Tác giả:

"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không…

Chương 5: Góp gạo thổi cơm chung

Ờ Thì ... Sói Yêu Thỏ Đấy!Tác giả: LeeHannie"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không… Hôm nay tâm trạng nó buồn vui lẫn lộn. Ít nhất trong lúc này nó không cảm thấy cô đơn...Như đọc được niềm vui trong mắt nó, Nhân nở một nụ cười khích lệ. Người con trai này chẳng quen biết gì với nó nhưng anh lại sẵn sàng ngồi cả tiếng đồng hồ nghe nó kẻ chuyện đời buồn... chọc cho nó cười. Giống như một thiên sứ được chúa trời cử đến xoa dịu nỗi mất mát trong lòng nó-Anh , chúng ta về thôi. Muộn lắm rồi! Gấu, về nào...-Ừ... Nhân gật đầu*-----*-----*-----*-----*Gấu nằm trên vai Nhân ngủ ngon lành, hai cánh tay mập mạp trắng trẻ troàng qua cổ anh-Để em bế nó cho... anh mệt không?Nó vội nóiNhân lắc đầu anh đâu có yếu như vậy-Sao c* cậu lại có biệt danh ngộ thế?-Lần đầu tiên nó lắp bắp nói bi bô... không gọi ba... chẳng kêu mẹ... nó cứ ôm chặt con gấu nói lắp bắp Gấu. Nên mọi người gọi nó là gấu.... à mai anh nhập học luôn không?-Có , mai anh đi ké với anh không biết đường-Chuyện gì chứ chuyện này Ok luôn. Em là người tốt màHi cườiCả hai cứ thao thao bất tuyệt về trường học...Gấu vẫn ngủ say sưa trên lưng Nhân cho tới khi anh cõng về tận phòngNó nhẹ nhàng đỡ thằng bé nằm xuống kéo mền đắp cho thằng nhỏ... ân cần như một người mẹ-Anh muốn uống một cốc cafe không?-Nếu có thể...Nó mỉm cườiNhân ngồi ở phòng khách, trên bàn có rất nhiều tranh vẽ.Những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ thơ... cả nhưng bức vẽ thiết kế áo quần sành điệu. Từng bức vẽ như đặt bao tâm tư của người vẽ...Nó đặt cốc cafe xuống bàn ái ngại nói-Để anh chê cười rồi.-Không đâu , rất đẹp... khá lạ, mang hơi hướng nổi loạn trong khuôn khổ của Kemy ?-... chị ấy là thần tượng của em, chị ấy có những bộ thiết kế siêu đẳng cấpĐôi mắt nó mơ màng nghĩ đến những bộ thiết kế mang tính nghệ thuật cao-....-Kể chị ấy chọn em là người cộng tác nhỉ?...Nó mơ mộng,-Đùa thế chứ em chả dám mơ xa... nhưng mà nếu được em cũng chả ngại đồng ý . nó lém lỉnh nóiNhân cười. Cả hai trò truyện thêm.một lúc rồi Nhân về phòng.Tự nhiên anh cười. Ngả lưng xuống giường anh vẫn trằn trọc không sao ngủ được, bất giác nhìn qua cửa sổ... ngày mai sao chậm chạp thế.******Sáng sớm vừa ra khỏi nhà, nó đã gặp Lãnh Nhân đi từ bên ngoài bước vào trên tay sách lủng lẳng hai hộp mỳ ăn liền-Chào nhóc, sáng sớm mà đi đâu vậyNhân hỏi-Em đi lấy sữa, anh ăn sáng có thế thôi á?-À... ừ... anh ... không biết nấu ăn...Nhân gãi đầu ái ngạiCon bé bật cười-Có gì phải ngại , con trai bọn anh không biết nấu ăn là chuyện bình thường mà.Nhân cười gượng gạo... trời ạ... tim anh nó lại định múa lân đây này.-Em nấu cũng khá nhiều anh có muốn ăn ké không?Nó hỏi-Ăn chùa mà ! Tội gì không ăn.Nhân nháy mắt rồi nhanh chân đi về phía căn hộ của mìnhNó hơi ngẩn người, cái tên này... lại dám bắt trước giọng điệu của nó******King coog...king coog.....Nhân hí hửng chạy ra ngoài mở cửaNgó đầu ra chẳng thấy ai... lạ thật.Toan đóng cửa lại thì một giọng trẻ con vang lên-Chú Nhân!-Gấu? À... con nhấn chuông ?-Dạ... dì Hi nói sang gọi chú sang ăn sáng.-À ừ đi. Nhân vui vẻ gật đầu, hai "chú" cháu nắm tay nhau đi... một lớn một nhỏ một ột thấp... trông đến ngộ**********Trên bàn ăn bày 3 tô phở, 2 lớn 1 nhỏ làn khói trắng bốc lên nghi ngút, mùi thức ăn theo đó tỏa ra thơm phứcDạ dày Nhân được phen sôi sục-Anh sang rồi à? Ngồi đi.-Ừ...Nhân kéo ghế ngồi xuống nhìn bát phở quyến rũ-Anh ăn thử xem có vừa miệng không!-Ăn thật luôn ý chứ! Nhân cười tươiRồi cầm thìa và đũa nên bắt đầu thưởng thức-Sao thế nào ạ...Nó vội hỏi-Hi... Anh thật sự.... món này....Vẻ mặt Nhân hình sự kinh khủng-Dạ....-Ngon quá .... muốn ăn ké ở đây dài dài....Nhân cười-Anh làm em hết hồn .-Hay... mình góp gạo thổi cơm chung đi....

Hôm nay tâm trạng nó buồn vui lẫn lộn. Ít nhất trong lúc này nó không cảm thấy cô đơn...

Như đọc được niềm vui trong mắt nó, Nhân nở một nụ cười khích lệ. Người con trai này chẳng quen biết gì với nó nhưng anh lại sẵn sàng ngồi cả tiếng đồng hồ nghe nó kẻ chuyện đời buồn... chọc cho nó cười. Giống như một thiên sứ được chúa trời cử đến xoa dịu nỗi mất mát trong lòng nó

-Anh , chúng ta về thôi. Muộn lắm rồi! Gấu, về nào...

-Ừ... Nhân gật đầu

*-----*-----*-----*-----*

Gấu nằm trên vai Nhân ngủ ngon lành, hai cánh tay mập mạp trắng trẻ troàng qua cổ anh

-Để em bế nó cho... anh mệt không?

Nó vội nói

Nhân lắc đầu anh đâu có yếu như vậy

-Sao c* cậu lại có biệt danh ngộ thế?

-Lần đầu tiên nó lắp bắp nói bi bô... không gọi ba... chẳng kêu mẹ... nó cứ ôm chặt con gấu nói lắp bắp Gấu. Nên mọi người gọi nó là gấu.... à mai anh nhập học luôn không?

-Có , mai anh đi ké với anh không biết đường

-Chuyện gì chứ chuyện này Ok luôn. Em là người tốt mà

Hi cười

Cả hai cứ thao thao bất tuyệt về trường học...Gấu vẫn ngủ say sưa trên lưng Nhân cho tới khi anh cõng về tận phòng

Nó nhẹ nhàng đỡ thằng bé nằm xuống kéo mền đắp cho thằng nhỏ... ân cần như một người mẹ

-Anh muốn uống một cốc cafe không?

-Nếu có thể...

Nó mỉm cười

Nhân ngồi ở phòng khách, trên bàn có rất nhiều tranh vẽ.

Những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ thơ... cả nhưng bức vẽ thiết kế áo quần sành điệu. Từng bức vẽ như đặt bao tâm tư của người vẽ...

Nó đặt cốc cafe xuống bàn ái ngại nói

-Để anh chê cười rồi.

-Không đâu , rất đẹp... khá lạ, mang hơi hướng nổi loạn trong khuôn khổ của Kemy ?

-... chị ấy là thần tượng của em, chị ấy có những bộ thiết kế siêu đẳng cấp

Đôi mắt nó mơ màng nghĩ đến những bộ thiết kế mang tính nghệ thuật cao

-....

-Kể chị ấy chọn em là người cộng tác nhỉ?...

Nó mơ mộng,

-Đùa thế chứ em chả dám mơ xa... nhưng mà nếu được em cũng chả ngại đồng ý . nó lém lỉnh nói

Nhân cười. Cả hai trò truyện thêm.một lúc rồi Nhân về phòng.

Tự nhiên anh cười. Ngả lưng xuống giường anh vẫn trằn trọc không sao ngủ được, bất giác nhìn qua cửa sổ... ngày mai sao chậm chạp thế.

******

Sáng sớm vừa ra khỏi nhà, nó đã gặp Lãnh Nhân đi từ bên ngoài bước vào trên tay sách lủng lẳng hai hộp mỳ ăn liền

-Chào nhóc, sáng sớm mà đi đâu vậy

Nhân hỏi

-Em đi lấy sữa, anh ăn sáng có thế thôi á?

-À... ừ... anh ... không biết nấu ăn...

Nhân gãi đầu ái ngại

Con bé bật cười

-Có gì phải ngại , con trai bọn anh không biết nấu ăn là chuyện bình thường mà.

Nhân cười gượng gạo... trời ạ... tim anh nó lại định múa lân đây này.

-Em nấu cũng khá nhiều anh có muốn ăn ké không?

Nó hỏi

-Ăn chùa mà ! Tội gì không ăn.

Nhân nháy mắt rồi nhanh chân đi về phía căn hộ của mình

Nó hơi ngẩn người, cái tên này... lại dám bắt trước giọng điệu của nó

******

King coog...king coog.....

Nhân hí hửng chạy ra ngoài mở cửa

Ngó đầu ra chẳng thấy ai... lạ thật.

Toan đóng cửa lại thì một giọng trẻ con vang lên

-Chú Nhân!

-Gấu? À... con nhấn chuông ?

-Dạ... dì Hi nói sang gọi chú sang ăn sáng.

-À ừ đi. Nhân vui vẻ gật đầu, hai "chú" cháu nắm tay nhau đi... một lớn một nhỏ một ột thấp... trông đến ngộ

**********

Trên bàn ăn bày 3 tô phở, 2 lớn 1 nhỏ làn khói trắng bốc lên nghi ngút, mùi thức ăn theo đó tỏa ra thơm phức

Dạ dày Nhân được phen sôi sục

-Anh sang rồi à? Ngồi đi.

-Ừ...

Nhân kéo ghế ngồi xuống nhìn bát phở quyến rũ

-Anh ăn thử xem có vừa miệng không!

-Ăn thật luôn ý chứ! Nhân cười tươi

Rồi cầm thìa và đũa nên bắt đầu thưởng thức

-Sao thế nào ạ...

Nó vội hỏi

-Hi... Anh thật sự.... món này....

Vẻ mặt Nhân hình sự kinh khủng

-Dạ....

-Ngon quá .... muốn ăn ké ở đây dài dài....

Nhân cười

-Anh làm em hết hồn .

-Hay... mình góp gạo thổi cơm chung đi....

Ờ Thì ... Sói Yêu Thỏ Đấy!Tác giả: LeeHannie"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không… Hôm nay tâm trạng nó buồn vui lẫn lộn. Ít nhất trong lúc này nó không cảm thấy cô đơn...Như đọc được niềm vui trong mắt nó, Nhân nở một nụ cười khích lệ. Người con trai này chẳng quen biết gì với nó nhưng anh lại sẵn sàng ngồi cả tiếng đồng hồ nghe nó kẻ chuyện đời buồn... chọc cho nó cười. Giống như một thiên sứ được chúa trời cử đến xoa dịu nỗi mất mát trong lòng nó-Anh , chúng ta về thôi. Muộn lắm rồi! Gấu, về nào...-Ừ... Nhân gật đầu*-----*-----*-----*-----*Gấu nằm trên vai Nhân ngủ ngon lành, hai cánh tay mập mạp trắng trẻ troàng qua cổ anh-Để em bế nó cho... anh mệt không?Nó vội nóiNhân lắc đầu anh đâu có yếu như vậy-Sao c* cậu lại có biệt danh ngộ thế?-Lần đầu tiên nó lắp bắp nói bi bô... không gọi ba... chẳng kêu mẹ... nó cứ ôm chặt con gấu nói lắp bắp Gấu. Nên mọi người gọi nó là gấu.... à mai anh nhập học luôn không?-Có , mai anh đi ké với anh không biết đường-Chuyện gì chứ chuyện này Ok luôn. Em là người tốt màHi cườiCả hai cứ thao thao bất tuyệt về trường học...Gấu vẫn ngủ say sưa trên lưng Nhân cho tới khi anh cõng về tận phòngNó nhẹ nhàng đỡ thằng bé nằm xuống kéo mền đắp cho thằng nhỏ... ân cần như một người mẹ-Anh muốn uống một cốc cafe không?-Nếu có thể...Nó mỉm cườiNhân ngồi ở phòng khách, trên bàn có rất nhiều tranh vẽ.Những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ thơ... cả nhưng bức vẽ thiết kế áo quần sành điệu. Từng bức vẽ như đặt bao tâm tư của người vẽ...Nó đặt cốc cafe xuống bàn ái ngại nói-Để anh chê cười rồi.-Không đâu , rất đẹp... khá lạ, mang hơi hướng nổi loạn trong khuôn khổ của Kemy ?-... chị ấy là thần tượng của em, chị ấy có những bộ thiết kế siêu đẳng cấpĐôi mắt nó mơ màng nghĩ đến những bộ thiết kế mang tính nghệ thuật cao-....-Kể chị ấy chọn em là người cộng tác nhỉ?...Nó mơ mộng,-Đùa thế chứ em chả dám mơ xa... nhưng mà nếu được em cũng chả ngại đồng ý . nó lém lỉnh nóiNhân cười. Cả hai trò truyện thêm.một lúc rồi Nhân về phòng.Tự nhiên anh cười. Ngả lưng xuống giường anh vẫn trằn trọc không sao ngủ được, bất giác nhìn qua cửa sổ... ngày mai sao chậm chạp thế.******Sáng sớm vừa ra khỏi nhà, nó đã gặp Lãnh Nhân đi từ bên ngoài bước vào trên tay sách lủng lẳng hai hộp mỳ ăn liền-Chào nhóc, sáng sớm mà đi đâu vậyNhân hỏi-Em đi lấy sữa, anh ăn sáng có thế thôi á?-À... ừ... anh ... không biết nấu ăn...Nhân gãi đầu ái ngạiCon bé bật cười-Có gì phải ngại , con trai bọn anh không biết nấu ăn là chuyện bình thường mà.Nhân cười gượng gạo... trời ạ... tim anh nó lại định múa lân đây này.-Em nấu cũng khá nhiều anh có muốn ăn ké không?Nó hỏi-Ăn chùa mà ! Tội gì không ăn.Nhân nháy mắt rồi nhanh chân đi về phía căn hộ của mìnhNó hơi ngẩn người, cái tên này... lại dám bắt trước giọng điệu của nó******King coog...king coog.....Nhân hí hửng chạy ra ngoài mở cửaNgó đầu ra chẳng thấy ai... lạ thật.Toan đóng cửa lại thì một giọng trẻ con vang lên-Chú Nhân!-Gấu? À... con nhấn chuông ?-Dạ... dì Hi nói sang gọi chú sang ăn sáng.-À ừ đi. Nhân vui vẻ gật đầu, hai "chú" cháu nắm tay nhau đi... một lớn một nhỏ một ột thấp... trông đến ngộ**********Trên bàn ăn bày 3 tô phở, 2 lớn 1 nhỏ làn khói trắng bốc lên nghi ngút, mùi thức ăn theo đó tỏa ra thơm phứcDạ dày Nhân được phen sôi sục-Anh sang rồi à? Ngồi đi.-Ừ...Nhân kéo ghế ngồi xuống nhìn bát phở quyến rũ-Anh ăn thử xem có vừa miệng không!-Ăn thật luôn ý chứ! Nhân cười tươiRồi cầm thìa và đũa nên bắt đầu thưởng thức-Sao thế nào ạ...Nó vội hỏi-Hi... Anh thật sự.... món này....Vẻ mặt Nhân hình sự kinh khủng-Dạ....-Ngon quá .... muốn ăn ké ở đây dài dài....Nhân cười-Anh làm em hết hồn .-Hay... mình góp gạo thổi cơm chung đi....

Chương 5: Góp gạo thổi cơm chung