Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 4 - Chương 409: Lộ đùi có đẹp hay không (chín)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… " Thật vất vả mới tới được đây, vì vậy mà bỏ đi, cỡ nào đáng tiếc.....Không bằng ta để cho Mị Yên tự mình hộ tông Tiêu nhị gia đi Đô thành, ngươi trước theo ta vào Đại Tuyết Sơn thử vận khí một chút chứ?"Đế Tuấn hả hê nháy nháy mắt, một thoáng khi xoay người lại, nhanh chóng thay đổi lộ ra khuôn mặt phiền muộn, ảm đạm lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của Nam Cung cô nương, nhưng là Tiêu Trúc đã thề, cuộc đời này tuyệt đối không bỏ rơi đệ đệ, vàng bạc không có có thể kiếm, cơ hội mất có thể tìm lại, nhưng đệ đệ cũng chỉ có một, cho dù là chuyện để cho hắn đau lòng, làm ca ca sẽ không đi làm....Đại Tuyết Sơn, rất tốt, ta cũng đã từng toàn tâm toàn ý đến nằm mơ cũng truy đuổi, nhưng là, nó vẫn kém hơn phần ân tình nà."Một tiếng thở dài ở bên trong động tối đen phiêu đãng, dư âm không tan.Đế Tuấn lần nữa quay đầu lại, tiếp tục hướng về phía Mộ Lăng Không le lưỡi, không có nửa điểm đứng đắn.Người này! ! !Thật đúng là biết lợi dụng ưu thế của mình, lừa gạt người khác, chuyện chân thực như vậy mà....Đáng thương Nam Cung Liên Nhi, coi trọng ai không được, hết lần này đến lần khác oi trọng hắn.Cho là nếu hồng nhan kinh sợ chạy đến thì lang quân thiếu niên nhất định sẽ biểu hiện giống như súc vật vô hại sao?Sai rồi!Có lẽ đại đa số là như thế, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có ngoại lệ.Vận khí của nàng hiển nhiên không được tốt.Ý trung nhân là thất khoác da dê ác lang ( sói đội lốt cừu ), tâm hắc thủ ngoan, kiêu căng cuồng vọng, không cố kị gì.Mộ Lăng Không dấm lửa ngay trong nháy mắt này chuyển thành thật sâu đồng tình...Liên tưởng đến mình ban đầu gặp gỡ, càng thêm không phản bác được.Nàng hôm nay mới chợt hiểu mình có bao nhiêu may mắn.Không cẩn thận thích Đế Tuấn loại nam nhân tính tình trầm lắng này yêu nàng, sau đó một đời một thế, chỉ cần hưởng thụ hắn liên tục không dứt bỏ ra cơ hội thuận lợi.Bản chất của hắn thật sự không phải người đa tình.Nhưng là thiểu thiểu tình cảm tất cả đều cho nàng, đã đủ để cho nàng ngâm ở trong hạnh phúc ấm áp rồi, một đời sung sướng.
" Thật vất vả mới tới được đây, vì vậy mà bỏ đi, cỡ nào đáng
tiếc.....Không bằng ta để cho Mị Yên tự mình hộ tông Tiêu nhị gia đi Đô thành, ngươi trước theo ta vào Đại Tuyết Sơn thử vận khí một chút chứ?"
Đế Tuấn hả hê nháy nháy mắt, một thoáng khi xoay người lại, nhanh chóng
thay đổi lộ ra khuôn mặt phiền muộn, ảm đạm lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của
Nam Cung cô nương, nhưng là Tiêu Trúc đã thề, cuộc đời này tuyệt đối
không bỏ rơi đệ đệ, vàng bạc không có có thể kiếm, cơ hội mất có thể tìm lại, nhưng đệ đệ cũng chỉ có một, cho dù là chuyện để cho hắn đau
lòng, làm ca ca sẽ không đi làm....Đại Tuyết Sơn, rất tốt, ta cũng đã
từng toàn tâm toàn ý đến nằm mơ cũng truy đuổi, nhưng là, nó vẫn kém hơn phần ân tình nà."
Một tiếng thở dài ở bên trong động tối đen phiêu đãng, dư âm không tan.
Đế Tuấn lần nữa quay đầu lại, tiếp tục hướng về phía Mộ Lăng Không le lưỡi, không có nửa điểm đứng đắn.
Người này! ! !
Thật đúng là biết lợi dụng ưu thế của mình, lừa gạt người khác, chuyện chân thực như vậy mà....
Đáng thương Nam Cung Liên Nhi, coi trọng ai không được, hết lần này đến lần khác oi trọng hắn.
Cho là nếu hồng nhan kinh sợ chạy đến thì lang quân thiếu niên nhất định sẽ biểu hiện giống như súc vật vô hại sao?
Sai rồi!
Có lẽ đại đa số là như thế, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có ngoại lệ.
Vận khí của nàng hiển nhiên không được tốt.
Ý trung nhân là thất khoác da dê ác lang ( sói đội lốt cừu ), tâm hắc thủ ngoan, kiêu căng cuồng vọng, không cố kị gì.
Mộ Lăng Không dấm lửa ngay trong nháy mắt này chuyển thành thật sâu đồng tình...
Liên tưởng đến mình ban đầu gặp gỡ, càng thêm không phản bác được.
Nàng hôm nay mới chợt hiểu mình có bao nhiêu may mắn.
Không cẩn thận thích Đế Tuấn loại nam nhân tính tình trầm lắng này yêu nàng,
sau đó một đời một thế, chỉ cần hưởng thụ hắn liên tục không dứt bỏ ra
cơ hội thuận lợi.
Bản chất của hắn thật sự không phải người đa tình.
Nhưng là thiểu thiểu tình cảm tất cả đều cho nàng, đã đủ để cho nàng ngâm ở trong hạnh phúc ấm áp rồi, một đời sung sướng.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… " Thật vất vả mới tới được đây, vì vậy mà bỏ đi, cỡ nào đáng tiếc.....Không bằng ta để cho Mị Yên tự mình hộ tông Tiêu nhị gia đi Đô thành, ngươi trước theo ta vào Đại Tuyết Sơn thử vận khí một chút chứ?"Đế Tuấn hả hê nháy nháy mắt, một thoáng khi xoay người lại, nhanh chóng thay đổi lộ ra khuôn mặt phiền muộn, ảm đạm lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của Nam Cung cô nương, nhưng là Tiêu Trúc đã thề, cuộc đời này tuyệt đối không bỏ rơi đệ đệ, vàng bạc không có có thể kiếm, cơ hội mất có thể tìm lại, nhưng đệ đệ cũng chỉ có một, cho dù là chuyện để cho hắn đau lòng, làm ca ca sẽ không đi làm....Đại Tuyết Sơn, rất tốt, ta cũng đã từng toàn tâm toàn ý đến nằm mơ cũng truy đuổi, nhưng là, nó vẫn kém hơn phần ân tình nà."Một tiếng thở dài ở bên trong động tối đen phiêu đãng, dư âm không tan.Đế Tuấn lần nữa quay đầu lại, tiếp tục hướng về phía Mộ Lăng Không le lưỡi, không có nửa điểm đứng đắn.Người này! ! !Thật đúng là biết lợi dụng ưu thế của mình, lừa gạt người khác, chuyện chân thực như vậy mà....Đáng thương Nam Cung Liên Nhi, coi trọng ai không được, hết lần này đến lần khác oi trọng hắn.Cho là nếu hồng nhan kinh sợ chạy đến thì lang quân thiếu niên nhất định sẽ biểu hiện giống như súc vật vô hại sao?Sai rồi!Có lẽ đại đa số là như thế, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có ngoại lệ.Vận khí của nàng hiển nhiên không được tốt.Ý trung nhân là thất khoác da dê ác lang ( sói đội lốt cừu ), tâm hắc thủ ngoan, kiêu căng cuồng vọng, không cố kị gì.Mộ Lăng Không dấm lửa ngay trong nháy mắt này chuyển thành thật sâu đồng tình...Liên tưởng đến mình ban đầu gặp gỡ, càng thêm không phản bác được.Nàng hôm nay mới chợt hiểu mình có bao nhiêu may mắn.Không cẩn thận thích Đế Tuấn loại nam nhân tính tình trầm lắng này yêu nàng, sau đó một đời một thế, chỉ cần hưởng thụ hắn liên tục không dứt bỏ ra cơ hội thuận lợi.Bản chất của hắn thật sự không phải người đa tình.Nhưng là thiểu thiểu tình cảm tất cả đều cho nàng, đã đủ để cho nàng ngâm ở trong hạnh phúc ấm áp rồi, một đời sung sướng.