh chút chuyện, quá bận bịu, sau đó mới đáp xuống Long Đằng đoàn, nên không có đến nơi cùng nhau.Biết Đế Tuấn giận hắn đến muộn, Tiêu Duy Bạch thành thành thật thật quỳ xuống hành lễ, sau đó hết sức tránh đi tầm mắt của Mộ Lăng Không, co đầu rút cổ đi vào trong góc phòng, miễn cho chị dâu trong lúc vô ý lướt mắt qua nhìn hắn một cái, liền khiến lão Đại thùng dấm chua kia tức giận.Người bảo hắn cạo râu là lão Đại.Hiện tại người nghi ngời vẫn là lão Đại.Làm người thật khó nha.Hắn thật là một người có cảnh ngộ bất hạnh."Tốt lắm, toàn bộ thành viên đã đến đông đủ, lại gần đây một chút, chúng ta bàn kế hoạch." Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộ Lăng Không, chuyện Long Đằng đoàn này lúc không có người nói sau, bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.Tâm tình Mộ Lăng Không phức tạp, tay còn lại thì vuốt vuốt Long bài, đầu ngón tay bị hoa văn nhô ra bên trên đâm có chút đau.... ... . . .Chỗ ở của bộ tộc Tuyết Nữ, Mộ Lăng Không đương nhiên biết rõ.Ở sau trong rừng rậm Tuyết Phong, có một dòng chảy tự nhiên tạo thành suối băng, nối với nhau bằng một sợi dây thừng.Chiếm cứ rãnh trời, đám người Tuyết Nữ sống dễ chịu, sau khi họ hàng con cái sử dụng, cũng không cần phải lo lắng kẻ thù đuổi tới cửa.Nếu không phải Tuyết Cơ tùy tiện tìm tới cửa, bị Đế Tuấn lừa gạt, chiếm lấy yêu bài của nàng ta, muốn đến gần suối băng thật đúng là càng thêm khó khăn.Đây là một con đường đã tràn ngập máu tanh.Trước đây, những người bị giết là những người dám xông vào rừng rậm Tuyết Phong tìm kiếm bảo vật, có hâm mộ uy danh Đại Tuyết Sơn mà đến, khao khát thu được lực lượng, có cơ hội để thành công; cũng có rất nhiều đơn thuần lỡ xông vào, không cẩn thận bị lạc trong đó, sau đó bị đám người Tuyết Nữ mang tới đây.Mà đêm nay, tình hình lại hoàn toàn thay đổi.Đế Tuấn và Mộ Lăng Không cầm yêu bài của Tuyết Cơ, đi tuốt ở đằng trước, lấy được sự tín nhiệm của quan trông coi Tuyết nữ.Sau đó các nàng chú ý, thoáng cái bốn người chấp sự phân chia mà đánh, ra tay miễu sát.Tiêu Duy Bạch hốc mắt đỏ bừng, vừa thấy máu, trên người xơ xác tiêu điều vì khí tức quá nặng.