Tác giả:

"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không…

Chương 2: Hàng xóm mới

Ờ Thì ... Sói Yêu Thỏ Đấy!Tác giả: LeeHannie"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không… Một đôi mắt tuyệt đẹp-À... không sao. Nhân đáp-Có vẻ nó thích anh...Con bé mỉm cười-Có lẽ...-Anh tìm ai ở đây à? Có cần tôi giúp gì không? Con bé thân thiện hỏi-Không, tôi vừa chuyển đến căn hộ này...-Thế sao? Vậy bắt tay làm quen cái nào hàng xóm mớiCon bé hồ hởi-Hi... có người tìm dưới lầu kìa con!Một người phụ nữ ngoài 40 nói vọng tới.Con bé hơi cau mày, miệng lẩm nhẩm cái gì không rõ-Win, đi nào... chào anh, chúng ta sẽ chính thức chào hỏi sau.*******Đi đường xa khá mệt nên vừa vào phòng Lãnh Nhân liền ngả lưng xuống sofa ngủ một mạch đến chiềuCó lẽ sẽ còn ngủ tiếp nếu cái bụng của anh không biểu tình liên tụcVừa đi anh vừa nhìn xung quanh, phong cách cũng không đến nỗi nào... không phí công gia đình anh đầu tư cả núi tiền vào đâyBỗng....-Phạm Băng Hi.... con đứng lại đó?-Ông lại muốn gì nữa ? Xin ông đấy... làm ơn tránh xa xa ra khỏi cuộc đời của tôi. Nó khinh bỉ nói-Con...-Tôi đã không còn là con ông từ khi Phạm Anh Hi chết rồi. Giờ thì mời ông về... chào! Hẹn không gặp lại...Nó xoay người bước đi, những bước chân vũng vàng...Để lại sau lưng nó... một người đàn ông với hai hàng nước mắtNó dựa vào tường thân hình bé nhỏ từ từ trượt xuống.Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơiQuá khứ ùa về đau tê tái..............

Một đôi mắt tuyệt đẹp

-À... không sao. Nhân đáp

-Có vẻ nó thích anh...

Con bé mỉm cười

-Có lẽ...

-Anh tìm ai ở đây à? Có cần tôi giúp gì không? Con bé thân thiện hỏi

-Không, tôi vừa chuyển đến căn hộ này...

-Thế sao? Vậy bắt tay làm quen cái nào hàng xóm mới

Con bé hồ hởi

-Hi... có người tìm dưới lầu kìa con!

Một người phụ nữ ngoài 40 nói vọng tới.

Con bé hơi cau mày, miệng lẩm nhẩm cái gì không rõ

-Win, đi nào... chào anh, chúng ta sẽ chính thức chào hỏi sau.

*******

Đi đường xa khá mệt nên vừa vào phòng Lãnh Nhân liền ngả lưng xuống sofa ngủ một mạch đến chiều

Có lẽ sẽ còn ngủ tiếp nếu cái bụng của anh không biểu tình liên tục

Vừa đi anh vừa nhìn xung quanh, phong cách cũng không đến nỗi nào... không phí công gia đình anh đầu tư cả núi tiền vào đây

Bỗng....

-Phạm Băng Hi.... con đứng lại đó?

-Ông lại muốn gì nữa ? Xin ông đấy... làm ơn tránh xa xa ra khỏi cuộc đời của tôi. Nó khinh bỉ nói

-Con...

-Tôi đã không còn là con ông từ khi Phạm Anh Hi chết rồi. Giờ thì mời ông về... chào! Hẹn không gặp lại...

Nó xoay người bước đi, những bước chân vũng vàng...

Để lại sau lưng nó... một người đàn ông với hai hàng nước mắt

Nó dựa vào tường thân hình bé nhỏ từ từ trượt xuống.

Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi

Quá khứ ùa về đau tê tái...

....

.......

Ờ Thì ... Sói Yêu Thỏ Đấy!Tác giả: LeeHannie"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không… Một đôi mắt tuyệt đẹp-À... không sao. Nhân đáp-Có vẻ nó thích anh...Con bé mỉm cười-Có lẽ...-Anh tìm ai ở đây à? Có cần tôi giúp gì không? Con bé thân thiện hỏi-Không, tôi vừa chuyển đến căn hộ này...-Thế sao? Vậy bắt tay làm quen cái nào hàng xóm mớiCon bé hồ hởi-Hi... có người tìm dưới lầu kìa con!Một người phụ nữ ngoài 40 nói vọng tới.Con bé hơi cau mày, miệng lẩm nhẩm cái gì không rõ-Win, đi nào... chào anh, chúng ta sẽ chính thức chào hỏi sau.*******Đi đường xa khá mệt nên vừa vào phòng Lãnh Nhân liền ngả lưng xuống sofa ngủ một mạch đến chiềuCó lẽ sẽ còn ngủ tiếp nếu cái bụng của anh không biểu tình liên tụcVừa đi anh vừa nhìn xung quanh, phong cách cũng không đến nỗi nào... không phí công gia đình anh đầu tư cả núi tiền vào đâyBỗng....-Phạm Băng Hi.... con đứng lại đó?-Ông lại muốn gì nữa ? Xin ông đấy... làm ơn tránh xa xa ra khỏi cuộc đời của tôi. Nó khinh bỉ nói-Con...-Tôi đã không còn là con ông từ khi Phạm Anh Hi chết rồi. Giờ thì mời ông về... chào! Hẹn không gặp lại...Nó xoay người bước đi, những bước chân vũng vàng...Để lại sau lưng nó... một người đàn ông với hai hàng nước mắtNó dựa vào tường thân hình bé nhỏ từ từ trượt xuống.Hai hàng nước mắt lặng lẽ rơiQuá khứ ùa về đau tê tái..............

Chương 2: Hàng xóm mới