Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 4 - Chương 408: Lộ đùi, có đẹp hay không (tám)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Đại ca ngươi nghĩ vậy, Nam Cung cô nương nhưng là chưa chắc." Lấy được kết quả vừa ý, Mộ Lăng Không đánh tiếng thu binh, bán chút thể diện cho Đế Tuấn.Nam Cung Liên Nhi thần sắc đọng lại, sắc mặt ảm đảm cố cười, "Tiêu công tử thật là có tâm, các ngươi đường xa mà đến, hay là trước vào Đại Tuyết Sơn rồi hãy nói, tuy nói công tử cốt cách trong sạch, nhưng đạo quan muốn vượt qua, cũng không dễ dàng như vậy."Mộ Lăng Không siết chặt nắm tay, nghe ra ý tứ trong lời nói của nàng.Đây là dùng lời câu Đế Tuấn mà, ít đi Nam Cung Liên Nhi giúp một tay, nàng thuận tiện chặt đứt niệm tưởng này của hắn.Hừ, đáng tiếc a đáng tiếc, truy đuổi ý trung nhân không hẳn giống như bề ngoài ôn hòa vô hại, nghênh vào cửa không phải là tình cảm ca ca, mà càng có thể tùy thời biến thành đoạt hồn ác sát. ( hung ác cướp đoạt tình cảm )Mộ Lăng Không bĩu môi, không nói gì, trong lòng không thoải mái là một chuyện, thời điểm thích hợp cần phải nhẫn nại nàng vẫn là biết."Ta cùng nhị đệ ở chỗ này bị Nam Cung Lien Nhi phát hiện, chẳng khác nào gián tiếp xông vào cửa quan thất bại, trước ước định cô nương chỉ dẫn tiến một mình ta, mà tình huống bây giờ là ta không cách nào bỏ lại đệ đệ một mình đi trước, xem ra chỉ định Đại Tuyết Sơn này không có duyên với Tiêu Trúc." Đế Tuấn ôm lấy hành lý ưu nhã khuyên nhủ, ánh mắt tròn vo tích chứa thật nhiều thất vọng, bộ dạng thật có chút hi vọng tan vỡ, "Vì vậy sau khi từ biệt, ta cùng đệ đệ lập tức quay lại Trung Nguyên, ngày nào khác may mắn nói lời từ biệt, tất nhiên cảm tạ cô nương, bảo trọng."Dứt lời, lôi kéo Mộ Lăng Không đi ra ngoài.Thời điểm hai người song song rời đi, Đế Tuấn vẫn nháy mắt ra hiệu làm mặt quỷ, thỉnh thoảng chỉ chỉ sau lưng Nam Cung Liên Nhi buồn bã như mất đi gì đó, xem ra lại mang một bụng tâm địa gian trá tính toán lên trên người ta đây."Tiêu công tử xin dừng bước." Rốt cuộc khi hắn sắp biến mất ở trước cửa, Nam Cung Liên Nhi chạy chậm đuôit theo, " Thật vất vả mới tới được đây, vì vậy mà bỏ đi, cỡ nào đáng tiếc.....Không bằng ta để cho Mị Yên tự mình hộ tông Tiêu nhị gia đi Đô thành, ngươi trước theo ta vào Đại Tuyết Sơn thử vận khí một chút chứ?"

"Đại ca ngươi nghĩ
vậy, Nam Cung cô nương nhưng là chưa chắc." Lấy được kết quả vừa ý, Mộ
Lăng Không đánh tiếng thu binh, bán chút thể diện cho Đế Tuấn.

Nam Cung Liên Nhi thần sắc đọng lại, sắc mặt ảm đảm cố cười, "Tiêu công tử
thật là có tâm, các ngươi đường xa mà đến, hay là trước vào Đại Tuyết
Sơn rồi hãy nói, tuy nói công tử cốt cách trong sạch, nhưng đạo quan
muốn vượt qua, cũng không dễ dàng như vậy."

Mộ Lăng Không siết chặt nắm tay, nghe ra ý tứ trong lời nói của nàng.

Đây là dùng lời câu Đế Tuấn mà, ít đi Nam Cung Liên Nhi giúp một tay, nàng thuận tiện chặt đứt niệm tưởng này của hắn.

Hừ, đáng tiếc a đáng tiếc, truy đuổi ý trung nhân không hẳn giống như bề
ngoài ôn hòa vô hại, nghênh vào cửa không phải là tình cảm ca ca, mà
càng có thể tùy thời biến thành đoạt hồn ác sát. ( hung ác cướp đoạt
tình cảm )

Mộ Lăng Không bĩu môi, không nói gì, trong lòng không
thoải mái là một chuyện, thời điểm thích hợp cần phải nhẫn nại nàng vẫn
là biết.

"Ta cùng nhị đệ ở chỗ này bị Nam Cung Lien Nhi phát
hiện, chẳng khác nào gián tiếp xông vào cửa quan thất bại, trước ước
định cô nương chỉ dẫn tiến một mình ta, mà tình huống bây giờ là ta
không cách nào bỏ lại đệ đệ một mình đi trước, xem ra chỉ định Đại Tuyết Sơn này không có duyên với Tiêu Trúc." Đế Tuấn ôm lấy hành lý ưu nhã
khuyên nhủ, ánh mắt tròn vo tích chứa thật nhiều thất vọng, bộ dạng thật có chút hi vọng tan vỡ, "Vì vậy sau khi từ biệt, ta cùng đệ đệ lập tức
quay lại Trung Nguyên, ngày nào khác may mắn nói lời từ biệt, tất nhiên
cảm tạ cô nương, bảo trọng."

Dứt lời, lôi kéo Mộ Lăng Không đi ra ngoài.

Thời điểm hai người song song rời đi, Đế Tuấn vẫn nháy mắt ra hiệu làm mặt
quỷ, thỉnh thoảng chỉ chỉ sau lưng Nam Cung Liên Nhi buồn bã như mất đi
gì đó, xem ra lại mang một bụng tâm địa gian trá tính toán lên trên
người ta đây.

"Tiêu công tử xin dừng bước." Rốt cuộc khi hắn sắp
biến mất ở trước cửa, Nam Cung Liên Nhi chạy chậm đuôit theo, " Thật vất vả mới tới được đây, vì vậy mà bỏ đi, cỡ nào đáng tiếc.....Không bằng
ta để cho Mị Yên tự mình hộ tông Tiêu nhị gia đi Đô thành, ngươi trước
theo ta vào Đại Tuyết Sơn thử vận khí một chút chứ?"

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Đại ca ngươi nghĩ vậy, Nam Cung cô nương nhưng là chưa chắc." Lấy được kết quả vừa ý, Mộ Lăng Không đánh tiếng thu binh, bán chút thể diện cho Đế Tuấn.Nam Cung Liên Nhi thần sắc đọng lại, sắc mặt ảm đảm cố cười, "Tiêu công tử thật là có tâm, các ngươi đường xa mà đến, hay là trước vào Đại Tuyết Sơn rồi hãy nói, tuy nói công tử cốt cách trong sạch, nhưng đạo quan muốn vượt qua, cũng không dễ dàng như vậy."Mộ Lăng Không siết chặt nắm tay, nghe ra ý tứ trong lời nói của nàng.Đây là dùng lời câu Đế Tuấn mà, ít đi Nam Cung Liên Nhi giúp một tay, nàng thuận tiện chặt đứt niệm tưởng này của hắn.Hừ, đáng tiếc a đáng tiếc, truy đuổi ý trung nhân không hẳn giống như bề ngoài ôn hòa vô hại, nghênh vào cửa không phải là tình cảm ca ca, mà càng có thể tùy thời biến thành đoạt hồn ác sát. ( hung ác cướp đoạt tình cảm )Mộ Lăng Không bĩu môi, không nói gì, trong lòng không thoải mái là một chuyện, thời điểm thích hợp cần phải nhẫn nại nàng vẫn là biết."Ta cùng nhị đệ ở chỗ này bị Nam Cung Lien Nhi phát hiện, chẳng khác nào gián tiếp xông vào cửa quan thất bại, trước ước định cô nương chỉ dẫn tiến một mình ta, mà tình huống bây giờ là ta không cách nào bỏ lại đệ đệ một mình đi trước, xem ra chỉ định Đại Tuyết Sơn này không có duyên với Tiêu Trúc." Đế Tuấn ôm lấy hành lý ưu nhã khuyên nhủ, ánh mắt tròn vo tích chứa thật nhiều thất vọng, bộ dạng thật có chút hi vọng tan vỡ, "Vì vậy sau khi từ biệt, ta cùng đệ đệ lập tức quay lại Trung Nguyên, ngày nào khác may mắn nói lời từ biệt, tất nhiên cảm tạ cô nương, bảo trọng."Dứt lời, lôi kéo Mộ Lăng Không đi ra ngoài.Thời điểm hai người song song rời đi, Đế Tuấn vẫn nháy mắt ra hiệu làm mặt quỷ, thỉnh thoảng chỉ chỉ sau lưng Nam Cung Liên Nhi buồn bã như mất đi gì đó, xem ra lại mang một bụng tâm địa gian trá tính toán lên trên người ta đây."Tiêu công tử xin dừng bước." Rốt cuộc khi hắn sắp biến mất ở trước cửa, Nam Cung Liên Nhi chạy chậm đuôit theo, " Thật vất vả mới tới được đây, vì vậy mà bỏ đi, cỡ nào đáng tiếc.....Không bằng ta để cho Mị Yên tự mình hộ tông Tiêu nhị gia đi Đô thành, ngươi trước theo ta vào Đại Tuyết Sơn thử vận khí một chút chứ?"

Quyển 4 - Chương 408: Lộ đùi, có đẹp hay không (tám)