Tác giả:

Khách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập…

Chương 11: Hợp đồng tà ác

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Theo sau Hà tỷ, Như băng bước vào một căn phòng lớn. Lôi Kình đang nhà nhã uống cà phê.Hà tỷ cung kính bước tới bên hắn- Ông chủ, Hạ tiểu thư đã xuống rồi ạ.Lôi Kình quay mặt về phía Như Băng, lông mày hắ thoáng nhăn lại- Qua đây!- hắn ra lệnhMặc dù ngàn vạn lần không muốn nhưng cô vẫn bước tới. Cô biểt người đàn ông này vô cùng đáng sợ.- Anh sao lại mang tôi tới đây?- Em muốn ăn gì?- hắn phớt lờ câu hỏi của cô.Cô vô cùng bực mình. Sao lại có loại đàn ông đáng ghét thế không biết?- Cho tôi một ly sữa tươi.- Vâng! -cô hầu gái lễ phép nóiThấy cô ta mang ly sữa ra, Như Bănf cầm lên uống một ngụm lớn- Giờ thì có thể trả lời tôi chưa?- Từ bây giờ em sẽ ở đây.- hắn nhàn nhạt mở miệng.- Hả...???- miệng cô mở to hết cỡ.- Anh...anh...lấy quyền gì mà bắt tôi ở đây?- cô bất mãn- Tôi là người đàn ông đầu tiên của em. Đủ chưa?Gương mặt cô ửng đỏ- Đó là anh c**ng b*c tôi.- Em cũng rất thỏa mãn không phải sao?- hắn châm chọc- Anh vô sỉ, cầm thú!!!- thẹn qúa hóa giận- Tôi mà là cầm thú thì em sẽ không ngồi đây mà đang ở trên giường rồi!- khóe miệng hắn nhếch lên đầy ẩn ý.- Anh...anh....- Điện hạ, thứ ngài cần đã có.- giọng người đàn ông lạ mặt chen ngang câu nói của cô- Ừm, để đó.Kim Ảnh như cái máy, đặt tập hồ sơ trước mặt cô. Tò mò cô liền mở ra xem. Mắt cô trợn tròn.- HỢP ĐỒNG TÌNH NHÂN? Anh điên rồi? Sao lại đưa cho tôi?- Kí đi, em sẽ có tất cả.- Không, tòi không kí.- cô lúi ra xa hắn hơnBiết được ý tứ của cô hắn vươn tay kéo cô vào lòng.- Á...buông ra. Thả tôi ra.- Ngoan, kí vào đây. Nếu không gia đình mẹ nuôi em sẽ...- Anh uy h**p tôi? Tại sao lại là tôi cơ chứ? Hu...hu...- cô sụt sùi khóc- Tôi đã nói là không muốn mắc nợ a- Tôi không cần anh trả ơn kiểu này.- cô cả giận- Đấy là cách duy nhất rồi.- Tôi không muốn mà.- cô nhỏ giọng- Hợp đồng kéo dài một năm. Sau đó em tự do. Em không đáp ứng thì đừng trách tôi...- Tôi kí. Xin anh đừng đụng đến mẹ Phan và gia đình bà mà.Cô đặt bút kí vào hợp đồng bất bình đẳng này. Cô biết sau đêm qua mình sẽ không còn là Hạ Như Băng đơn thuần nữa và kể từ giây phút kí vào tờ giấy kia cô đã mất đi tự do. Cứ coi đó là báo đáp ơn dưỡng dục của mẹ Phan đi.

Theo sau Hà tỷ, Như băng bước vào một căn phòng lớn. Lôi Kình đang nhà nhã uống cà phê.

Hà tỷ cung kính bước tới bên hắn

- Ông chủ, Hạ tiểu thư đã xuống rồi ạ.

Lôi Kình quay mặt về phía Như Băng, lông mày hắ thoáng nhăn lại

- Qua đây!- hắn ra lệnh

Mặc dù ngàn vạn lần không muốn nhưng cô vẫn bước tới. Cô biểt người đàn ông này vô cùng đáng sợ.

- Anh sao lại mang tôi tới đây?

- Em muốn ăn gì?- hắn phớt lờ câu hỏi của cô.

Cô vô cùng bực mình. Sao lại có loại đàn ông đáng ghét thế không biết?

- Cho tôi một ly sữa tươi.

- Vâng! -cô hầu gái lễ phép nói

Thấy cô ta mang ly sữa ra, Như Bănf cầm lên uống một ngụm lớn

- Giờ thì có thể trả lời tôi chưa?

- Từ bây giờ em sẽ ở đây.- hắn nhàn nhạt mở miệng.

- Hả...???- miệng cô mở to hết cỡ.

- Anh...anh...lấy quyền gì mà bắt tôi ở đây?- cô bất mãn

- Tôi là người đàn ông đầu tiên của em. Đủ chưa?

Gương mặt cô ửng đỏ

- Đó là anh c**ng b*c tôi.

- Em cũng rất thỏa mãn không phải sao?- hắn châm chọc

- Anh vô sỉ, cầm thú!!!- thẹn qúa hóa giận

- Tôi mà là cầm thú thì em sẽ không ngồi đây mà đang ở trên giường rồi!- khóe miệng hắn nhếch lên đầy ẩn ý.

- Anh...anh....

- Điện hạ, thứ ngài cần đã có.- giọng người đàn ông lạ mặt chen ngang câu nói của cô

- Ừm, để đó.

Kim Ảnh như cái máy, đặt tập hồ sơ trước mặt cô. Tò mò cô liền mở ra xem. Mắt cô trợn tròn.

- HỢP ĐỒNG TÌNH NHÂN? Anh điên rồi? Sao lại đưa cho tôi?

- Kí đi, em sẽ có tất cả.

- Không, tòi không kí.- cô lúi ra xa hắn hơn

Biết được ý tứ của cô hắn vươn tay kéo cô vào lòng.

- Á...buông ra. Thả tôi ra.

- Ngoan, kí vào đây. Nếu không gia đình mẹ nuôi em sẽ...

- Anh uy h**p tôi? Tại sao lại là tôi cơ chứ? Hu...hu...- cô sụt sùi khóc

- Tôi đã nói là không muốn mắc nợ a

- Tôi không cần anh trả ơn kiểu này.- cô cả giận

- Đấy là cách duy nhất rồi.

- Tôi không muốn mà.- cô nhỏ giọng

- Hợp đồng kéo dài một năm. Sau đó em tự do. Em không đáp ứng thì đừng trách tôi...

- Tôi kí. Xin anh đừng đụng đến mẹ Phan và gia đình bà mà.

Cô đặt bút kí vào hợp đồng bất bình đẳng này. Cô biết sau đêm qua mình sẽ không còn là Hạ Như Băng đơn thuần nữa và kể từ giây phút kí vào tờ giấy kia cô đã mất đi tự do. Cứ coi đó là báo đáp ơn dưỡng dục của mẹ Phan đi.

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Theo sau Hà tỷ, Như băng bước vào một căn phòng lớn. Lôi Kình đang nhà nhã uống cà phê.Hà tỷ cung kính bước tới bên hắn- Ông chủ, Hạ tiểu thư đã xuống rồi ạ.Lôi Kình quay mặt về phía Như Băng, lông mày hắ thoáng nhăn lại- Qua đây!- hắn ra lệnhMặc dù ngàn vạn lần không muốn nhưng cô vẫn bước tới. Cô biểt người đàn ông này vô cùng đáng sợ.- Anh sao lại mang tôi tới đây?- Em muốn ăn gì?- hắn phớt lờ câu hỏi của cô.Cô vô cùng bực mình. Sao lại có loại đàn ông đáng ghét thế không biết?- Cho tôi một ly sữa tươi.- Vâng! -cô hầu gái lễ phép nóiThấy cô ta mang ly sữa ra, Như Bănf cầm lên uống một ngụm lớn- Giờ thì có thể trả lời tôi chưa?- Từ bây giờ em sẽ ở đây.- hắn nhàn nhạt mở miệng.- Hả...???- miệng cô mở to hết cỡ.- Anh...anh...lấy quyền gì mà bắt tôi ở đây?- cô bất mãn- Tôi là người đàn ông đầu tiên của em. Đủ chưa?Gương mặt cô ửng đỏ- Đó là anh c**ng b*c tôi.- Em cũng rất thỏa mãn không phải sao?- hắn châm chọc- Anh vô sỉ, cầm thú!!!- thẹn qúa hóa giận- Tôi mà là cầm thú thì em sẽ không ngồi đây mà đang ở trên giường rồi!- khóe miệng hắn nhếch lên đầy ẩn ý.- Anh...anh....- Điện hạ, thứ ngài cần đã có.- giọng người đàn ông lạ mặt chen ngang câu nói của cô- Ừm, để đó.Kim Ảnh như cái máy, đặt tập hồ sơ trước mặt cô. Tò mò cô liền mở ra xem. Mắt cô trợn tròn.- HỢP ĐỒNG TÌNH NHÂN? Anh điên rồi? Sao lại đưa cho tôi?- Kí đi, em sẽ có tất cả.- Không, tòi không kí.- cô lúi ra xa hắn hơnBiết được ý tứ của cô hắn vươn tay kéo cô vào lòng.- Á...buông ra. Thả tôi ra.- Ngoan, kí vào đây. Nếu không gia đình mẹ nuôi em sẽ...- Anh uy h**p tôi? Tại sao lại là tôi cơ chứ? Hu...hu...- cô sụt sùi khóc- Tôi đã nói là không muốn mắc nợ a- Tôi không cần anh trả ơn kiểu này.- cô cả giận- Đấy là cách duy nhất rồi.- Tôi không muốn mà.- cô nhỏ giọng- Hợp đồng kéo dài một năm. Sau đó em tự do. Em không đáp ứng thì đừng trách tôi...- Tôi kí. Xin anh đừng đụng đến mẹ Phan và gia đình bà mà.Cô đặt bút kí vào hợp đồng bất bình đẳng này. Cô biết sau đêm qua mình sẽ không còn là Hạ Như Băng đơn thuần nữa và kể từ giây phút kí vào tờ giấy kia cô đã mất đi tự do. Cứ coi đó là báo đáp ơn dưỡng dục của mẹ Phan đi.

Chương 11: Hợp đồng tà ác