Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 396: Nam nhân, chính là dùng để dựa vào (6)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Rút dao găm ra, hắn khắc một ký hiệu kì quái lên một thân cây trước cửa động.Một mũi tên, chỉ hướng đỉnh núi, lấy ám hiệu nhắn lại."Thần bí như vậy. . ." Mộ Lăng Không bĩu môi, râu giả vễnh lên, " chúng ta đi nhanh lên đi, từ nơi này đến Đại Tuyết Sơn còn phải đi ít nhất 8 canh giờ, thuận lợi, sáng sớm ngày mai chúng ta đến. . . Chỉ là, ta cuối cùng cảm thấy hình như không đơn giản như vậy, bình thường người đi tuần qua lại rất nhiều, nhìn thấy người xa lạ, không nói hai lời, nói đao liền chặt, trước đè xuống rồi mới hỏi.""Chúng ta có Yêu Bài của tộc Tuyết Nữ qua cửa." Đem Yêu Bài của Tuyết Cơ treo ở lòng bàn tay, Đế Tuấn hả hê quơ quơ."Làm ơn, cửa Tuyết Nữ chỉ cho phép tự do ra vào ở rừng Tuyết Phong, họ không lịch sự cho phép chắc là sẽ không tự tiện xông vào Đại Tuyết Sơn , nếu không, một dạng sẽ phải chịu đối đãi nghiêm nghị, không có đặc quyền gì." Không trách được ngày đó hắn quý trọng thu đem đồ vật này, thì ra là giờ phút này đánh chủ ý này a."Hơn nữa, tộc Tuyết Nữ không có nam nhân, hai ta đều là mặc nam trang, cầm cũng là đồ của người ta, dùng lỗ mũi nghĩ cũng biết trong có kỳ hoặc, phu quân, trên Đại Tuyết Sơn cũng không phải chỉ có người ngu."Hành động của Đế Tuấn giờ phút này rõ ràng chính là ngốc tử, rõ ràng chứ sao.Chỉ cần thoáng chú ý một chút, người nào không nhìn ra."Chờ gặp được rồi hãy nói, cái sơn động này xem ra không nhỏ, bên trong cong cong quẹo quẹo rất nhiều con đường, có nương tử ở đây, vận số của vi phu là tốt rồi, chúng ta thuận lợi sờ tới Đại Tuyết Sơn, còn có thể không bị phát hiện đấy." Hắn nói được nửa câu, chợt nắm cánh tay Mộ Lăng Không phi thân nhảy lên, sau khi hai người biến mất ở rừng cây thì vài bóng người không tiếng động xuất hiện, sau khi kiểm soát qua, lại lặng lẽ giấu trở về chỗ tối.
Rút dao găm ra, hắn khắc một ký hiệu kì quái lên một thân cây trước cửa động.
Một mũi tên, chỉ hướng đỉnh núi, lấy ám hiệu nhắn lại.
"Thần bí như vậy. . ." Mộ Lăng Không bĩu môi, râu giả vễnh lên, " chúng ta đi nhanh lên đi, từ nơi này đến Đại Tuyết Sơn còn phải đi ít nhất 8 canh giờ, thuận lợi, sáng sớm ngày mai chúng ta đến. . . Chỉ là, ta cuối cùng cảm thấy hình như không đơn giản như vậy, bình thường người đi tuần qua lại rất nhiều, nhìn thấy người xa lạ, không nói hai lời, nói đao liền chặt, trước đè xuống rồi mới hỏi."
"Chúng ta có Yêu Bài của tộc Tuyết Nữ qua cửa." Đem Yêu Bài của Tuyết Cơ treo ở lòng bàn tay, Đế Tuấn hả hê quơ quơ.
"Làm ơn, cửa Tuyết Nữ chỉ cho phép tự do ra vào ở rừng Tuyết Phong, họ không lịch sự cho phép chắc là sẽ không tự tiện xông vào Đại Tuyết Sơn , nếu không, một dạng sẽ phải chịu đối đãi nghiêm nghị, không có đặc quyền gì." Không trách được ngày đó hắn quý trọng thu đem đồ vật này, thì ra là giờ phút này đánh chủ ý này a."Hơn nữa, tộc Tuyết Nữ không có nam nhân, hai ta đều là mặc nam trang, cầm cũng là đồ của người ta, dùng lỗ mũi nghĩ cũng biết trong có kỳ hoặc, phu quân, trên Đại Tuyết Sơn cũng không phải chỉ có người ngu."
Hành động của Đế Tuấn giờ phút này rõ ràng chính là ngốc tử, rõ ràng chứ sao.
Chỉ cần thoáng chú ý một chút, người nào không nhìn ra.
"Chờ gặp được rồi hãy nói, cái sơn động này xem ra không nhỏ, bên trong cong cong quẹo quẹo rất nhiều con đường, có nương tử ở đây, vận số của vi phu là tốt rồi, chúng ta thuận lợi sờ tới Đại Tuyết Sơn, còn có thể không bị phát hiện đấy." Hắn nói được nửa câu, chợt nắm cánh tay Mộ Lăng Không phi thân nhảy lên, sau khi hai người biến mất ở rừng cây thì vài bóng người không tiếng động xuất hiện, sau khi kiểm soát qua, lại lặng lẽ giấu trở về chỗ tối.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Rút dao găm ra, hắn khắc một ký hiệu kì quái lên một thân cây trước cửa động.Một mũi tên, chỉ hướng đỉnh núi, lấy ám hiệu nhắn lại."Thần bí như vậy. . ." Mộ Lăng Không bĩu môi, râu giả vễnh lên, " chúng ta đi nhanh lên đi, từ nơi này đến Đại Tuyết Sơn còn phải đi ít nhất 8 canh giờ, thuận lợi, sáng sớm ngày mai chúng ta đến. . . Chỉ là, ta cuối cùng cảm thấy hình như không đơn giản như vậy, bình thường người đi tuần qua lại rất nhiều, nhìn thấy người xa lạ, không nói hai lời, nói đao liền chặt, trước đè xuống rồi mới hỏi.""Chúng ta có Yêu Bài của tộc Tuyết Nữ qua cửa." Đem Yêu Bài của Tuyết Cơ treo ở lòng bàn tay, Đế Tuấn hả hê quơ quơ."Làm ơn, cửa Tuyết Nữ chỉ cho phép tự do ra vào ở rừng Tuyết Phong, họ không lịch sự cho phép chắc là sẽ không tự tiện xông vào Đại Tuyết Sơn , nếu không, một dạng sẽ phải chịu đối đãi nghiêm nghị, không có đặc quyền gì." Không trách được ngày đó hắn quý trọng thu đem đồ vật này, thì ra là giờ phút này đánh chủ ý này a."Hơn nữa, tộc Tuyết Nữ không có nam nhân, hai ta đều là mặc nam trang, cầm cũng là đồ của người ta, dùng lỗ mũi nghĩ cũng biết trong có kỳ hoặc, phu quân, trên Đại Tuyết Sơn cũng không phải chỉ có người ngu."Hành động của Đế Tuấn giờ phút này rõ ràng chính là ngốc tử, rõ ràng chứ sao.Chỉ cần thoáng chú ý một chút, người nào không nhìn ra."Chờ gặp được rồi hãy nói, cái sơn động này xem ra không nhỏ, bên trong cong cong quẹo quẹo rất nhiều con đường, có nương tử ở đây, vận số của vi phu là tốt rồi, chúng ta thuận lợi sờ tới Đại Tuyết Sơn, còn có thể không bị phát hiện đấy." Hắn nói được nửa câu, chợt nắm cánh tay Mộ Lăng Không phi thân nhảy lên, sau khi hai người biến mất ở rừng cây thì vài bóng người không tiếng động xuất hiện, sau khi kiểm soát qua, lại lặng lẽ giấu trở về chỗ tối.