Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 395: Nam nhân, chính là dùng để dựa vào (5)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn đã nói như thế, nàng cũng chỉ có thể nghe theo.Hai người đi bộ leo lên dọc theo dãy núi, hai canh giờ sau, rốt cuộc tìm được sơn động.Đế Tuấn đến gần, cũng không vội tiến vào, hắn vuốt chóp mũi, nhìn xung quanh thật lâu, sau đó chỉ vào cửa động đen nhánh ra lộ ra bên ngoài hỏi Mộ Lăng Không, "Nương tử, nàng xem một chút, nhìn quen mắt không? ?"Sơn động vẫn là sơn động, tầng ngoài bị tuyết trắng bao trùm, nguyên bản vốn là dữ tợn cũng không hiển hiện ra.Mộ Lăng Không trước đây lui tới rất nhiều lần, chưa bao giờ lưu ý quá nhiều, nghe được Đế Tuấn nói như thế, cũng nghiêm túc quan sát.Đáng tiếc kết cục vẫn giống như cũ, "Không nhìn ra, không có gì đặc biệt.""Ah? Chẳng lẽ không giống như cái động lần đầu tiên xung đột cùng Huyền Minh sao? Chính là choc cá tử mẫu sống." Hắn sợ nàng mau quên không nghĩ ra, quơ tay múa chân."Không giống." Nàng vẫn lắc đầu, "Chố giống nhau duy nhất chính là cả hai đều là huyệt động tự nhiên hình thành trong thân núi, kéo dài vào sâu trong núi, phu quân, có phải chàng nghĩ quá nhiều hay không? ?""Rõ ràng cũng rất giống chứ sao." Hắn trộm cười gian hồi lâu, cũng không giải thích, chắp tay sau lưng di chuyển qua lại ở cửa động, ước chừng sau nửa canh giờ, mới hài lòng thu lại tầm mắt, "Chúng ta vào thôi."Mộ Lăng Không còn ở bên cạnh chờ hắn giải thích, kết quả hơn nửa ngày đổi lấy chính là một câu hời hợt như thế, có chút bất mãn nho nhỏ, "Ta vẫn không nhìn ra đặc biệt.""Không có việc gì, vi phu biết là tốt rồi, tương lai nàng sẽ hiểu, hắc hắc, thật là trời cũng giúp ta, người đi vận đỏ tới, đây tuyệt đối là gặp nạn cũng thành tốt lành, gặp dữ hóa lành, muốn không thuận cũng khó khăn." Đi về phía trước mấy bước, hắn lại gần một chút, hôn mi tâm của Mộ Lăng Không một cái, ba phần bướng bỉnh ba phần nghiêm túc, "Nương tử, nàng thật đúng là phúc tinh trong đời ta, chỉ cần có nàng ở đây bên cạnh, ta đều gặp được chuyện tốt."
Hắn đã nói như thế, nàng cũng chỉ có thể nghe theo.
Hai người đi bộ leo lên dọc theo dãy núi, hai canh giờ sau, rốt cuộc tìm được sơn động.
Đế Tuấn đến gần, cũng không vội tiến vào, hắn vuốt chóp mũi, nhìn xung quanh thật lâu, sau đó chỉ vào cửa động đen nhánh ra lộ ra bên ngoài hỏi Mộ Lăng Không, "Nương tử, nàng xem một chút, nhìn quen mắt không? ?"
Sơn động vẫn là sơn động, tầng ngoài bị tuyết trắng bao trùm, nguyên bản vốn là dữ tợn cũng không hiển hiện ra.
Mộ Lăng Không trước đây lui tới rất nhiều lần, chưa bao giờ lưu ý quá nhiều, nghe được Đế Tuấn nói như thế, cũng nghiêm túc quan sát.
Đáng tiếc kết cục vẫn giống như cũ, "Không nhìn ra, không có gì đặc biệt."
"Ah? Chẳng lẽ không giống như cái động lần đầu tiên xung đột cùng Huyền Minh sao? Chính là choc cá tử mẫu sống." Hắn sợ nàng mau quên không nghĩ ra, quơ tay múa chân.
"Không giống." Nàng vẫn lắc đầu, "Chố giống nhau duy nhất chính là cả hai đều là huyệt động tự nhiên hình thành trong thân núi, kéo dài vào sâu trong núi, phu quân, có phải chàng nghĩ quá nhiều hay không? ?"
"Rõ ràng cũng rất giống chứ sao." Hắn trộm cười gian hồi lâu, cũng không giải thích, chắp tay sau lưng di chuyển qua lại ở cửa động, ước chừng sau nửa canh giờ, mới hài lòng thu lại tầm mắt, "Chúng ta vào thôi."
Mộ Lăng Không còn ở bên cạnh chờ hắn giải thích, kết quả hơn nửa ngày đổi lấy chính là một câu hời hợt như thế, có chút bất mãn nho nhỏ, "Ta vẫn không nhìn ra đặc biệt."
"Không có việc gì, vi phu biết là tốt rồi, tương lai nàng sẽ hiểu, hắc hắc, thật là trời cũng giúp ta, người đi vận đỏ tới, đây tuyệt đối là gặp nạn cũng thành tốt lành, gặp dữ hóa lành, muốn không thuận cũng khó khăn." Đi về phía trước mấy bước, hắn lại gần một chút, hôn mi tâm của Mộ Lăng Không một cái, ba phần bướng bỉnh ba phần nghiêm túc, "Nương tử, nàng thật đúng là phúc tinh trong đời ta, chỉ cần có nàng ở đây bên cạnh, ta đều gặp được chuyện tốt."
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn đã nói như thế, nàng cũng chỉ có thể nghe theo.Hai người đi bộ leo lên dọc theo dãy núi, hai canh giờ sau, rốt cuộc tìm được sơn động.Đế Tuấn đến gần, cũng không vội tiến vào, hắn vuốt chóp mũi, nhìn xung quanh thật lâu, sau đó chỉ vào cửa động đen nhánh ra lộ ra bên ngoài hỏi Mộ Lăng Không, "Nương tử, nàng xem một chút, nhìn quen mắt không? ?"Sơn động vẫn là sơn động, tầng ngoài bị tuyết trắng bao trùm, nguyên bản vốn là dữ tợn cũng không hiển hiện ra.Mộ Lăng Không trước đây lui tới rất nhiều lần, chưa bao giờ lưu ý quá nhiều, nghe được Đế Tuấn nói như thế, cũng nghiêm túc quan sát.Đáng tiếc kết cục vẫn giống như cũ, "Không nhìn ra, không có gì đặc biệt.""Ah? Chẳng lẽ không giống như cái động lần đầu tiên xung đột cùng Huyền Minh sao? Chính là choc cá tử mẫu sống." Hắn sợ nàng mau quên không nghĩ ra, quơ tay múa chân."Không giống." Nàng vẫn lắc đầu, "Chố giống nhau duy nhất chính là cả hai đều là huyệt động tự nhiên hình thành trong thân núi, kéo dài vào sâu trong núi, phu quân, có phải chàng nghĩ quá nhiều hay không? ?""Rõ ràng cũng rất giống chứ sao." Hắn trộm cười gian hồi lâu, cũng không giải thích, chắp tay sau lưng di chuyển qua lại ở cửa động, ước chừng sau nửa canh giờ, mới hài lòng thu lại tầm mắt, "Chúng ta vào thôi."Mộ Lăng Không còn ở bên cạnh chờ hắn giải thích, kết quả hơn nửa ngày đổi lấy chính là một câu hời hợt như thế, có chút bất mãn nho nhỏ, "Ta vẫn không nhìn ra đặc biệt.""Không có việc gì, vi phu biết là tốt rồi, tương lai nàng sẽ hiểu, hắc hắc, thật là trời cũng giúp ta, người đi vận đỏ tới, đây tuyệt đối là gặp nạn cũng thành tốt lành, gặp dữ hóa lành, muốn không thuận cũng khó khăn." Đi về phía trước mấy bước, hắn lại gần một chút, hôn mi tâm của Mộ Lăng Không một cái, ba phần bướng bỉnh ba phần nghiêm túc, "Nương tử, nàng thật đúng là phúc tinh trong đời ta, chỉ cần có nàng ở đây bên cạnh, ta đều gặp được chuyện tốt."