Tác giả:

Một chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt…

Chương 59: Vẫn Là Bạn Tốt

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… Sắc mặt Thẩm Hiên Bạch tái nhợt, đôi môi quyến rũ khẽ run run, một lúc lâu sau mới thốt ra hai chữ: "Thật không?"Doãn Băng Dao gật đầu.Cô đúng là hết thuốc chữa rồi. Đúng vậy, cô không thể không thừa nhận, cô yêu Ngự Giao, yêu người đàn ông ma quỷ đó.Cô từng nói với bản thân rằng, cô có cảm giác như vậy với Ngự Giao chẳng qua là vì anh ta đã từng cứu cô mà tôi. Cô cho rằng, trong lòng cô chỉ có người bạn trai Thẩm Hiên Bạch.Nhưng trong khoảnh khắc Thẩm Hiên Bạch hôn cô, cuối cùng cô cũng hiểu ra, trước đây cô chỉ là tự lừa mình dối người."Xin lỗi, em đi trước" vén mấy sợi tóc xõa bên thái dương ra sau tai, Băng Dao xoay người rời đi."Đợi đã" Thẩm Hiên Bạch giữ cô lại.Bàn tay đặt trên nắm cửa của cô cứng đò, quay đầu lại thấy Thẩm Hiên Bạch đang nở nụ cười đầy miễn cưỡng."Hì hì, thật ra thì cũng không sao... nếu em đã yêu người khác, anh cũng sẽ không miễn cưỡng em" Thẩm Hiên dùng một chiếc khăn lụa, lau sạch nước mắt, cố nở nụ cười thỏa mái."Hiên Bạch..." Dáng vẻ này của anh, sẽ khiến em càng khó xử."Được rồi, đừng nói gì nữa, cho dù thế nào đi nữa trước đây chúng ta cũng từng là bạn học, em đừng đi, nếu không người khác lại tưởng anh bắt nạt đồng nghiệp mới đấy" anh lấy lại dáng vẻ anh tuấn rực rõ như ánh mặt trời."..."Thấy anh như vậy, Doãn Băng Dao không thể từ chối.Thẩm Hiên Bạch trở lại trước bàn trang điểm, ngồi xuống ghế, sau đó từ trong gương nhìn về phía Doãn Băng Dao: "Mau lại đây hóa trang cho anh đi, để anh thử nghiệm kỹ thuật của em, hôm nay anh có rất nhiều chương trình đó""Hiên Bạch, em...""Đừng nói gì nữa" anh cắt ngang lời cô, "Bây giờ rất khó tìm việc, em đi chỗ khác, có thể sẽ bị bắt nạt, chi bằng ở lại đây làm công việc này như vậy anh cũng có thể chăm sóc cho em. Không phải em còn phải nuôi Lăng Diệc sao? Đừng có bỏ công việc này, chẳng lẽ nhìn anh đáng ghét như vậy sao?"Thẩm Hiên Bạch cố gắng dịu dàng để giọng mình nghe nhẹ như nước chảy. Anh không muốn cô từ bỏ công việc này.Doãn Băng Dao lắc đầu liên tục: "Không phải vậy""Vậy thì được rồi, mau lại đây hóa trang cho anh"Doãn Băng Dao vẫn đứng im tại chỗ, nếu cô và anh đã không thể quay lại như lúc đầu, vậy mỗi ngày ở cạnh nhau....Thấy cô do dự, Thẩm Hiên Bạch nói tiếp: "Nếu em bỏ đi, vậy chứng minh trong lòng em vẫn còn có anh, cho nên mới ngại ngùng đối diện với anh. Nếu đúng như lời em nói, em đã yêu người khác, sao không thoải mái một chút, chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau mà"Thẩm Hiên Bạch nói như vậy, cô cũng cảm thấy có lýDù sao, cô cũng rất cần có một công việc để tự lập.Cô bước lên, mở hộp trang điểm, bắt đầu hóa trang cho Thẩm Hiên Bạch.Trong thời gian đó, hai người trò chuyện một chút về những người bạn học cũ.Bọn họ không biết ngoài cửa, có một người, đang áp tai lên cửa nghe lén rất lâu...

Sắc mặt Thẩm Hiên Bạch tái nhợt, đôi môi quyến rũ khẽ run run, một lúc lâu sau mới thốt ra hai chữ: "Thật không?"

Doãn Băng Dao gật đầu.

Cô đúng là hết thuốc chữa rồi. Đúng vậy, cô không thể không thừa nhận, cô yêu Ngự Giao, yêu người đàn ông ma quỷ đó.

Cô từng nói với bản thân rằng, cô có cảm giác như vậy với Ngự Giao chẳng qua là vì anh ta đã từng cứu cô mà tôi. Cô cho rằng, trong lòng cô chỉ có người bạn trai Thẩm Hiên Bạch.

Nhưng trong khoảnh khắc Thẩm Hiên Bạch hôn cô, cuối cùng cô cũng hiểu ra, trước đây cô chỉ là tự lừa mình dối người.

"Xin lỗi, em đi trước" vén mấy sợi tóc xõa bên thái dương ra sau tai, Băng Dao xoay người rời đi.

"Đợi đã" Thẩm Hiên Bạch giữ cô lại.

Bàn tay đặt trên nắm cửa của cô cứng đò, quay đầu lại thấy Thẩm Hiên Bạch đang nở nụ cười đầy miễn cưỡng.

"Hì hì, thật ra thì cũng không sao... nếu em đã yêu người khác, anh cũng sẽ không miễn cưỡng em" Thẩm Hiên dùng một chiếc khăn lụa, lau sạch nước mắt, cố nở nụ cười thỏa mái.

"Hiên Bạch..." Dáng vẻ này của anh, sẽ khiến em càng khó xử.

"Được rồi, đừng nói gì nữa, cho dù thế nào đi nữa trước đây chúng ta cũng từng là bạn học, em đừng đi, nếu không người khác lại tưởng anh bắt nạt đồng nghiệp mới đấy" anh lấy lại dáng vẻ anh tuấn rực rõ như ánh mặt trời.

"..."

Thấy anh như vậy, Doãn Băng Dao không thể từ chối.

Thẩm Hiên Bạch trở lại trước bàn trang điểm, ngồi xuống ghế, sau đó từ trong gương nhìn về phía Doãn Băng Dao: "Mau lại đây hóa trang cho anh đi, để anh thử nghiệm kỹ thuật của em, hôm nay anh có rất nhiều chương trình đó"

"Hiên Bạch, em..."

"Đừng nói gì nữa" anh cắt ngang lời cô, "Bây giờ rất khó tìm việc, em đi chỗ khác, có thể sẽ bị bắt nạt, chi bằng ở lại đây làm công việc này như vậy anh cũng có thể chăm sóc cho em. Không phải em còn phải nuôi Lăng Diệc sao? Đừng có bỏ công việc này, chẳng lẽ nhìn anh đáng ghét như vậy sao?"

Thẩm Hiên Bạch cố gắng dịu dàng để giọng mình nghe nhẹ như nước chảy. Anh không muốn cô từ bỏ công việc này.

Doãn Băng Dao lắc đầu liên tục: "Không phải vậy"

"Vậy thì được rồi, mau lại đây hóa trang cho anh"

Doãn Băng Dao vẫn đứng im tại chỗ, nếu cô và anh đã không thể quay lại như lúc đầu, vậy mỗi ngày ở cạnh nhau....

Thấy cô do dự, Thẩm Hiên Bạch nói tiếp: "Nếu em bỏ đi, vậy chứng minh trong lòng em vẫn còn có anh, cho nên mới ngại ngùng đối diện với anh. Nếu đúng như lời em nói, em đã yêu người khác, sao không thoải mái một chút, chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau mà"

Thẩm Hiên Bạch nói như vậy, cô cũng cảm thấy có lý

Dù sao, cô cũng rất cần có một công việc để tự lập.

Cô bước lên, mở hộp trang điểm, bắt đầu hóa trang cho Thẩm Hiên Bạch.

Trong thời gian đó, hai người trò chuyện một chút về những người bạn học cũ.

Bọn họ không biết ngoài cửa, có một người, đang áp tai lên cửa nghe lén rất lâu...

Người Tình Bí Mật Của Tổng Giám Đốc Ác MaTác giả: Hoa Tế TuyếtTruyện Ngôn TìnhMột chiếc du thuyền cập bến cảng. Một cô gái quỳ gối trên boong thuyền dọn dẹp, mái tóc đen tuyền trên đầu được búi gọn gàng bằng một chiếc đũa. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo khuôn mặt, như những giọt mật được tiết ra từ làn da trắng nõn. Đôi mày liễu khẽ nhíu lại, khuôn mặt toát lên sự quật cường mạnh mẽ. "Chị ơi, chị nhìn kìa, bầu trời trong xanh, đẹp quá!" Một thiếu niên tầm mười tám mười chín tuổi, mặc chiếc quần yếm đứng bên cạnh, ngọng ngịu gọi Doãn Băng Dao. Doãn Băng Dao lau mồ hôi trên trán, nhìn theo hướng ngón tay em trai chỉ, là ánh hoàng hôn phía tây, mặt biển nhuộm thành một màu đỏ thẫm vô cùng hấp dẫn. Cô cười cười, đứng dậy phủi bụi trên người, "Đó là ánh hoàng hôn, chỉ cần trong ngày có mặt trời, vào lúc chập tối như thế này sẽ có ánh hoàng hôn" "Hoàng hôn? Nó có ăn được không?" Doãn Lăng Diệc l**m l**m môi, "Nhìn qua có vẻ ăn rất ngon" cậu đưa tay xoa xoa bụng mình. "Hoàng hôn không ăn được, em đói bụng rồi phải không? Đi, chúng ta về nhà, tối nay chị sẽ làm thịt… Sắc mặt Thẩm Hiên Bạch tái nhợt, đôi môi quyến rũ khẽ run run, một lúc lâu sau mới thốt ra hai chữ: "Thật không?"Doãn Băng Dao gật đầu.Cô đúng là hết thuốc chữa rồi. Đúng vậy, cô không thể không thừa nhận, cô yêu Ngự Giao, yêu người đàn ông ma quỷ đó.Cô từng nói với bản thân rằng, cô có cảm giác như vậy với Ngự Giao chẳng qua là vì anh ta đã từng cứu cô mà tôi. Cô cho rằng, trong lòng cô chỉ có người bạn trai Thẩm Hiên Bạch.Nhưng trong khoảnh khắc Thẩm Hiên Bạch hôn cô, cuối cùng cô cũng hiểu ra, trước đây cô chỉ là tự lừa mình dối người."Xin lỗi, em đi trước" vén mấy sợi tóc xõa bên thái dương ra sau tai, Băng Dao xoay người rời đi."Đợi đã" Thẩm Hiên Bạch giữ cô lại.Bàn tay đặt trên nắm cửa của cô cứng đò, quay đầu lại thấy Thẩm Hiên Bạch đang nở nụ cười đầy miễn cưỡng."Hì hì, thật ra thì cũng không sao... nếu em đã yêu người khác, anh cũng sẽ không miễn cưỡng em" Thẩm Hiên dùng một chiếc khăn lụa, lau sạch nước mắt, cố nở nụ cười thỏa mái."Hiên Bạch..." Dáng vẻ này của anh, sẽ khiến em càng khó xử."Được rồi, đừng nói gì nữa, cho dù thế nào đi nữa trước đây chúng ta cũng từng là bạn học, em đừng đi, nếu không người khác lại tưởng anh bắt nạt đồng nghiệp mới đấy" anh lấy lại dáng vẻ anh tuấn rực rõ như ánh mặt trời."..."Thấy anh như vậy, Doãn Băng Dao không thể từ chối.Thẩm Hiên Bạch trở lại trước bàn trang điểm, ngồi xuống ghế, sau đó từ trong gương nhìn về phía Doãn Băng Dao: "Mau lại đây hóa trang cho anh đi, để anh thử nghiệm kỹ thuật của em, hôm nay anh có rất nhiều chương trình đó""Hiên Bạch, em...""Đừng nói gì nữa" anh cắt ngang lời cô, "Bây giờ rất khó tìm việc, em đi chỗ khác, có thể sẽ bị bắt nạt, chi bằng ở lại đây làm công việc này như vậy anh cũng có thể chăm sóc cho em. Không phải em còn phải nuôi Lăng Diệc sao? Đừng có bỏ công việc này, chẳng lẽ nhìn anh đáng ghét như vậy sao?"Thẩm Hiên Bạch cố gắng dịu dàng để giọng mình nghe nhẹ như nước chảy. Anh không muốn cô từ bỏ công việc này.Doãn Băng Dao lắc đầu liên tục: "Không phải vậy""Vậy thì được rồi, mau lại đây hóa trang cho anh"Doãn Băng Dao vẫn đứng im tại chỗ, nếu cô và anh đã không thể quay lại như lúc đầu, vậy mỗi ngày ở cạnh nhau....Thấy cô do dự, Thẩm Hiên Bạch nói tiếp: "Nếu em bỏ đi, vậy chứng minh trong lòng em vẫn còn có anh, cho nên mới ngại ngùng đối diện với anh. Nếu đúng như lời em nói, em đã yêu người khác, sao không thoải mái một chút, chúng ta vẫn là bạn tốt của nhau mà"Thẩm Hiên Bạch nói như vậy, cô cũng cảm thấy có lýDù sao, cô cũng rất cần có một công việc để tự lập.Cô bước lên, mở hộp trang điểm, bắt đầu hóa trang cho Thẩm Hiên Bạch.Trong thời gian đó, hai người trò chuyện một chút về những người bạn học cũ.Bọn họ không biết ngoài cửa, có một người, đang áp tai lên cửa nghe lén rất lâu...

Chương 59: Vẫn Là Bạn Tốt