Những vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu…
Chương 27: Nữ hoàng ảo tưởng
Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!Tác giả: Nữ Lam Thiên BăngTruyện Ngôn TìnhNhững vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu… “Cô là…” Hình Thiên nhìn Diana một hồi, có thể là đã từng rất rất quen thuộc.“Diana. Diana Villanueva!” Diana nhìn thấy sự hiện diện của Hình Thiên, mỉm cười cúi chào.“Là bà chị nổi tiếng YY ở trường tiểu học quân sự quốc gia đúng không?” Nicolas xen ngang, khuôn mặt vô cùng tự nhiên.“Cái tên Nicolas kia! Bà đây mà YY* á? Chán sống rồi hả cưng!?” Diana từ bỏ dáng vẻ dịu dàng của mình, quay ra đối chất với Nicolas. “Bà đây là thục nữ dịu dàng chính hiệu nghe chưa, tiểu thí hài**!?”Vâng! Vô cùng thục nữ!“Trường tiểu học quân sự quốc gia?” Ablert vô cùng ngây ngô lên tiếng. Thực sự thì cô nàng Diana lại câu được con cá mỡ nạc ôn hòa thế này kể ra cô cũng thấy có chút ghen tị.Không giấc như tên nào đó… Chỉ toàn nạc, vừa dai lại vừa cứng. Vô cùng khó nhai.“Hề, anh bạn không biết gì hả? Sao ngốc vậy! Này, tôi nói cho nghe nhé!” Nicolas quàng cổ anh bạn, ra vẻ thân thiết lắm. Rồi quay đầu thách thức nhìn Diana “Này nhá! Tôi đang đứng kể chuyện cho bạn trai cô đấy! À không, đây gọi là mở mang kiến thức! Cấm đụng vào thầy đó!”“Hừ, bà đây không thèm! Bẩn tay! Diệp Băng, chúng ta đi thôi!”Đứa bạn thân yêu của cô ta đã chuồn đi từ lúc nào… với một tên sát khí đằng đằng giống đồ đông lạnh.Thật là! Có tình nhân bỏ quên bạn bè mà….
“Cô là…” Hình Thiên nhìn Diana một hồi, có thể là đã từng rất rất quen thuộc.
“Diana. Diana Villanueva!” Diana nhìn thấy sự hiện diện của Hình Thiên, mỉm cười cúi chào.
“Là bà chị nổi tiếng YY ở trường tiểu học quân sự quốc gia đúng không?” Nicolas xen ngang, khuôn mặt vô cùng tự nhiên.
“Cái tên Nicolas kia! Bà đây mà YY* á? Chán sống rồi hả cưng!?” Diana từ bỏ dáng vẻ dịu dàng của mình, quay ra đối chất với Nicolas. “Bà đây là thục nữ dịu dàng chính hiệu nghe chưa, tiểu thí hài**!?”
Vâng! Vô cùng thục nữ!
“Trường tiểu học quân sự quốc gia?” Ablert vô cùng ngây ngô lên tiếng. Thực sự thì cô nàng Diana lại câu được con cá mỡ nạc ôn hòa thế này kể ra cô cũng thấy có chút ghen tị.
Không giấc như tên nào đó… Chỉ toàn nạc, vừa dai lại vừa cứng. Vô cùng khó nhai.
“Hề, anh bạn không biết gì hả? Sao ngốc vậy! Này, tôi nói cho nghe nhé!” Nicolas quàng cổ anh bạn, ra vẻ thân thiết lắm. Rồi quay đầu thách thức nhìn Diana “Này nhá! Tôi đang đứng kể chuyện cho bạn trai cô đấy! À không, đây gọi là mở mang kiến thức! Cấm đụng vào thầy đó!”
“Hừ, bà đây không thèm! Bẩn tay! Diệp Băng, chúng ta đi thôi!”
Đứa bạn thân yêu của cô ta đã chuồn đi từ lúc nào… với một tên sát khí đằng đằng giống đồ đông lạnh.
Thật là! Có tình nhân bỏ quên bạn bè mà….
Bảo Bối, Chạy Không Thoát Đâu!Tác giả: Nữ Lam Thiên BăngTruyện Ngôn TìnhNhững vì sao dày đặc bên ngoài biệt thự tựa như hàng ngàn viên ngọc quý, lấp lánh điểm xuyết trên bầu trời sâu thẳm tựa như lời an ủi không lời của vũ trụ. Diệp Băng đứng bên cửa sổ, trầm lặng nhìn ra cửa sổ, khẽ buông một tiếng thở dài. “Diệp tiểu thư, cô ở trong này sao không bật điện.” Lăng Tranh đẩy của tiến vào, khẽ nở nụ cười dịu dàng. “Cô có chuyện gì buồn phiền chăng?” Lăng Tranh chính là luôn dịu dàng như vậy! “Thị trưởng, tôi ổn.” Diệp Băng cũng hiền hoà mỉm cười, sau đó khoảng không gian yên lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim hai người đập liên hồi. Lúc lâu sau, Lăng Tranh mới tiếp tục lên tiếng: “Vết thương của cô đỡ chút nào chưa.” Đỡ á? Vết thương của cô rất nặng, không thể lành lại trong một hai ngày được. “Còn hơi đau một chút. Nếu không vận động mạnh sẽ không sao.” Nhớ đến vết thương cô thực sự muốn bật khóc, nhưng thân là một quân nhân, cô không thể yếu đuối vậy được. Mà thực sự cũng không “hơi đau” chút nào. “Thị trưởng, ngày hôm qua, ngài không bị thương ở đâu… “Cô là…” Hình Thiên nhìn Diana một hồi, có thể là đã từng rất rất quen thuộc.“Diana. Diana Villanueva!” Diana nhìn thấy sự hiện diện của Hình Thiên, mỉm cười cúi chào.“Là bà chị nổi tiếng YY ở trường tiểu học quân sự quốc gia đúng không?” Nicolas xen ngang, khuôn mặt vô cùng tự nhiên.“Cái tên Nicolas kia! Bà đây mà YY* á? Chán sống rồi hả cưng!?” Diana từ bỏ dáng vẻ dịu dàng của mình, quay ra đối chất với Nicolas. “Bà đây là thục nữ dịu dàng chính hiệu nghe chưa, tiểu thí hài**!?”Vâng! Vô cùng thục nữ!“Trường tiểu học quân sự quốc gia?” Ablert vô cùng ngây ngô lên tiếng. Thực sự thì cô nàng Diana lại câu được con cá mỡ nạc ôn hòa thế này kể ra cô cũng thấy có chút ghen tị.Không giấc như tên nào đó… Chỉ toàn nạc, vừa dai lại vừa cứng. Vô cùng khó nhai.“Hề, anh bạn không biết gì hả? Sao ngốc vậy! Này, tôi nói cho nghe nhé!” Nicolas quàng cổ anh bạn, ra vẻ thân thiết lắm. Rồi quay đầu thách thức nhìn Diana “Này nhá! Tôi đang đứng kể chuyện cho bạn trai cô đấy! À không, đây gọi là mở mang kiến thức! Cấm đụng vào thầy đó!”“Hừ, bà đây không thèm! Bẩn tay! Diệp Băng, chúng ta đi thôi!”Đứa bạn thân yêu của cô ta đã chuồn đi từ lúc nào… với một tên sát khí đằng đằng giống đồ đông lạnh.Thật là! Có tình nhân bỏ quên bạn bè mà….