Trong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :…
Chương 37
Cả Nhà Thương NhauTác giả: Ngã Đích Tiểu QTruyện Đam MỹTrong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :… Lâm Tô gần đây đang say mê điên cuồng trò chơi đố vui, nhàn rỗi không có việc gì sẽ rủ Lý Bác Học cùng chơi với bé.Lý Bác Học không quên lời thề, nhóc cũng đâu định lấy đao tự đâm chết mình, mấy ngày nay vẫn tìm cách tránh né Lâm Tô.Sáng sớm tỉnh lại, Lý Bác Học mở mắt đang chuẩn bị rời giường, Lâm Tô đột nhiên tiến đến trước mặt nhóc, cười tủm tỉm nói : “Chúng ta chơi trò đố vui ha? O(∩_∩)O~”Lý Bác Học nhắm mắt lại, vờ như ngủ mê nỉ non nói : “Chân gà ăn thật là ngon a. . .” Xoay mình vào trong, giả bộ ngủ tiếp.Lúc ăn trưa, Lâm Tô lại đến bên cạnh nhóc, cười tủm tỉm nói : “Chúng ta chơi trò đố vui nhé? O(∩_∩)O~”Lý Bác Học ném chiếc đũa xuống đất, rồi nói lầm thầm trong miệng : “Đũa của mình ở đâu rồi ta?” Rồi ngồi xổm xuống, chui vào gầm bàn để tìm chiếc đũa.Buổi tối trước khi ngủ, Lâm Tô sáp lại gần, cười tủm tỉm rủ rê : “Chúng ta lại chơi trò đố vui ha? O(∩_∩)O~ “Lý Bác Học ngáp sái cả quai hàm, lẩm bẩm : “Sao hôm nay buồn ngủ dữ vầy nè. . .” Đưa tay tắt đèn, nằm xuống giường làm bộ ngáy ngủ.Lâm Tô cho dù có khờ, cũng biết Lý Bác Học đang bơ mình.Ủy khuất bĩu môi : Lý Bác Học là đồ trứng thối ~~o(>_
Lâm Tô gần đây đang say mê điên cuồng trò chơi đố vui, nhàn rỗi không có việc gì sẽ rủ Lý Bác Học cùng chơi với bé.
Lý Bác Học không quên lời thề, nhóc cũng đâu định lấy đao tự đâm chết mình, mấy ngày nay vẫn tìm cách tránh né Lâm Tô.
Sáng sớm tỉnh lại, Lý Bác Học mở mắt đang chuẩn bị rời giường, Lâm Tô đột nhiên tiến đến trước mặt nhóc, cười tủm tỉm nói : “Chúng ta chơi trò đố vui ha? O(∩_∩)O~”
Lý Bác Học nhắm mắt lại, vờ như ngủ mê nỉ non nói : “Chân gà ăn thật là ngon a. . .” Xoay mình vào trong, giả bộ ngủ tiếp.
Lúc ăn trưa, Lâm Tô lại đến bên cạnh nhóc, cười tủm tỉm nói : “Chúng ta chơi trò đố vui nhé? O(∩_∩)O~”
Lý Bác Học ném chiếc đũa xuống đất, rồi nói lầm thầm trong miệng : “Đũa của mình ở đâu rồi ta?” Rồi ngồi xổm xuống, chui vào gầm bàn để tìm chiếc đũa.
Buổi tối trước khi ngủ, Lâm Tô sáp lại gần, cười tủm tỉm rủ rê : “Chúng ta lại chơi trò đố vui ha? O(∩_∩)O~ “
Lý Bác Học ngáp sái cả quai hàm, lẩm bẩm : “Sao hôm nay buồn ngủ dữ vầy nè. . .” Đưa tay tắt đèn, nằm xuống giường làm bộ ngáy ngủ.
Lâm Tô cho dù có khờ, cũng biết Lý Bác Học đang bơ mình.
Ủy khuất bĩu môi : Lý Bác Học là đồ trứng thối ~~o(>_
Cả Nhà Thương NhauTác giả: Ngã Đích Tiểu QTruyện Đam MỹTrong lớp học, Lý Bác Học rướn cổ, nhiễu nước miếng lết lại gần, kê miệng sát vào tai bạn ngồi cùng bàn, đùa giỡn nói : “Bé Thỏ, cậu thật xinh đẹp, cho tớ hôn một cái nha.” Lâm Tô cúi đầu, mặt đỏ bừng, né qua một bên, chỉ còn nửa cái mông dính ở trên ghế. Lý Bác Học liền kề sát vào, “Hôn ngay một cái nhé, được không? Đồng ý đi mà!” Lâm Tô không còn chỗ để né nữa, mặt càng thêm đỏ, thì thầm : “Trong giờ học không thể nói chuyện.” “A! Không phải cậu đang nói đó sao?” Lý Bác Học vui vẻ, giơ hai tay bảo đảm, “Cậu cho tớ hôn, tớ sẽ không nói chuyện với cậu nữa.” Nói xong chu miệng như muốn hôn ngay lập tức, vừa lúc đó trong lớp vang lên tiếng rít gào của thầy chủ nhiệm. “Lý Bác Học, Lâm Tô! Hôm nay sau giờ học hai em lên văn phòng gặp tôi!!” . : . Lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này, Lâm Duyệt Minh rất không có cảm tình. Nhìn tổng thể xong chỉ có thể tóm gọn lại bằng một từ : Tục! Lúc ngồi vào chỗ của mình, Lâm Duyệt Minh quan sát tỉ mỉ người ngồi đối diện, trong lòng thầm phỉ nhổ :… Lâm Tô gần đây đang say mê điên cuồng trò chơi đố vui, nhàn rỗi không có việc gì sẽ rủ Lý Bác Học cùng chơi với bé.Lý Bác Học không quên lời thề, nhóc cũng đâu định lấy đao tự đâm chết mình, mấy ngày nay vẫn tìm cách tránh né Lâm Tô.Sáng sớm tỉnh lại, Lý Bác Học mở mắt đang chuẩn bị rời giường, Lâm Tô đột nhiên tiến đến trước mặt nhóc, cười tủm tỉm nói : “Chúng ta chơi trò đố vui ha? O(∩_∩)O~”Lý Bác Học nhắm mắt lại, vờ như ngủ mê nỉ non nói : “Chân gà ăn thật là ngon a. . .” Xoay mình vào trong, giả bộ ngủ tiếp.Lúc ăn trưa, Lâm Tô lại đến bên cạnh nhóc, cười tủm tỉm nói : “Chúng ta chơi trò đố vui nhé? O(∩_∩)O~”Lý Bác Học ném chiếc đũa xuống đất, rồi nói lầm thầm trong miệng : “Đũa của mình ở đâu rồi ta?” Rồi ngồi xổm xuống, chui vào gầm bàn để tìm chiếc đũa.Buổi tối trước khi ngủ, Lâm Tô sáp lại gần, cười tủm tỉm rủ rê : “Chúng ta lại chơi trò đố vui ha? O(∩_∩)O~ “Lý Bác Học ngáp sái cả quai hàm, lẩm bẩm : “Sao hôm nay buồn ngủ dữ vầy nè. . .” Đưa tay tắt đèn, nằm xuống giường làm bộ ngáy ngủ.Lâm Tô cho dù có khờ, cũng biết Lý Bác Học đang bơ mình.Ủy khuất bĩu môi : Lý Bác Học là đồ trứng thối ~~o(>_