Tác giả:

"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không…

Chương 30: Phù thủy và công chúa

Ờ Thì ... Sói Yêu Thỏ Đấy!Tác giả: LeeHannie"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không… -Vào nhà đi. Nhớ đắp chăn kín, hôm nay trời lạnhAnh khẽ nhắc nhởBăng Hi mỉm cười gật đầu. Cảm nhận được trái tim run rẩy trong sự quan tâm của anh-Vậy em vào đây , anh cũng nghỉ sớm một chút-Anh biết rồi. Bé con, ngủ ngon-Anh ngủ ngonCả hai cùng nhau đóng cửa , tự cười ngẩn ngơ một mìnhĐã chúc nhau ngủ ngon nhưng mà đêm ấy cả hai đều lăn qua lăn lại trên giường mãi không ngủ đượcTrái tim non nớt của cô bé 15 lần đầu thổn thức....cũng biết nhớ nhung ... cũng biết tương tư như bao ngườiChàng trai lọ lần đầu tha thiết với tình yêu, tình đầu đẹp như kim cương lấp lánh , rạt rào như sóng biển đại dương ... cũng lúng túng trước nụ hồng e ấp đáng yêu như bao thằng con trai mới lớnNguyện vì em nghiêng mình cúi dạp, bỏ lòng kiêu ngạo ... đạp vỡ lớp băng che phủ trái tim mình.....Sáng hôm sauNhư thường nhật người nào đó sang nhà người nào đó ăn cơm. Không khí có phần khô cứng giữa hai con người có chút ngượng ngịu ,ngại ngùng-Anh, hôm nay em đi với Sun anh cứ đi trước nhé!-Được , anh biết rồiNhân gật đầu chậm chạp tiếp tục bữa ăn, xong liền chậm chạp ra ngoài, lưu luyến mãi không muốn rời đi...Thấy con bé tiễn mình ra cửa anh liền nhớ... giống như mỗi lần ...Ba đi làm mẹ anh cũng ra tiễn như vậyThực là hạnh phúc, gia đình nhỏ có anh có bảo bối có cả những tiểu bảo bối của chúng họ....Ngày ngày anh ra ngoài làm việc kiếm tiền bảo bối ở nhà chăm sóc lũ trẻ... khi đi làn về những đứa trẻ của họ ùa ra ôm anh gọi ba ... bảo bối sẽ mỉm cười cả nhà cùng nhau quây quần bên bàn ănHạnh phúc biết bao!-Anh... anh...Nó lay người Nhân khiến anh tỉnh mộng... tưởng tượng thôi sao ngọt ngào đến thế-Sao anh cứ ngây ra cười một mình thế?-À...không... không có gì... anh... anh...đi trước đâyNhân vội vã rời đi che dấu khuôn mặt đang đỏ ửng vì xấu hổ...............Vương Lãnh Nhân lần đầu tiên biết xấu hổ....Tất cả tưởng như chỉ có trời biết đất biết Vương Lãnh Nhân biết ai ngờ có một tên dặt dẹo cũng biếtTùng tửng nhếch môi duyên dáng-A... Dị Nhân. Mày sốt à mặt đỏ ghê!-Thằng điênNhân nói-Người ta làm gì mà mày xấu hổ bỏ ra vậy? Nói tao nghe điTùng tửng phấn khích hỏi-Làm cái đầu mày...Mặt Nhân càng đỏ, một phần vì tức giận một phần vì xấu hổAnh... tưởng tượng xa quá rồi-Nhân nói đi mà... nói...-Im không tao đấm vỡ mồm giờNhân dọa-Đấm đi... mày yêu tao mà không lỡ đâu!Câu nói vừa rứt mọi người xung quanh từ già tới trẻ đều dừng hình 1 giây xong cùng ngao ngán lắc đầu...cảm thán-Trai đẹp đã ít... chúng nó lại còn yêu nhau!Mấy cô gái tiếc rẻ mắt chớp chớp-Đẹp trai thế mà Gay... phí của thật đấy.Tùng tửng đương nhiên nghe thấy anh cười một trận nong trời nở đất còn Vương Lãnh Nhân mặt mày tối xầm tỉa ra sát khí kinh người trở về với con người băng huyết của chính mình... quét đôi mắt lạnh lùng nhìn những người xung quanh khiến họ lạnh cả sống lưng-...Anh liền bước đi, cư nhiên những người đang cản trở trên con đường anh bước tự động tách sang hai bên nhường lại nối đi-Sao mày làm được?Tùng hỏi...-Có những thứ gọi là thiên bẩm, sinh ra đã cóPhải... Vương Lãnh Nhân chính là có thứ đó . Năng lực sai khiến người khác... anh vốn là con người lãnh cảm không phải một người ấm áp nhưng trước mặt bảo bối không hề lộ ra căn bản anh không muốn dọa bảo bối...Anh cũng đã từng sợ chính mình...Giống như một con quái vật vậy... lạnh giá vô cảm15 tuổi mới 15 tuổi anh xưng hùng xưng bá , đứng đầu cả cái gia tộc họ Vương lẫy lừngChỉ tay 5 ngón ra lệnh cho người ta... nhưng đổi lại cái vị trí đó là máu... là máu của anh...Để tồn tại anh phải là người mạnh nhất rẫm đạp lên chính anh em mình.Trong cái gia tộc của anh... nếu chần chừ xuống tay chính là cho kẻ khác cơ hội hạ thủ... thảm trải nhà được tưới bằng máu ... không có khái niệm thân thích chỉ có ta và địch...Chống lại thì chết thuận theo đương nhiên sống*******************Sun trở nó đến trường vừa đúng lúc Hà Ánh tớiẢ căm ghét nhìn nó...-Vẫn còn dám tới sao?Hà Ánh khinh bỉ-Tại sao không? Câu đó là tôi nói mới đúng chứNó nhếch môi, đôi mắt nâu khói sẫm lạiSun liền lui ra một khoảng giữ khoảng cách-Đồ cóc ghẻ. Mày nghĩ mày là ai mà tao phải sợ-Haha, tôi chả là ai cả... nhưng một khi là ai thì cũng không phải dạng vừa đâu....A A A A...Mọi người liền quay lại nhìn họ thấy nữ thần của họ bị đẩy ngã... đầu gối dướm máu nhìn thương lắmTuấn vừa tới liền quăng cả cặp sách sang một bên chạy tới đỡ nó-Quá đáng vừa thôi. Cậu ấy đâu có đắc tội với cô sao cô cứ kiếm chuyện với cậu ấy thế? Hôm qua tôi còn chưa tính sổ cô còn dám làm cô ấy bị thương sao? Mẹ kiếp , tên đó không thích cô thì liên quan gì đến bạn tôi... cô còn chạm vào bạn tôi lần nữa tôi sẽ không nể nang dù cô có là thiên kim cao quý tôi cũng quyết nột da làm trống cho trẻ con chơi trung thuTuấn chỉ tay thẳng vào mặt Hà Ánh xổ một tràng dài không cho ả cơ hội giải thíchMọi người hoàn toàn đồng tình. Nữ thần của họ xưa nay hiền lành thân thiện vốn không gây hận với ai Hà Ánh nhưng lại bị người ta hãm hại hết lần này tới lần khácTuấn đỡ nó lên phòng y tếSun từ đám đông đi ra đứng trước mặt Ánh. Cô liền ghé tai-Không phải cô mới biết đóng vai phản diện đâu công chúa! Chúng tôi, phù thủy... căn bản đã tượng trưng cho bóng tối. Đừng dùng những thủ đoạn đó.... cô thua chắcSun nói rồi thong thả đi trước trên môi không dấu nổi nụ cườiNữ thần quay về rồi... đứa trẻ nghịch ngợm đó trở về rồiBạn cô... về rồi...Phù thủy lại thắng..........

-Vào nhà đi. Nhớ đắp chăn kín, hôm nay trời lạnh

Anh khẽ nhắc nhở

Băng Hi mỉm cười gật đầu. Cảm nhận được trái tim run rẩy trong sự quan tâm của anh

-Vậy em vào đây , anh cũng nghỉ sớm một chút

-Anh biết rồi. Bé con, ngủ ngon

-Anh ngủ ngon

Cả hai cùng nhau đóng cửa , tự cười ngẩn ngơ một mình

Đã chúc nhau ngủ ngon nhưng mà đêm ấy cả hai đều lăn qua lăn lại trên giường mãi không ngủ được

Trái tim non nớt của cô bé 15 lần đầu thổn thức....cũng biết nhớ nhung ... cũng biết tương tư như bao người

Chàng trai lọ lần đầu tha thiết với tình yêu, tình đầu đẹp như kim cương lấp lánh , rạt rào như sóng biển đại dương ... cũng lúng túng trước nụ hồng e ấp đáng yêu như bao thằng con trai mới lớn

Nguyện vì em nghiêng mình cúi dạp, bỏ lòng kiêu ngạo ... đạp vỡ lớp băng che phủ trái tim mình

.....Sáng hôm sau

Như thường nhật người nào đó sang nhà người nào đó ăn cơm. Không khí có phần khô cứng giữa hai con người có chút ngượng ngịu ,ngại ngùng

-Anh, hôm nay em đi với Sun anh cứ đi trước nhé!

-Được , anh biết rồi

Nhân gật đầu chậm chạp tiếp tục bữa ăn, xong liền chậm chạp ra ngoài, lưu luyến mãi không muốn rời đi...

Thấy con bé tiễn mình ra cửa anh liền nhớ... giống như mỗi lần ...Ba đi làm mẹ anh cũng ra tiễn như vậy

Thực là hạnh phúc, gia đình nhỏ có anh có bảo bối có cả những tiểu bảo bối của chúng họ....

Ngày ngày anh ra ngoài làm việc kiếm tiền bảo bối ở nhà chăm sóc lũ trẻ... khi đi làn về những đứa trẻ của họ ùa ra ôm anh gọi ba ... bảo bối sẽ mỉm cười cả nhà cùng nhau quây quần bên bàn ăn

Hạnh phúc biết bao!

-Anh... anh...

Nó lay người Nhân khiến anh tỉnh mộng... tưởng tượng thôi sao ngọt ngào đến thế

-Sao anh cứ ngây ra cười một mình thế?

-À...không... không có gì... anh... anh...đi trước đây

Nhân vội vã rời đi che dấu khuôn mặt đang đỏ ửng vì xấu hổ

...

.....

.......

Vương Lãnh Nhân lần đầu tiên biết xấu hổ....

Tất cả tưởng như chỉ có trời biết đất biết Vương Lãnh Nhân biết ai ngờ có một tên dặt dẹo cũng biết

Tùng tửng nhếch môi duyên dáng

-A... Dị Nhân. Mày sốt à mặt đỏ ghê!

-Thằng điên

Nhân nói

-Người ta làm gì mà mày xấu hổ bỏ ra vậy? Nói tao nghe đi

Tùng tửng phấn khích hỏi

-Làm cái đầu mày...

Mặt Nhân càng đỏ, một phần vì tức giận một phần vì xấu hổ

Anh... tưởng tượng xa quá rồi

-Nhân nói đi mà... nói...

-Im không tao đấm vỡ mồm giờ

Nhân dọa

-Đấm đi... mày yêu tao mà không lỡ đâu!

Câu nói vừa rứt mọi người xung quanh từ già tới trẻ đều dừng hình 1 giây xong cùng ngao ngán lắc đầu...cảm thán

-Trai đẹp đã ít... chúng nó lại còn yêu nhau!

Mấy cô gái tiếc rẻ mắt chớp chớp

-Đẹp trai thế mà Gay... phí của thật đấy.

Tùng tửng đương nhiên nghe thấy anh cười một trận nong trời nở đất còn Vương Lãnh Nhân mặt mày tối xầm tỉa ra sát khí kinh người trở về với con người băng huyết của chính mình... quét đôi mắt lạnh lùng nhìn những người xung quanh khiến họ lạnh cả sống lưng

-...

Anh liền bước đi, cư nhiên những người đang cản trở trên con đường anh bước tự động tách sang hai bên nhường lại nối đi

-Sao mày làm được?

Tùng hỏi...

-Có những thứ gọi là thiên bẩm, sinh ra đã có

Phải... Vương Lãnh Nhân chính là có thứ đó . Năng lực sai khiến người khác... anh vốn là con người lãnh cảm không phải một người ấm áp nhưng trước mặt bảo bối không hề lộ ra căn bản anh không muốn dọa bảo bối...

Anh cũng đã từng sợ chính mình...

Giống như một con quái vật vậy... lạnh giá vô cảm

15 tuổi mới 15 tuổi anh xưng hùng xưng bá , đứng đầu cả cái gia tộc họ Vương lẫy lừng

Chỉ tay 5 ngón ra lệnh cho người ta... nhưng đổi lại cái vị trí đó là máu... là máu của anh...

Để tồn tại anh phải là người mạnh nhất rẫm đạp lên chính anh em mình.

Trong cái gia tộc của anh... nếu chần chừ xuống tay chính là cho kẻ khác cơ hội hạ thủ... thảm trải nhà được tưới bằng máu ... không có khái niệm thân thích chỉ có ta và địch...

Chống lại thì chết thuận theo đương nhiên sống

*******************

Sun trở nó đến trường vừa đúng lúc Hà Ánh tới

Ả căm ghét nhìn nó...

-Vẫn còn dám tới sao?

Hà Ánh khinh bỉ

-Tại sao không? Câu đó là tôi nói mới đúng chứ

Nó nhếch môi, đôi mắt nâu khói sẫm lại

Sun liền lui ra một khoảng giữ khoảng cách

-Đồ cóc ghẻ. Mày nghĩ mày là ai mà tao phải sợ

-Haha, tôi chả là ai cả... nhưng một khi là ai thì cũng không phải dạng vừa đâu....

A A A A...

Mọi người liền quay lại nhìn họ thấy nữ thần của họ bị đẩy ngã... đầu gối dướm máu nhìn thương lắm

Tuấn vừa tới liền quăng cả cặp sách sang một bên chạy tới đỡ nó

-Quá đáng vừa thôi. Cậu ấy đâu có đắc tội với cô sao cô cứ kiếm chuyện với cậu ấy thế? Hôm qua tôi còn chưa tính sổ cô còn dám làm cô ấy bị thương sao? Mẹ kiếp , tên đó không thích cô thì liên quan gì đến bạn tôi... cô còn chạm vào bạn tôi lần nữa tôi sẽ không nể nang dù cô có là thiên kim cao quý tôi cũng quyết nột da làm trống cho trẻ con chơi trung thu

Tuấn chỉ tay thẳng vào mặt Hà Ánh xổ một tràng dài không cho ả cơ hội giải thích

Mọi người hoàn toàn đồng tình. Nữ thần của họ xưa nay hiền lành thân thiện vốn không gây hận với ai Hà Ánh nhưng lại bị người ta hãm hại hết lần này tới lần khác

Tuấn đỡ nó lên phòng y tế

Sun từ đám đông đi ra đứng trước mặt Ánh. Cô liền ghé tai

-Không phải cô mới biết đóng vai phản diện đâu công chúa! Chúng tôi, phù thủy... căn bản đã tượng trưng cho bóng tối. Đừng dùng những thủ đoạn đó.... cô thua chắc

Sun nói rồi thong thả đi trước trên môi không dấu nổi nụ cười

Nữ thần quay về rồi... đứa trẻ nghịch ngợm đó trở về rồi

Bạn cô... về rồi...

Phù thủy lại thắng

....

......

Ờ Thì ... Sói Yêu Thỏ Đấy!Tác giả: LeeHannie"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không… -Vào nhà đi. Nhớ đắp chăn kín, hôm nay trời lạnhAnh khẽ nhắc nhởBăng Hi mỉm cười gật đầu. Cảm nhận được trái tim run rẩy trong sự quan tâm của anh-Vậy em vào đây , anh cũng nghỉ sớm một chút-Anh biết rồi. Bé con, ngủ ngon-Anh ngủ ngonCả hai cùng nhau đóng cửa , tự cười ngẩn ngơ một mìnhĐã chúc nhau ngủ ngon nhưng mà đêm ấy cả hai đều lăn qua lăn lại trên giường mãi không ngủ đượcTrái tim non nớt của cô bé 15 lần đầu thổn thức....cũng biết nhớ nhung ... cũng biết tương tư như bao ngườiChàng trai lọ lần đầu tha thiết với tình yêu, tình đầu đẹp như kim cương lấp lánh , rạt rào như sóng biển đại dương ... cũng lúng túng trước nụ hồng e ấp đáng yêu như bao thằng con trai mới lớnNguyện vì em nghiêng mình cúi dạp, bỏ lòng kiêu ngạo ... đạp vỡ lớp băng che phủ trái tim mình.....Sáng hôm sauNhư thường nhật người nào đó sang nhà người nào đó ăn cơm. Không khí có phần khô cứng giữa hai con người có chút ngượng ngịu ,ngại ngùng-Anh, hôm nay em đi với Sun anh cứ đi trước nhé!-Được , anh biết rồiNhân gật đầu chậm chạp tiếp tục bữa ăn, xong liền chậm chạp ra ngoài, lưu luyến mãi không muốn rời đi...Thấy con bé tiễn mình ra cửa anh liền nhớ... giống như mỗi lần ...Ba đi làm mẹ anh cũng ra tiễn như vậyThực là hạnh phúc, gia đình nhỏ có anh có bảo bối có cả những tiểu bảo bối của chúng họ....Ngày ngày anh ra ngoài làm việc kiếm tiền bảo bối ở nhà chăm sóc lũ trẻ... khi đi làn về những đứa trẻ của họ ùa ra ôm anh gọi ba ... bảo bối sẽ mỉm cười cả nhà cùng nhau quây quần bên bàn ănHạnh phúc biết bao!-Anh... anh...Nó lay người Nhân khiến anh tỉnh mộng... tưởng tượng thôi sao ngọt ngào đến thế-Sao anh cứ ngây ra cười một mình thế?-À...không... không có gì... anh... anh...đi trước đâyNhân vội vã rời đi che dấu khuôn mặt đang đỏ ửng vì xấu hổ...............Vương Lãnh Nhân lần đầu tiên biết xấu hổ....Tất cả tưởng như chỉ có trời biết đất biết Vương Lãnh Nhân biết ai ngờ có một tên dặt dẹo cũng biếtTùng tửng nhếch môi duyên dáng-A... Dị Nhân. Mày sốt à mặt đỏ ghê!-Thằng điênNhân nói-Người ta làm gì mà mày xấu hổ bỏ ra vậy? Nói tao nghe điTùng tửng phấn khích hỏi-Làm cái đầu mày...Mặt Nhân càng đỏ, một phần vì tức giận một phần vì xấu hổAnh... tưởng tượng xa quá rồi-Nhân nói đi mà... nói...-Im không tao đấm vỡ mồm giờNhân dọa-Đấm đi... mày yêu tao mà không lỡ đâu!Câu nói vừa rứt mọi người xung quanh từ già tới trẻ đều dừng hình 1 giây xong cùng ngao ngán lắc đầu...cảm thán-Trai đẹp đã ít... chúng nó lại còn yêu nhau!Mấy cô gái tiếc rẻ mắt chớp chớp-Đẹp trai thế mà Gay... phí của thật đấy.Tùng tửng đương nhiên nghe thấy anh cười một trận nong trời nở đất còn Vương Lãnh Nhân mặt mày tối xầm tỉa ra sát khí kinh người trở về với con người băng huyết của chính mình... quét đôi mắt lạnh lùng nhìn những người xung quanh khiến họ lạnh cả sống lưng-...Anh liền bước đi, cư nhiên những người đang cản trở trên con đường anh bước tự động tách sang hai bên nhường lại nối đi-Sao mày làm được?Tùng hỏi...-Có những thứ gọi là thiên bẩm, sinh ra đã cóPhải... Vương Lãnh Nhân chính là có thứ đó . Năng lực sai khiến người khác... anh vốn là con người lãnh cảm không phải một người ấm áp nhưng trước mặt bảo bối không hề lộ ra căn bản anh không muốn dọa bảo bối...Anh cũng đã từng sợ chính mình...Giống như một con quái vật vậy... lạnh giá vô cảm15 tuổi mới 15 tuổi anh xưng hùng xưng bá , đứng đầu cả cái gia tộc họ Vương lẫy lừngChỉ tay 5 ngón ra lệnh cho người ta... nhưng đổi lại cái vị trí đó là máu... là máu của anh...Để tồn tại anh phải là người mạnh nhất rẫm đạp lên chính anh em mình.Trong cái gia tộc của anh... nếu chần chừ xuống tay chính là cho kẻ khác cơ hội hạ thủ... thảm trải nhà được tưới bằng máu ... không có khái niệm thân thích chỉ có ta và địch...Chống lại thì chết thuận theo đương nhiên sống*******************Sun trở nó đến trường vừa đúng lúc Hà Ánh tớiẢ căm ghét nhìn nó...-Vẫn còn dám tới sao?Hà Ánh khinh bỉ-Tại sao không? Câu đó là tôi nói mới đúng chứNó nhếch môi, đôi mắt nâu khói sẫm lạiSun liền lui ra một khoảng giữ khoảng cách-Đồ cóc ghẻ. Mày nghĩ mày là ai mà tao phải sợ-Haha, tôi chả là ai cả... nhưng một khi là ai thì cũng không phải dạng vừa đâu....A A A A...Mọi người liền quay lại nhìn họ thấy nữ thần của họ bị đẩy ngã... đầu gối dướm máu nhìn thương lắmTuấn vừa tới liền quăng cả cặp sách sang một bên chạy tới đỡ nó-Quá đáng vừa thôi. Cậu ấy đâu có đắc tội với cô sao cô cứ kiếm chuyện với cậu ấy thế? Hôm qua tôi còn chưa tính sổ cô còn dám làm cô ấy bị thương sao? Mẹ kiếp , tên đó không thích cô thì liên quan gì đến bạn tôi... cô còn chạm vào bạn tôi lần nữa tôi sẽ không nể nang dù cô có là thiên kim cao quý tôi cũng quyết nột da làm trống cho trẻ con chơi trung thuTuấn chỉ tay thẳng vào mặt Hà Ánh xổ một tràng dài không cho ả cơ hội giải thíchMọi người hoàn toàn đồng tình. Nữ thần của họ xưa nay hiền lành thân thiện vốn không gây hận với ai Hà Ánh nhưng lại bị người ta hãm hại hết lần này tới lần khácTuấn đỡ nó lên phòng y tếSun từ đám đông đi ra đứng trước mặt Ánh. Cô liền ghé tai-Không phải cô mới biết đóng vai phản diện đâu công chúa! Chúng tôi, phù thủy... căn bản đã tượng trưng cho bóng tối. Đừng dùng những thủ đoạn đó.... cô thua chắcSun nói rồi thong thả đi trước trên môi không dấu nổi nụ cườiNữ thần quay về rồi... đứa trẻ nghịch ngợm đó trở về rồiBạn cô... về rồi...Phù thủy lại thắng..........

Chương 30: Phù thủy và công chúa