Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 399: Nam nhân, chính là dùng để dựa vào (9)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Đồ ngốc, ta vẫn luôn luôn nhớ, chàng là cha của đứa nhỏ." Mộ Lăng Không bỗng nhiên sinh ra một chút thương cảm."Cái gì? ? Nàng nói lại lần nữa xem? ? ?" Tinh thần của Đế Tuấn bỗng tỉnh táo lại, trong mắt hiện lên hai đốm lửa nhỏ, cho dù là bóng tối cũng không ngăn được."Cha của đứa nhỏ, chàng phải biết yêu quý lấy bản thân, không cho phép bị thương, không cho phép bị người khi dễ, mặc kệ đối thủ trước mắt có mạnh mẽ cỡ nào, trước chỉ cần ngăn cản hắn, xong tuyệt đối phải dùng toàn lực ứng phó." Cắn cánh môi, nàng cười quyến rũ, biết Đế Tuấn nhất định có thể nhìn thấy trong mắt "Nếu không nghe lời, chờ lúc đứa nhỏ sinh ra, ta sẽ nói chuyện chuyện mất mặt này của chàng cho bọn chúng nghe, đến lúc đó không có cha oai phong, chàng đừng trách người ta."Uy h**p này đủ nghiêm trọng chứ.Hẳn là đủ để khiến hắn xem trọng."Nương tử xấu xa, nàng không nên tới đây, để ta gọi Tiêu Duy Bạch phái người hộ tống nàng trở về." Sớm biết như thế, hắn là chết cũng không chịu đáp ứng."Tiêu Duy Bạch? Hừ, hắn đánh thắng được ta sao? Lại nói, Long bài hiện tại ở trong tay bổn Hoàng hậu, Long Đằng đoàn cũng phải lệ thuộc vào sự chỉ huy của bổn Hoàng hậu, Hoàng thượng, ngài hiện tại ngài có thể được tính là cô độc một mình, cuối cùng cũng không thể cùng ta cò kè mặc cả." Mộ Lăng Không có dũng khí cảm giác thật hãnh diện, đắc ý cười, giả trư ăn cọp mùi vị thật sự tốt lắm nha, chẳng thể trách Đế Tuấn chơi không biết nghiện."Nói đến võ công, lúc ta đi rõ ràng đã phong bế huyệt đạo của nàng, nương tử cục cưng, nói cho vi phu, ai lớn gan như vậy, dám giúp nàng giải khai?" Làn rối loạn toàn bộ kế hoạch của hắn không nói, còn để nữ nhân mang cốt nhục của hắn, dưới tình huống cùng đi đến nơi nguy hiểm."Việc này không nói được nha, ta đáp ứng với người kia không bán đứng hắn." Nàng thế nhưng là một người có nghĩa khí nha, một cô nương tốt nói ra lời hứa, tứ mã nan truy.Đương nhiên, nếu như Đế Tuấn cơ trí, không cẩn thận đoán được là ai, chuyện này cũng không liên quan đến nàng.

"Đồ ngốc, ta vẫn luôn luôn nhớ, chàng là cha của đứa nhỏ." Mộ Lăng Không bỗng nhiên sinh ra một chút thương cảm.

"Cái gì? ? Nàng nói lại lần nữa xem? ? ?" Tinh thần của Đế Tuấn bỗng tỉnh
táo lại, trong mắt hiện lên hai đốm lửa nhỏ, cho dù là bóng tối cũng
không ngăn được.

"Cha của đứa nhỏ, chàng phải biết yêu quý
lấy bản thân, không cho phép bị thương, không cho phép bị người khi dễ,
mặc kệ đối thủ trước mắt có mạnh mẽ cỡ nào, trước chỉ cần ngăn cản hắn,
xong tuyệt đối phải dùng toàn lực ứng phó." Cắn cánh môi, nàng cười
quyến rũ, biết Đế Tuấn nhất định có thể nhìn thấy trong mắt "Nếu không
nghe lời, chờ lúc đứa nhỏ sinh ra, ta sẽ nói chuyện chuyện mất mặt này
của chàng cho bọn chúng nghe, đến lúc đó không có cha oai phong, chàng
đừng trách người ta."

Uy h**p này đủ nghiêm trọng chứ.

Hẳn là đủ để khiến hắn xem trọng.

"Nương tử xấu xa, nàng không nên tới đây, để ta gọi Tiêu Duy Bạch phái người
hộ tống nàng trở về." Sớm biết như thế, hắn là chết cũng không chịu đáp
ứng.

"Tiêu Duy Bạch? Hừ, hắn đánh thắng được ta sao? Lại
nói, Long bài hiện tại ở trong tay bổn Hoàng hậu, Long Đằng đoàn cũng
phải lệ thuộc vào sự chỉ huy của bổn Hoàng hậu, Hoàng thượng, ngài hiện
tại ngài có thể được tính là cô độc một mình, cuối cùng cũng không thể
cùng ta cò kè mặc cả." Mộ Lăng Không có dũng khí cảm giác thật hãnh
diện, đắc ý cười, giả trư ăn cọp mùi vị thật sự tốt lắm nha, chẳng thể
trách Đế Tuấn chơi không biết nghiện.

"Nói đến võ công, lúc
ta đi rõ ràng đã phong bế huyệt đạo của nàng, nương tử cục cưng, nói cho vi phu, ai lớn gan như vậy, dám giúp nàng giải khai?" Làn rối loạn toàn bộ kế hoạch của hắn không nói, còn để nữ nhân mang cốt nhục của hắn,
dưới tình huống cùng đi đến nơi nguy hiểm.

"Việc này không
nói được nha, ta đáp ứng với người kia không bán đứng hắn." Nàng thế
nhưng là một người có nghĩa khí nha, một cô nương tốt nói ra lời hứa, tứ mã nan truy.

Đương nhiên, nếu như Đế Tuấn cơ trí, không cẩn thận đoán được là ai, chuyện này cũng không liên quan đến nàng.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Đồ ngốc, ta vẫn luôn luôn nhớ, chàng là cha của đứa nhỏ." Mộ Lăng Không bỗng nhiên sinh ra một chút thương cảm."Cái gì? ? Nàng nói lại lần nữa xem? ? ?" Tinh thần của Đế Tuấn bỗng tỉnh táo lại, trong mắt hiện lên hai đốm lửa nhỏ, cho dù là bóng tối cũng không ngăn được."Cha của đứa nhỏ, chàng phải biết yêu quý lấy bản thân, không cho phép bị thương, không cho phép bị người khi dễ, mặc kệ đối thủ trước mắt có mạnh mẽ cỡ nào, trước chỉ cần ngăn cản hắn, xong tuyệt đối phải dùng toàn lực ứng phó." Cắn cánh môi, nàng cười quyến rũ, biết Đế Tuấn nhất định có thể nhìn thấy trong mắt "Nếu không nghe lời, chờ lúc đứa nhỏ sinh ra, ta sẽ nói chuyện chuyện mất mặt này của chàng cho bọn chúng nghe, đến lúc đó không có cha oai phong, chàng đừng trách người ta."Uy h**p này đủ nghiêm trọng chứ.Hẳn là đủ để khiến hắn xem trọng."Nương tử xấu xa, nàng không nên tới đây, để ta gọi Tiêu Duy Bạch phái người hộ tống nàng trở về." Sớm biết như thế, hắn là chết cũng không chịu đáp ứng."Tiêu Duy Bạch? Hừ, hắn đánh thắng được ta sao? Lại nói, Long bài hiện tại ở trong tay bổn Hoàng hậu, Long Đằng đoàn cũng phải lệ thuộc vào sự chỉ huy của bổn Hoàng hậu, Hoàng thượng, ngài hiện tại ngài có thể được tính là cô độc một mình, cuối cùng cũng không thể cùng ta cò kè mặc cả." Mộ Lăng Không có dũng khí cảm giác thật hãnh diện, đắc ý cười, giả trư ăn cọp mùi vị thật sự tốt lắm nha, chẳng thể trách Đế Tuấn chơi không biết nghiện."Nói đến võ công, lúc ta đi rõ ràng đã phong bế huyệt đạo của nàng, nương tử cục cưng, nói cho vi phu, ai lớn gan như vậy, dám giúp nàng giải khai?" Làn rối loạn toàn bộ kế hoạch của hắn không nói, còn để nữ nhân mang cốt nhục của hắn, dưới tình huống cùng đi đến nơi nguy hiểm."Việc này không nói được nha, ta đáp ứng với người kia không bán đứng hắn." Nàng thế nhưng là một người có nghĩa khí nha, một cô nương tốt nói ra lời hứa, tứ mã nan truy.Đương nhiên, nếu như Đế Tuấn cơ trí, không cẩn thận đoán được là ai, chuyện này cũng không liên quan đến nàng.

Quyển 4 - Chương 399: Nam nhân, chính là dùng để dựa vào (9)