Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 400: Nam nhân, chính là dùng để dựa vào (10)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đương nhiên, nếu như Đế Tuấn cơ trí, không cẩn thận đoán được là ai, chuyện này cũng không liên quan đến nàng."Thái Nhất." Cắn răng phun ra đáp án duy nhất, không làm người ta phải suy nghĩ.Tiểu tử thối, mỗi lần đến thời khắc mấu chốt đều không thể tin cậy, chơi như vậy cũng rất liều mạng, cái gì cũng không để trong lòng.Món nợ này, hắn nhớ kỹ.Chờ quay lại Đại đô, sẽ đến tính toán rành mạch."Được rồi, kẹt ở chỗ này tiến lùi không được, cũng không phải thời điểm nói đùa, Lăng Không, không cho nàng phép tuỳ hứng, phải suy nghĩ cho con của chúng ta, liền ngoan ngoãn ẩn thân, xem thân thủ nam nhân của nàng không trơ."Đế Tuấn hào phóng cười, tạm thời để xuống nữ nhi tình trường yếu đuối.Hắn vốn là không có chỗ nào sợ hãi.Giờ phút này lại bị Mộ Lăng Không kích ra ba phần nóng nảy.Nghiêm khắc tính ra, mọi chuyện ngày hôm nay đều do Đại Tuyết Sơn dựng lên. . . Hắn đi phiền toái, theo lý thường nên làm.... ... . . .Quan ải chật hẹp, rãnh trời khó vượt, một người đi qua, còn phải nghiêng người mà đi.Ngăn cản đường đi, đồng dạng cũng là ngăn trở đường ra.Mặc kệ hai phe có bao nhiêu người ngựa giằng co, cuối cùng giao phong cũng chỉ có thể là một chọi một mà thôi.Đã qua thời gian mười mấy năm, cũng không có người ai can đảm dám tiến vào đây.Tình cờ phát hiện mấy người nhỡ xông vào, cũng là bị tiểu đội tuần tra phát hiện đầu tiên, hoặc giết, hoặc bắt, không có nghe nói có ai chân chánh có khả năng dựa vào lực lượng của chính mình tìm kiếm ở đây.Một lúc sau, người thì khó tránh lười biếng.Có ai cam tâm tình nguyện mặc kệ chính sự, cả ngày ánh mắt cũng không nháy nhìn chằm chằm trong bóng đêm có người đi vào hay không.Đế Tuấn vừa vặn liền bắt kịp Xảo nhi kia.Hắn im lặng che dấu tiếng bước chân, cước bộ điểm nhẹ mấy cái, dĩ nhiên khinh phiêu phiêu nhảy đến trước mặt.trong đầu chẳng biết đang cân nhắc việc gì đó chẳng hạn như thủ vệ phát hiện có người tới gần. . .
Đương nhiên, nếu như Đế Tuấn cơ trí, không cẩn thận đoán được là ai, chuyện này cũng không liên quan đến nàng.
"Thái Nhất." Cắn răng phun ra đáp án duy nhất, không làm người ta phải suy nghĩ.
Tiểu tử thối, mỗi lần đến thời khắc mấu chốt đều không thể tin cậy, chơi như vậy cũng rất liều mạng, cái gì cũng không để trong lòng.
Món nợ này, hắn nhớ kỹ.
Chờ quay lại Đại đô, sẽ đến tính toán rành mạch.
"Được rồi, kẹt ở chỗ này tiến lùi không được, cũng không phải thời điểm nói
đùa, Lăng Không, không cho nàng phép tuỳ hứng, phải suy nghĩ cho con của chúng ta, liền ngoan ngoãn ẩn thân, xem thân thủ nam nhân của nàng
không trơ."
Đế Tuấn hào phóng cười, tạm thời để xuống nữ nhi tình trường yếu đuối.
Hắn vốn là không có chỗ nào sợ hãi.
Giờ phút này lại bị Mộ Lăng Không kích ra ba phần nóng nảy.
Nghiêm khắc tính ra, mọi chuyện ngày hôm nay đều do Đại Tuyết Sơn dựng lên. . . Hắn đi phiền toái, theo lý thường nên làm.
... ... . . .
Quan ải chật hẹp, rãnh trời khó vượt, một người đi qua, còn phải nghiêng người mà đi.
Ngăn cản đường đi, đồng dạng cũng là ngăn trở đường ra.
Mặc kệ hai phe có bao nhiêu người ngựa giằng co, cuối cùng giao phong cũng chỉ có thể là một chọi một mà thôi.
Đã qua thời gian mười mấy năm, cũng không có người ai can đảm dám tiến vào đây.
Tình cờ phát hiện mấy người nhỡ xông vào, cũng là bị tiểu đội tuần tra phát
hiện đầu tiên, hoặc giết, hoặc bắt, không có nghe nói có ai chân chánh
có khả năng dựa vào lực lượng của chính mình tìm kiếm ở đây.
Một lúc sau, người thì khó tránh lười biếng.
Có ai cam tâm tình nguyện mặc kệ chính sự, cả ngày ánh mắt cũng không
nháy nhìn chằm chằm trong bóng đêm có người đi vào hay không.
Đế Tuấn vừa vặn liền bắt kịp Xảo nhi kia.
Hắn im lặng che dấu tiếng bước chân, cước bộ điểm nhẹ mấy cái, dĩ nhiên khinh phiêu phiêu nhảy đến trước mặt.
trong đầu chẳng biết đang cân nhắc việc gì đó chẳng hạn như thủ vệ phát hiện có người tới gần. . .
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đương nhiên, nếu như Đế Tuấn cơ trí, không cẩn thận đoán được là ai, chuyện này cũng không liên quan đến nàng."Thái Nhất." Cắn răng phun ra đáp án duy nhất, không làm người ta phải suy nghĩ.Tiểu tử thối, mỗi lần đến thời khắc mấu chốt đều không thể tin cậy, chơi như vậy cũng rất liều mạng, cái gì cũng không để trong lòng.Món nợ này, hắn nhớ kỹ.Chờ quay lại Đại đô, sẽ đến tính toán rành mạch."Được rồi, kẹt ở chỗ này tiến lùi không được, cũng không phải thời điểm nói đùa, Lăng Không, không cho nàng phép tuỳ hứng, phải suy nghĩ cho con của chúng ta, liền ngoan ngoãn ẩn thân, xem thân thủ nam nhân của nàng không trơ."Đế Tuấn hào phóng cười, tạm thời để xuống nữ nhi tình trường yếu đuối.Hắn vốn là không có chỗ nào sợ hãi.Giờ phút này lại bị Mộ Lăng Không kích ra ba phần nóng nảy.Nghiêm khắc tính ra, mọi chuyện ngày hôm nay đều do Đại Tuyết Sơn dựng lên. . . Hắn đi phiền toái, theo lý thường nên làm.... ... . . .Quan ải chật hẹp, rãnh trời khó vượt, một người đi qua, còn phải nghiêng người mà đi.Ngăn cản đường đi, đồng dạng cũng là ngăn trở đường ra.Mặc kệ hai phe có bao nhiêu người ngựa giằng co, cuối cùng giao phong cũng chỉ có thể là một chọi một mà thôi.Đã qua thời gian mười mấy năm, cũng không có người ai can đảm dám tiến vào đây.Tình cờ phát hiện mấy người nhỡ xông vào, cũng là bị tiểu đội tuần tra phát hiện đầu tiên, hoặc giết, hoặc bắt, không có nghe nói có ai chân chánh có khả năng dựa vào lực lượng của chính mình tìm kiếm ở đây.Một lúc sau, người thì khó tránh lười biếng.Có ai cam tâm tình nguyện mặc kệ chính sự, cả ngày ánh mắt cũng không nháy nhìn chằm chằm trong bóng đêm có người đi vào hay không.Đế Tuấn vừa vặn liền bắt kịp Xảo nhi kia.Hắn im lặng che dấu tiếng bước chân, cước bộ điểm nhẹ mấy cái, dĩ nhiên khinh phiêu phiêu nhảy đến trước mặt.trong đầu chẳng biết đang cân nhắc việc gì đó chẳng hạn như thủ vệ phát hiện có người tới gần. . .