Một chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt…
Chương 58: Nụ Hôn Của Anh
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… Sau khi Vưu Trung Tĩnh ra ngoài, Thẩm Hiên Bạch kích động ôm chặt Doãn Băng Dao vào lòng. Năm đó, vì lý do bất đắc dĩ, anh không thể không rời khỏi người con gái mình yêu thương này, hôm nay trở về là vì cô.Cả người Doãn Băng Dao cứng đờ, không có phản ứng. Cô đã từng yêu người đàn ông rực rỡ như ánh mặt trời này, nhưng hiện giờ tất cả đều đã quá muộn...Thẩm Hiên Bạch ôm chặt cô vào lòng một lúc lâu, sau đó mới ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẹp chan chứa nước mắt.Trái tim Băng Dao nhói đau."Hiên Bạch, anh... anh đừng như vậy" Giơ tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt anh.Cô thích nhìn anh cười, khi anh cười sẽ lộ ra hàm răng trắng đều, rực rỡ giống như ánh mặt trời, có thể khiến trái tim lạnh lẽo c*̉a cô trở nên ấm áp."Băng Dao, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh có cảm giác em thay đổi rất nhiều, tại sao muốn trốn tránh anh?" Thẩm Hiên Bạch run run hỏi.Doãn Băng Dao là một cô gái lạnh lùng, tuy trên gương mặt luôn nở nụ cười thản nhiên, nhưng cô luôn giữ khoảng cách với mọi người, đối với anh thì khác trước đây cô luôn vui vẻ tươi cười trước mặt anh.Doãn Băng Dao quay đầu, không biết phải nói gì. Hơn nữa, không biết rốt cuộc giữa Thẩm Hiên Bạch và Ngự Giao có quan hệ gì."Băng Dao, chẳng lẽ... em không còn yêu anh nữa?" Hai giọt nước mắt từ đôi mắt anh chảy xuống.Từ trước đến giờ, đây là lần thứ hai Doãn Băng Dao nhìn thấy anh khóc, lần đầu tiên là vào một ngày c*̉a rất nhiều năm về trước, anh giữ chặt tay cô khóc nói: "Chờ anh trở về, sẽ để em làm cô dâu đẹp nhất""Em..." Cô không biết phải nói như thế nào.Chẳng lẽ thực sự không còn yêu anh nữa? Cô từng coi anh là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.Thẩm Hiên Bạch kích động nâng cằm cô lên.Doãn Băng Dao ngẩn người. Anh c*́i xuống, phủ môi lên cánh môi cô, nụ hôn mạnh mẽ đầy mãnh liệt, tựa như muốn "thức tỉnh trí nhớ" trong con người cô.Cô không đẩy anh ra, chỉ nhắm hai mắt lại. Bản thân c*̃ng muốn biết, rốt cuộc trái tim mình muốn gì. Cảm nhận được đầu lưỡi ẩm ướt c*̉a anh nhẹ nhàng cạy môi cô ra, đầu lưỡi đưa dọc theo bờ môi, mang theo hương vị c*̉a mặc trời.Khóe mắt Băng Dao lặng lẽ chảy xuống hai hàng nước mắt, đột nhiên mở to mắt, đẩy Thẩm Hiên Bạch ra.Không phải cảm giác này!Khi Ngự Giao hôn, trái tim cô sẽ đập thình thịch. Cảm giác đó khiến người ta giống như ngừng thở. Nhưng khi Thẩm Hiên Bạch hôn, cô hoàn toàn không có cảm giác này."Băng Dao, em sao vậy?" Thẩm Hiên Bạch nhìn bằng ánh mắt không thể tin.Doãn Băng Dao có chút hoảng sợ, lắc đầu nói: "Xin lỗi... em... em yêu người khác..."
Sau khi Vưu Trung Tĩnh ra ngoài, Thẩm Hiên Bạch kích động ôm chặt Doãn Băng Dao vào lòng. Năm đó, vì lý do bất đắc dĩ, anh không thể không rời khỏi người con gái mình yêu thương này, hôm nay trở về là vì cô.
Cả người Doãn Băng Dao cứng đờ, không có phản ứng. Cô đã từng yêu người đàn ông rực rỡ như ánh mặt trời này, nhưng hiện giờ tất cả đều đã quá muộn...
Thẩm Hiên Bạch ôm chặt cô vào lòng một lúc lâu, sau đó mới ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẹp chan chứa nước mắt.
Trái tim Băng Dao nhói đau.
"Hiên Bạch, anh... anh đừng như vậy" Giơ tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt anh.
Cô thích nhìn anh cười, khi anh cười sẽ lộ ra hàm răng trắng đều, rực rỡ giống như ánh mặt trời, có thể khiến trái tim lạnh lẽo c*̉a cô trở nên ấm áp.
"Băng Dao, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh có cảm giác em thay đổi rất nhiều, tại sao muốn trốn tránh anh?" Thẩm Hiên Bạch run run hỏi.
Doãn Băng Dao là một cô gái lạnh lùng, tuy trên gương mặt luôn nở nụ cười thản nhiên, nhưng cô luôn giữ khoảng cách với mọi người, đối với anh thì khác trước đây cô luôn vui vẻ tươi cười trước mặt anh.
Doãn Băng Dao quay đầu, không biết phải nói gì. Hơn nữa, không biết rốt cuộc giữa Thẩm Hiên Bạch và Ngự Giao có quan hệ gì.
"Băng Dao, chẳng lẽ... em không còn yêu anh nữa?" Hai giọt nước mắt từ đôi mắt anh chảy xuống.
Từ trước đến giờ, đây là lần thứ hai Doãn Băng Dao nhìn thấy anh khóc, lần đầu tiên là vào một ngày c*̉a rất nhiều năm về trước, anh giữ chặt tay cô khóc nói: "Chờ anh trở về, sẽ để em làm cô dâu đẹp nhất"
"Em..." Cô không biết phải nói như thế nào.
Chẳng lẽ thực sự không còn yêu anh nữa? Cô từng coi anh là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Thẩm Hiên Bạch kích động nâng cằm cô lên.
Doãn Băng Dao ngẩn người. Anh c*́i xuống, phủ môi lên cánh môi cô, nụ hôn mạnh mẽ đầy mãnh liệt, tựa như muốn "thức tỉnh trí nhớ" trong con người cô.
Cô không đẩy anh ra, chỉ nhắm hai mắt lại. Bản thân c*̃ng muốn biết, rốt cuộc trái tim mình muốn gì. Cảm nhận được đầu lưỡi ẩm ướt c*̉a anh nhẹ nhàng cạy môi cô ra, đầu lưỡi đưa dọc theo bờ môi, mang theo hương vị c*̉a mặc trời.
Khóe mắt Băng Dao lặng lẽ chảy xuống hai hàng nước mắt, đột nhiên mở to mắt, đẩy Thẩm Hiên Bạch ra.
Không phải cảm giác này!
Khi Ngự Giao hôn, trái tim cô sẽ đập thình thịch. Cảm giác đó khiến người ta giống như ngừng thở. Nhưng khi Thẩm Hiên Bạch hôn, cô hoàn toàn không có cảm giác này.
"Băng Dao, em sao vậy?" Thẩm Hiên Bạch nhìn bằng ánh mắt không thể tin.
Doãn Băng Dao có chút hoảng sợ, lắc đầu nói: "Xin lỗi... em... em yêu người khác..."
Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… Sau khi Vưu Trung Tĩnh ra ngoài, Thẩm Hiên Bạch kích động ôm chặt Doãn Băng Dao vào lòng. Năm đó, vì lý do bất đắc dĩ, anh không thể không rời khỏi người con gái mình yêu thương này, hôm nay trở về là vì cô.Cả người Doãn Băng Dao cứng đờ, không có phản ứng. Cô đã từng yêu người đàn ông rực rỡ như ánh mặt trời này, nhưng hiện giờ tất cả đều đã quá muộn...Thẩm Hiên Bạch ôm chặt cô vào lòng một lúc lâu, sau đó mới ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẹp chan chứa nước mắt.Trái tim Băng Dao nhói đau."Hiên Bạch, anh... anh đừng như vậy" Giơ tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt anh.Cô thích nhìn anh cười, khi anh cười sẽ lộ ra hàm răng trắng đều, rực rỡ giống như ánh mặt trời, có thể khiến trái tim lạnh lẽo c*̉a cô trở nên ấm áp."Băng Dao, nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh có cảm giác em thay đổi rất nhiều, tại sao muốn trốn tránh anh?" Thẩm Hiên Bạch run run hỏi.Doãn Băng Dao là một cô gái lạnh lùng, tuy trên gương mặt luôn nở nụ cười thản nhiên, nhưng cô luôn giữ khoảng cách với mọi người, đối với anh thì khác trước đây cô luôn vui vẻ tươi cười trước mặt anh.Doãn Băng Dao quay đầu, không biết phải nói gì. Hơn nữa, không biết rốt cuộc giữa Thẩm Hiên Bạch và Ngự Giao có quan hệ gì."Băng Dao, chẳng lẽ... em không còn yêu anh nữa?" Hai giọt nước mắt từ đôi mắt anh chảy xuống.Từ trước đến giờ, đây là lần thứ hai Doãn Băng Dao nhìn thấy anh khóc, lần đầu tiên là vào một ngày c*̉a rất nhiều năm về trước, anh giữ chặt tay cô khóc nói: "Chờ anh trở về, sẽ để em làm cô dâu đẹp nhất""Em..." Cô không biết phải nói như thế nào.Chẳng lẽ thực sự không còn yêu anh nữa? Cô từng coi anh là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.Thẩm Hiên Bạch kích động nâng cằm cô lên.Doãn Băng Dao ngẩn người. Anh c*́i xuống, phủ môi lên cánh môi cô, nụ hôn mạnh mẽ đầy mãnh liệt, tựa như muốn "thức tỉnh trí nhớ" trong con người cô.Cô không đẩy anh ra, chỉ nhắm hai mắt lại. Bản thân c*̃ng muốn biết, rốt cuộc trái tim mình muốn gì. Cảm nhận được đầu lưỡi ẩm ướt c*̉a anh nhẹ nhàng cạy môi cô ra, đầu lưỡi đưa dọc theo bờ môi, mang theo hương vị c*̉a mặc trời.Khóe mắt Băng Dao lặng lẽ chảy xuống hai hàng nước mắt, đột nhiên mở to mắt, đẩy Thẩm Hiên Bạch ra.Không phải cảm giác này!Khi Ngự Giao hôn, trái tim cô sẽ đập thình thịch. Cảm giác đó khiến người ta giống như ngừng thở. Nhưng khi Thẩm Hiên Bạch hôn, cô hoàn toàn không có cảm giác này."Băng Dao, em sao vậy?" Thẩm Hiên Bạch nhìn bằng ánh mắt không thể tin.Doãn Băng Dao có chút hoảng sợ, lắc đầu nói: "Xin lỗi... em... em yêu người khác..."