Tác giả:

"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không…

Chương 41: Mất tích

Ờ Thì ... Sói Yêu Thỏ Đấy!Tác giả: LeeHannie"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không… Có những tình yêu...... Tưởng là mãi mãi... Nhưng rồi cũng chia tayCó những tình cảm... Tưởng là khăng khít, bền chặt...Nhưng rồi cũng quay lưng lại với nhau.Có những lời hứa tưởng là chắc chắn lắm... Nhưng rồi lại thất hứa, mà không hề biết người được hứa sẽ đau như thế nào.Có những ký ức, khi nhớ lại thì cười....Những khi nghĩ về hiện tại thì lại thấy trống vắng...Vì không bao giờ có thể tìm lại được nữa.Có những giọt nước mắt, cố gắng để nó đừng rơi ra...Nhưng những giọt nước mắt ấy lại xoa dịu nỗi đau rất nhiều.Có những chờ đợi, không biết là vì cái gì. Nhưng vẫn cứ chờ...trong vô vọng.Có những nụ cười, dù là rất bình thường... Nhưng có thể đó là niềm hạnh phúc mà cả đời người không có được.Có những lời nói tưởng là vu vơ...Nhưng có thể làm người ta nhớ mãi...****Kun nắm lấy bàn tay nó...-Em có anh, anh sẽ không còn cô độc nữa-Cám ơn, nhưng tôi không muốn dựa vào ai, cuộc sống của tôi số phận của tôi, tôi sẽ tự lắm bắt-Anh sẽ đợi đến khi em mở lòng. Mong là em không làm anh thất vọngKun mỉm cười, anh chưa từng gặp người nào như nóNó, người con gái duy nhất khiến anh can tâm tình nguyện đợi chờ-...Nó im thin thítĐiện thoại nó đổ chuông. Dãy số quen thuộc hiện nên khiến nó rung độngNhấn nút nghe giọng người con trai vang lên ấm ápGiọng nói này nó rất nhớ-"Hi Hi, cậu dạo này có khỏe không? "-Tuấn! Tên đểu cáng , sao giờ mới gọi điện cho tớ... huhu... tên đần có biết tớ nhớ cậu lắm không hả!-"Hi, ngố. Tớ cũng nhớ cậu, anh ta có đối sử tốt với cậu không? ''-Tốt, cậu khỏe chứ?-"Tớ, khỏe.... bên này tuyệt lắm, phong cảnh rất đẹp. Còn có tuyết!"-Thích thật đấy.-"Nghỉ dài thì sang đây, tớ dẫn cậu đi chơi"-Lâu quá rồi, tớ sợ không nhận ra cậu luônNó cười.-"Cậu làm tớ đau lòng đấy, chờ một chút tớ có điện thoại tới nói chuyện với cậu sau nhé "-Ừ, byeTuấn cúp máy đôi môi khẽ cườiChỉ cần em vui vẻ là đủ rồiNó cất di động vào túi-Về thôi, tôi mệt rồiTrong bóng tối rất những ánh nhìn cay độc nhìn về phía hai người**************Sáng hôm sauKun và nó cùng nhau đến lớp, đi ngang qua lớp Ái Mỹ , anh dừng lại nhìn ả cười-Này cô người mẫu. Chúng tôi cám ơn món quà to bự của cô nhé. Hẳn 20 người cơ mà...Mỹ nhíu mày, tên ca sĩ thối dám nói nhăng nói cuội-Đây là một chút tiền an dưỡng gửi cô, cầm nó mua chút gì đó tẩm bổ cho mấy gã kia.... hôm qua tôi ra tay có hơi nặng . Thật ái ngại quáKun nói giọng kinh miệt thấy rõNhìn sấp tiền, mặt Ái Mỹ đỏ bừng giận giữ .Ít người biết ngoài là một ca sĩ, người mẫu teen Kun còn là một tay quyền anh sở hữu nhiều giải thưởng tầm cỡ muốn đánh bại anh ? Xem ra Dương Ái Mỹ đã quá tự đề cao bản thân-Kun , có phải cậu đã hiểu lầm gì không? Tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì!Mỹ nheo nheo mày làm như mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra-...cô...-Tự trong lòng người ta hiểu không cần phí lời . Chúng ta đi thôiNó nói đôi mắt nâu khói mơ màng không chút cảm xúcKun định nói thêm gì đó nhưng nó vội cắt lời. Anh không nên can thiệp quá sâu vào chuyện của nó, cuộc đời Phạm Băng Hi quyết định không dựa dẫm vào ai.Kun im lặng lập tức đi theo nó, cái con người này thật khó hiểuBước sau nhìn bóng dáng cô độc của nó anh bỗng thấy sót xaPhải làm thế nào để em mở lòng với anh!*****Từ sau vụ bị loại khỏi đội hình trong bộ sưu tập hè sắp tới của nó ,Dương Ái Mỹ nhiều lần gây khó dễ cho nó trong công việc. Nó không để tâm kẻ bụng dạ hẹp hòiNhưng .... Dương Ái Mỹ đã ngu ngốc khi động đến người quan nhất với nó.Chạm đến sự thịnh nộ của con quỷ trong lòng nó...Ngày hôm đóTuấn Anh ( bé Gấu ) mất tích....Nó bỏ cả buổi lễ thời trang trẻ để đi tìm thằng bé. Trái tim yếu đuối khẽ run rẩyNếu không phải người quen biết thằng bé sẽ không đi theo .... vậy có thể là ai được chứ là ai được chứ?Trong phút quẫn bách, trong đầu nó hiện nên một cái tên.....cô ta dám đụng đến tâm can của nó.... nó sẽ giết cô ta

Có những tình yêu..

.... Tưởng là mãi mãi... Nhưng rồi cũng chia tay

Có những tình cảm... Tưởng là khăng khít, bền chặt...Nhưng rồi cũng quay lưng lại với nhau.

Có những lời hứa tưởng là chắc chắn lắm... Nhưng rồi lại thất hứa, mà không hề biết người được hứa sẽ đau như thế nào.

Có những ký ức, khi nhớ lại thì cười....

Những khi nghĩ về hiện tại thì lại thấy trống vắng...

Vì không bao giờ có thể tìm lại được nữa.

Có những giọt nước mắt, cố gắng để nó đừng rơi ra...

Nhưng những giọt nước mắt ấy lại xoa dịu nỗi đau rất nhiều.

Có những chờ đợi, không biết là vì cái gì. Nhưng vẫn cứ chờ...trong vô vọng.

Có những nụ cười, dù là rất bình thường... Nhưng có thể đó là niềm hạnh phúc mà cả đời người không có được.

Có những lời nói tưởng là vu vơ...

Nhưng có thể làm người ta nhớ mãi...

****

Kun nắm lấy bàn tay nó...

-Em có anh, anh sẽ không còn cô độc nữa

-Cám ơn, nhưng tôi không muốn dựa vào ai, cuộc sống của tôi số phận của tôi, tôi sẽ tự lắm bắt

-Anh sẽ đợi đến khi em mở lòng. Mong là em không làm anh thất vọng

Kun mỉm cười, anh chưa từng gặp người nào như nó

Nó, người con gái duy nhất khiến anh can tâm tình nguyện đợi chờ

-...

Nó im thin thít

Điện thoại nó đổ chuông. Dãy số quen thuộc hiện nên khiến nó rung động

Nhấn nút nghe giọng người con trai vang lên ấm áp

Giọng nói này nó rất nhớ

-"Hi Hi, cậu dạo này có khỏe không? "

-Tuấn! Tên đểu cáng , sao giờ mới gọi điện cho tớ... huhu... tên đần có biết tớ nhớ cậu lắm không hả!

-"Hi, ngố. Tớ cũng nhớ cậu, anh ta có đối sử tốt với cậu không? ''

-Tốt, cậu khỏe chứ?

-"Tớ, khỏe.... bên này tuyệt lắm, phong cảnh rất đẹp. Còn có tuyết!"

-Thích thật đấy.

-"Nghỉ dài thì sang đây, tớ dẫn cậu đi chơi"

-Lâu quá rồi, tớ sợ không nhận ra cậu luôn

Nó cười.

-"Cậu làm tớ đau lòng đấy, chờ một chút tớ có điện thoại tới nói chuyện với cậu sau nhé "

-Ừ, bye

Tuấn cúp máy đôi môi khẽ cười

Chỉ cần em vui vẻ là đủ rồi

Nó cất di động vào túi

-Về thôi, tôi mệt rồi

Trong bóng tối rất những ánh nhìn cay độc nhìn về phía hai người

**************

Sáng hôm sau

Kun và nó cùng nhau đến lớp, đi ngang qua lớp Ái Mỹ , anh dừng lại nhìn ả cười

-Này cô người mẫu. Chúng tôi cám ơn món quà to bự của cô nhé. Hẳn 20 người cơ mà...

Mỹ nhíu mày, tên ca sĩ thối dám nói nhăng nói cuội

-Đây là một chút tiền an dưỡng gửi cô, cầm nó mua chút gì đó tẩm bổ cho mấy gã kia.... hôm qua tôi ra tay có hơi nặng . Thật ái ngại quá

Kun nói giọng kinh miệt thấy rõ

Nhìn sấp tiền, mặt Ái Mỹ đỏ bừng giận giữ .

Ít người biết ngoài là một ca sĩ, người mẫu teen Kun còn là một tay quyền anh sở hữu nhiều giải thưởng tầm cỡ muốn đánh bại anh ? Xem ra Dương Ái Mỹ đã quá tự đề cao bản thân

-Kun , có phải cậu đã hiểu lầm gì không? Tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì!

Mỹ nheo nheo mày làm như mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra

-...cô...

-Tự trong lòng người ta hiểu không cần phí lời . Chúng ta đi thôi

Nó nói đôi mắt nâu khói mơ màng không chút cảm xúc

Kun định nói thêm gì đó nhưng nó vội cắt lời. Anh không nên can thiệp quá sâu vào chuyện của nó, cuộc đời Phạm Băng Hi quyết định không dựa dẫm vào ai.

Kun im lặng lập tức đi theo nó, cái con người này thật khó hiểu

Bước sau nhìn bóng dáng cô độc của nó anh bỗng thấy sót xa

Phải làm thế nào để em mở lòng với anh!

*****

Từ sau vụ bị loại khỏi đội hình trong bộ sưu tập hè sắp tới của nó ,Dương Ái Mỹ nhiều lần gây khó dễ cho nó trong công việc. Nó không để tâm kẻ bụng dạ hẹp hòi

Nhưng .... Dương Ái Mỹ đã ngu ngốc khi động đến người quan nhất với nó.

Chạm đến sự thịnh nộ của con quỷ trong lòng nó...

Ngày hôm đó

Tuấn Anh ( bé Gấu ) mất tích....

Nó bỏ cả buổi lễ thời trang trẻ để đi tìm thằng bé. Trái tim yếu đuối khẽ run rẩy

Nếu không phải người quen biết thằng bé sẽ không đi theo .... vậy có thể là ai được chứ là ai được chứ?

Trong phút quẫn bách, trong đầu nó hiện nên một cái tên

.....cô ta dám đụng đến tâm can của nó.... nó sẽ giết cô ta

Ờ Thì ... Sói Yêu Thỏ Đấy!Tác giả: LeeHannie"- Vương Lãnh Nhân.... anh là thằng khốn nạn... có giỏi thả tôi ra , con sói b**n th**, xấu xa , thủ đoạn, đê tiện.... Trong căn phòng hoa lệ, một cô gái trẻ vừa chửi vừa cố hết sức vùng ra khỏi đôi tay cứng như gọng kìm của tên hảo hảo soái ca -Phạm Băng Hi, tôi đây giống như em nói... một con sói xấu xa đê tiện.... cho nên... thỏ con , em nghĩ có đồ ăn hảo hạng như vậy làm sao tôi bỏ lỡ ... Nói đoạn có kẻ to gan hôn lên cổ cô... vòng tay càng ngày càng siết chặt. Giống như muốn hòa tan cô vào xương máu.... ..... ....... .......... Gâu ... Gâu Chú chó lông dài màu trắng muốt không biết từ đâu chạy đến quấn lấy chân Lãnh Nhân như đang mừng chủ Anh hơi cười , đặt vali sang một bên rồi ngồi xuống vuốt vuốt bộ lông dài trắng tinh của chú chó -Mày từ đâu chạy đến vậy bé con? Chủ của mày sẽ lo đấy... Chú chó chả thèm ư hử... nó vẫy vẫy đuôi dương đôi mắt đen láy tròn xoe như hai viên bi nhìn anh -Hay mày bị lạc ??? Muốn tao giúp tìm chủ hả??? -Win! Chạy đâu rồi? Ra đây cho tao... tao không… Có những tình yêu...... Tưởng là mãi mãi... Nhưng rồi cũng chia tayCó những tình cảm... Tưởng là khăng khít, bền chặt...Nhưng rồi cũng quay lưng lại với nhau.Có những lời hứa tưởng là chắc chắn lắm... Nhưng rồi lại thất hứa, mà không hề biết người được hứa sẽ đau như thế nào.Có những ký ức, khi nhớ lại thì cười....Những khi nghĩ về hiện tại thì lại thấy trống vắng...Vì không bao giờ có thể tìm lại được nữa.Có những giọt nước mắt, cố gắng để nó đừng rơi ra...Nhưng những giọt nước mắt ấy lại xoa dịu nỗi đau rất nhiều.Có những chờ đợi, không biết là vì cái gì. Nhưng vẫn cứ chờ...trong vô vọng.Có những nụ cười, dù là rất bình thường... Nhưng có thể đó là niềm hạnh phúc mà cả đời người không có được.Có những lời nói tưởng là vu vơ...Nhưng có thể làm người ta nhớ mãi...****Kun nắm lấy bàn tay nó...-Em có anh, anh sẽ không còn cô độc nữa-Cám ơn, nhưng tôi không muốn dựa vào ai, cuộc sống của tôi số phận của tôi, tôi sẽ tự lắm bắt-Anh sẽ đợi đến khi em mở lòng. Mong là em không làm anh thất vọngKun mỉm cười, anh chưa từng gặp người nào như nóNó, người con gái duy nhất khiến anh can tâm tình nguyện đợi chờ-...Nó im thin thítĐiện thoại nó đổ chuông. Dãy số quen thuộc hiện nên khiến nó rung độngNhấn nút nghe giọng người con trai vang lên ấm ápGiọng nói này nó rất nhớ-"Hi Hi, cậu dạo này có khỏe không? "-Tuấn! Tên đểu cáng , sao giờ mới gọi điện cho tớ... huhu... tên đần có biết tớ nhớ cậu lắm không hả!-"Hi, ngố. Tớ cũng nhớ cậu, anh ta có đối sử tốt với cậu không? ''-Tốt, cậu khỏe chứ?-"Tớ, khỏe.... bên này tuyệt lắm, phong cảnh rất đẹp. Còn có tuyết!"-Thích thật đấy.-"Nghỉ dài thì sang đây, tớ dẫn cậu đi chơi"-Lâu quá rồi, tớ sợ không nhận ra cậu luônNó cười.-"Cậu làm tớ đau lòng đấy, chờ một chút tớ có điện thoại tới nói chuyện với cậu sau nhé "-Ừ, byeTuấn cúp máy đôi môi khẽ cườiChỉ cần em vui vẻ là đủ rồiNó cất di động vào túi-Về thôi, tôi mệt rồiTrong bóng tối rất những ánh nhìn cay độc nhìn về phía hai người**************Sáng hôm sauKun và nó cùng nhau đến lớp, đi ngang qua lớp Ái Mỹ , anh dừng lại nhìn ả cười-Này cô người mẫu. Chúng tôi cám ơn món quà to bự của cô nhé. Hẳn 20 người cơ mà...Mỹ nhíu mày, tên ca sĩ thối dám nói nhăng nói cuội-Đây là một chút tiền an dưỡng gửi cô, cầm nó mua chút gì đó tẩm bổ cho mấy gã kia.... hôm qua tôi ra tay có hơi nặng . Thật ái ngại quáKun nói giọng kinh miệt thấy rõNhìn sấp tiền, mặt Ái Mỹ đỏ bừng giận giữ .Ít người biết ngoài là một ca sĩ, người mẫu teen Kun còn là một tay quyền anh sở hữu nhiều giải thưởng tầm cỡ muốn đánh bại anh ? Xem ra Dương Ái Mỹ đã quá tự đề cao bản thân-Kun , có phải cậu đã hiểu lầm gì không? Tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì!Mỹ nheo nheo mày làm như mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra-...cô...-Tự trong lòng người ta hiểu không cần phí lời . Chúng ta đi thôiNó nói đôi mắt nâu khói mơ màng không chút cảm xúcKun định nói thêm gì đó nhưng nó vội cắt lời. Anh không nên can thiệp quá sâu vào chuyện của nó, cuộc đời Phạm Băng Hi quyết định không dựa dẫm vào ai.Kun im lặng lập tức đi theo nó, cái con người này thật khó hiểuBước sau nhìn bóng dáng cô độc của nó anh bỗng thấy sót xaPhải làm thế nào để em mở lòng với anh!*****Từ sau vụ bị loại khỏi đội hình trong bộ sưu tập hè sắp tới của nó ,Dương Ái Mỹ nhiều lần gây khó dễ cho nó trong công việc. Nó không để tâm kẻ bụng dạ hẹp hòiNhưng .... Dương Ái Mỹ đã ngu ngốc khi động đến người quan nhất với nó.Chạm đến sự thịnh nộ của con quỷ trong lòng nó...Ngày hôm đóTuấn Anh ( bé Gấu ) mất tích....Nó bỏ cả buổi lễ thời trang trẻ để đi tìm thằng bé. Trái tim yếu đuối khẽ run rẩyNếu không phải người quen biết thằng bé sẽ không đi theo .... vậy có thể là ai được chứ là ai được chứ?Trong phút quẫn bách, trong đầu nó hiện nên một cái tên.....cô ta dám đụng đến tâm can của nó.... nó sẽ giết cô ta

Chương 41: Mất tích