Trong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :…

Chương 36

Cả Nhà Thương NhauTác giả: Ngã Đích Tiểu QTruyện Đam MỹTrong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :… Lý Bác Học đã từng lập lời thề, không bao giờ. . . cùng Lâm Tô chơi trò đố vui nữa.Thế nhưng Lâm Tô thích trò này, nhóc liền ném ngay câu thề của mình ra sau đầu, cùng chơi với bé.Lần này là Lâm Tô đặt câu hỏi, còn nhóc trả lời.Lúc Lâm Tô đưa bốn ngón tay ra, Lý Bác Học xoay mình qua phía khác. . . Ra vẻ xem thường.Khi quay đầu lại, trên mặt hiện lên nét tươi cười hớn hở, “Bé Thỏ, câu hỏi của cậu là gì vậy?”Lâm Tô quơ quơ bốn ngón tay, “Đây là mấy?”“Bốn!”Lâm Tô gập bốn ngón tay xuống, “Vậy đây là gì?”Lý Bác Học nhắc nhở : “Cậu còn chưa hỏi tiếng Anh đọc như thế nào mà!”“Ah.” Lâm tô hỏi lại : “Tiếng Anh đọc như thế nào?”“Four!”“Vậy đây là gì?”“Wonderful!”Lâm Tô lắc đầu, “Sai! Lý Bác Học thật là ngu ngốc! O(∩_∩)O~”-_-||| Lý Bác Học 囧, thử thăm dò nói, “Là bốn ngón tay của Lâm Tô gập xuống phải không?”Lâm Tô nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, làm ra vẻ nói : “Chính xác. ⊙﹏⊙ “Lý Bác Học muốn thổ huyết!“Câu tiếp theo, con gì thích hỏi tại sao nhất?”Lý Bác Học vẻ mặt hắc tuyến : Đùa đấy à? ! Ừm! ! Thôi quên đi cứ giả vờ để cậu ấy vui vẻ vậy! ╮(╯_╰)╭Hai tay dang ra, nhóc nói : “Không biết.”Lâm Tô tuyên bố đáp án, “Là con heo.”Lý Bác Học giả bộ ngây thơ hỏi : “Tại sao vậy?”Lâm Tô lắc đầu, “Tớ cũng không biết! (@﹏@)~”Lý Bác Học muốn đập đầu vào tường!Lúc này tiếng chuông vào học vang lên, Lý Bác Học suy sụp đi về chỗ ngồi của mình, ở trong lòng lại thề độc : Nếu như tớ còn chơi trò đố vui với cậu lần nữa, thà rằng dùng dao tự đâm chết chính mình còn hơn! ~~o(>_

Lý Bác Học đã từng lập lời thề, không bao giờ. . . cùng Lâm Tô chơi trò đố vui nữa.

Thế nhưng Lâm Tô thích trò này, nhóc liền ném ngay câu thề của mình ra sau đầu, cùng chơi với bé.

Lần này là Lâm Tô đặt câu hỏi, còn nhóc trả lời.

Lúc Lâm Tô đưa bốn ngón tay ra, Lý Bác Học xoay mình qua phía khác. . . Ra vẻ xem thường.

Khi quay đầu lại, trên mặt hiện lên nét tươi cười hớn hở, “Bé Thỏ, câu hỏi của cậu là gì vậy?”

Lâm Tô quơ quơ bốn ngón tay, “Đây là mấy?”

“Bốn!”

Lâm Tô gập bốn ngón tay xuống, “Vậy đây là gì?”

Lý Bác Học nhắc nhở : “Cậu còn chưa hỏi tiếng Anh đọc như thế nào mà!”

“Ah.” Lâm tô hỏi lại : “Tiếng Anh đọc như thế nào?”

“Four!”

“Vậy đây là gì?”

“Wonderful!”

Lâm Tô lắc đầu, “Sai! Lý Bác Học thật là ngu ngốc! O(∩_∩)O~”

-_-||| Lý Bác Học 囧, thử thăm dò nói, “Là bốn ngón tay của Lâm Tô gập xuống phải không?”

Lâm Tô nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, làm ra vẻ nói : “Chính xác. ⊙﹏⊙ “

Lý Bác Học muốn thổ huyết!

“Câu tiếp theo, con gì thích hỏi tại sao nhất?”

Lý Bác Học vẻ mặt hắc tuyến : Đùa đấy à? ! Ừm! ! Thôi quên đi cứ giả vờ để cậu ấy vui vẻ vậy! ╮(╯_╰)╭

Hai tay dang ra, nhóc nói : “Không biết.”

Lâm Tô tuyên bố đáp án, “Là con heo.”

Lý Bác Học giả bộ ngây thơ hỏi : “Tại sao vậy?”

Lâm Tô lắc đầu, “Tớ cũng không biết! (@﹏@)~”

Lý Bác Học muốn đập đầu vào tường!

Lúc này tiếng chuông vào học vang lên, Lý Bác Học suy sụp đi về chỗ ngồi của mình, ở trong lòng lại thề độc : Nếu như tớ còn chơi trò đố vui với cậu lần nữa, thà rằng dùng dao tự đâm chết chính mình còn hơn! ~~o(>_

Cả Nhà Thương NhauTác giả: Ngã Đích Tiểu QTruyện Đam MỹTrong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :… Lý Bác Học đã từng lập lời thề, không bao giờ. . . cùng Lâm Tô chơi trò đố vui nữa.Thế nhưng Lâm Tô thích trò này, nhóc liền ném ngay câu thề của mình ra sau đầu, cùng chơi với bé.Lần này là Lâm Tô đặt câu hỏi, còn nhóc trả lời.Lúc Lâm Tô đưa bốn ngón tay ra, Lý Bác Học xoay mình qua phía khác. . . Ra vẻ xem thường.Khi quay đầu lại, trên mặt hiện lên nét tươi cười hớn hở, “Bé Thỏ, câu hỏi của cậu là gì vậy?”Lâm Tô quơ quơ bốn ngón tay, “Đây là mấy?”“Bốn!”Lâm Tô gập bốn ngón tay xuống, “Vậy đây là gì?”Lý Bác Học nhắc nhở : “Cậu còn chưa hỏi tiếng Anh đọc như thế nào mà!”“Ah.” Lâm tô hỏi lại : “Tiếng Anh đọc như thế nào?”“Four!”“Vậy đây là gì?”“Wonderful!”Lâm Tô lắc đầu, “Sai! Lý Bác Học thật là ngu ngốc! O(∩_∩)O~”-_-||| Lý Bác Học 囧, thử thăm dò nói, “Là bốn ngón tay của Lâm Tô gập xuống phải không?”Lâm Tô nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, làm ra vẻ nói : “Chính xác. ⊙﹏⊙ “Lý Bác Học muốn thổ huyết!“Câu tiếp theo, con gì thích hỏi tại sao nhất?”Lý Bác Học vẻ mặt hắc tuyến : Đùa đấy à? ! Ừm! ! Thôi quên đi cứ giả vờ để cậu ấy vui vẻ vậy! ╮(╯_╰)╭Hai tay dang ra, nhóc nói : “Không biết.”Lâm Tô tuyên bố đáp án, “Là con heo.”Lý Bác Học giả bộ ngây thơ hỏi : “Tại sao vậy?”Lâm Tô lắc đầu, “Tớ cũng không biết! (@﹏@)~”Lý Bác Học muốn đập đầu vào tường!Lúc này tiếng chuông vào học vang lên, Lý Bác Học suy sụp đi về chỗ ngồi của mình, ở trong lòng lại thề độc : Nếu như tớ còn chơi trò đố vui với cậu lần nữa, thà rằng dùng dao tự đâm chết chính mình còn hơn! ~~o(>_

Chương 36