Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 5 - Chương 464: Cửu ca, ngươi quá nham hiểm (bốn)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Thái Nhất?....đệ đệ Đế Tuấn?...Ngươi cũng là hài tử của Tiêu Mạn nhi? ? ?" Hậu Thổ bộ dáng vô cùng khiếp sợ, nàng vẫn cho là, bọn họ chỉ sanh một đứa bé.Không nghĩ tới....không nghĩ tới...Vẫn còn có một đứa nữa."Ta cùng Đế Tuấn ca ca dáng dấp giống nhau như vậy, người lại không nhìn ra? Ai, thất bại." Tránh ra vấn đề, không có cho ngay mặt trả lời, Thái Nhất thừa dịp tâm thần đối phương đại loạn, chuyển thủ thành công, quả đấm tràn đầy sinh lực, hạt mưa chào hỏi bình thường.Trên đời này đại khái cũng chỉ có hắn vừa nhận thức thân thích, vừa đánh cho đến chết.Miệng không cho là nhục kêu gọi ngọt ngào, một tiếng lại một tiếng Hậu Thổ a di, gọi vô cùng thân thiết...Ngay cả bên kia Đế Tuấn bị phẫn nộ làm đầu óc choáng váng cũng không nhịn được trên người từng trận lạnh rờn rợn, da gà nổi toàn thân."Tại sao lại như vậy, hắn cho tới bây giờ cũng không nói với ta...còn có một nhi tử." Người đứng đầu Đại Tuyết Sơn thất hồn lạc phách, trong lúc nhất thời, ủy khuất tích lũy nhiều năm đánh uos vào đầu, hàng đêm chưa chợp mắt, thực cốt tương tư, đến cuối cùng, nàng-Hậu Thổ vẫn lầ hai bàn tay trắng, mà con của bọn họ, đều đã trưởng thành, tướng mạo tốt, võ công cao, để ở chỗ nào, cũng có thể đưa tới một mảnh khen ngợi.Nụ cười thuần lương của Thái Nhất, nháy nháy mắt, lại giả bộ ngạc nhiên la lên, "Nhi tử của phụ hoàng không chỉ có ta cùng Cửu ca, Hậu Thổ a di ngươi ngẫm lại xem, ta cũng đứng đến hàng thứ mười hai, phía sau còn có bảy tám người huynh đệ đây, đúng rồi, nếu như đếm cả những vị công chúa cùng em gái họ, không có năm mươi người, cũng sẽ vượt quá bốn mươi, thật xin lỗi, rất nhiều năm không có trở lại kinh thành, sau phụ hoàng lại cho ta thêm mấy đệ muội nữa, thật sự là không có cách nào làm rõ ràng."Vì sao kêu con bất hiếu?Thái Nhất chính là điển hình.Chửi bới nâng danh dự phụ hoàng, đó là thao thao bất tuyệt."Nhiều như vậy....Tiêu Mạn nhi tại sao không kể? Nàng không phải là hoàng hậu sao?"

"Thái Nhất?....đệ đệ Đế Tuấn?...Ngươi cũng là hài tử của Tiêu Mạn nhi? ? ?"
Hậu Thổ bộ dáng vô cùng khiếp sợ, nàng vẫn cho là, bọn họ chỉ sanh một
đứa bé.

Không nghĩ tới....không nghĩ tới...Vẫn còn có một đứa nữa.

"Ta cùng Đế Tuấn ca ca dáng dấp giống nhau như vậy, người lại không nhìn
ra? Ai, thất bại." Tránh ra vấn đề, không có cho ngay mặt trả lời, Thái
Nhất thừa dịp tâm thần đối phương đại loạn, chuyển thủ thành công, quả
đấm tràn đầy sinh lực, hạt mưa chào hỏi bình thường.

Trên đời này đại khái cũng chỉ có hắn vừa nhận thức thân thích, vừa đánh cho đến chết.

Miệng không cho là nhục kêu gọi ngọt ngào, một tiếng lại một tiếng Hậu Thổ a di, gọi vô cùng thân thiết...

Ngay cả bên kia Đế Tuấn bị phẫn nộ làm đầu óc choáng váng cũng không nhịn
được trên người từng trận lạnh rờn rợn, da gà nổi toàn thân.

"Tại sao lại như vậy, hắn cho tới bây giờ cũng không nói với ta...còn có một nhi tử." Người đứng đầu Đại Tuyết Sơn thất hồn lạc phách, trong lúc
nhất thời, ủy khuất tích lũy nhiều năm đánh uos vào đầu, hàng đêm chưa
chợp mắt, thực cốt tương tư, đến cuối cùng, nàng-Hậu Thổ vẫn lầ hai bàn
tay trắng, mà con của bọn họ, đều đã trưởng thành, tướng mạo tốt, võ
công cao, để ở chỗ nào, cũng có thể đưa tới một mảnh khen ngợi.

Nụ cười thuần lương của Thái Nhất, nháy nháy mắt, lại giả bộ ngạc nhiên la lên, "Nhi tử của phụ hoàng không chỉ có ta cùng Cửu ca, Hậu Thổ a di
ngươi ngẫm lại xem, ta cũng đứng đến hàng thứ mười hai, phía sau còn có
bảy tám người huynh đệ đây, đúng rồi, nếu như đếm cả những vị công chúa
cùng em gái họ, không có năm mươi người, cũng sẽ vượt quá bốn mươi, thật xin lỗi, rất nhiều năm không có trở lại kinh thành, sau phụ hoàng lại
cho ta thêm mấy đệ muội nữa, thật sự là không có cách nào làm rõ ràng."

Vì sao kêu con bất hiếu?

Thái Nhất chính là điển hình.

Chửi bới nâng danh dự phụ hoàng, đó là thao thao bất tuyệt.

"Nhiều như vậy....Tiêu Mạn nhi tại sao không kể? Nàng không phải là hoàng hậu sao?"

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… "Thái Nhất?....đệ đệ Đế Tuấn?...Ngươi cũng là hài tử của Tiêu Mạn nhi? ? ?" Hậu Thổ bộ dáng vô cùng khiếp sợ, nàng vẫn cho là, bọn họ chỉ sanh một đứa bé.Không nghĩ tới....không nghĩ tới...Vẫn còn có một đứa nữa."Ta cùng Đế Tuấn ca ca dáng dấp giống nhau như vậy, người lại không nhìn ra? Ai, thất bại." Tránh ra vấn đề, không có cho ngay mặt trả lời, Thái Nhất thừa dịp tâm thần đối phương đại loạn, chuyển thủ thành công, quả đấm tràn đầy sinh lực, hạt mưa chào hỏi bình thường.Trên đời này đại khái cũng chỉ có hắn vừa nhận thức thân thích, vừa đánh cho đến chết.Miệng không cho là nhục kêu gọi ngọt ngào, một tiếng lại một tiếng Hậu Thổ a di, gọi vô cùng thân thiết...Ngay cả bên kia Đế Tuấn bị phẫn nộ làm đầu óc choáng váng cũng không nhịn được trên người từng trận lạnh rờn rợn, da gà nổi toàn thân."Tại sao lại như vậy, hắn cho tới bây giờ cũng không nói với ta...còn có một nhi tử." Người đứng đầu Đại Tuyết Sơn thất hồn lạc phách, trong lúc nhất thời, ủy khuất tích lũy nhiều năm đánh uos vào đầu, hàng đêm chưa chợp mắt, thực cốt tương tư, đến cuối cùng, nàng-Hậu Thổ vẫn lầ hai bàn tay trắng, mà con của bọn họ, đều đã trưởng thành, tướng mạo tốt, võ công cao, để ở chỗ nào, cũng có thể đưa tới một mảnh khen ngợi.Nụ cười thuần lương của Thái Nhất, nháy nháy mắt, lại giả bộ ngạc nhiên la lên, "Nhi tử của phụ hoàng không chỉ có ta cùng Cửu ca, Hậu Thổ a di ngươi ngẫm lại xem, ta cũng đứng đến hàng thứ mười hai, phía sau còn có bảy tám người huynh đệ đây, đúng rồi, nếu như đếm cả những vị công chúa cùng em gái họ, không có năm mươi người, cũng sẽ vượt quá bốn mươi, thật xin lỗi, rất nhiều năm không có trở lại kinh thành, sau phụ hoàng lại cho ta thêm mấy đệ muội nữa, thật sự là không có cách nào làm rõ ràng."Vì sao kêu con bất hiếu?Thái Nhất chính là điển hình.Chửi bới nâng danh dự phụ hoàng, đó là thao thao bất tuyệt."Nhiều như vậy....Tiêu Mạn nhi tại sao không kể? Nàng không phải là hoàng hậu sao?"

Quyển 5 - Chương 464: Cửu ca, ngươi quá nham hiểm (bốn)