Khách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập…
Chương 12: Kịch tình trên bàn ăn
Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Trong phòng rơi vào yên tĩnh- Em sẽ trở thành người hạnh phúc nhất.- hắn sủng nịnh nói- Bất hạnh nhất thì có.- giọng cô ỉu xìu- Đừng nghi ngờ khả năng của tôi. Nó đáng sợ hơn em tưởng đấy! Giờ thì ăn đi.- Biết rồi!- cô nhai thức ăn trong miệng như nhai cỏ vậyThử hỏi trong một ngày bạn bị người ta biến thành vật cưng thì có nuốt nổi không. Thế mà còn bắt người ta ăn. Loại vô lương tâm!!!Sau cuộc vật lộn với đám đồ ăn trên đĩa cô cũng ăn một chút- Tôi lo rồi.- cô đẩy ghế đứng dậy- Ngồi xuống!- hắn ra lệnh- Chuyện gì nữa?- Ăn tiếp đi. Em qúa gầy, ôm không thoải mái.Cô trợn mặt lườm hắn- Anh bị bệnh hả? Tôi cao1m65, nặng 48 cân mà còn gầy nữa hả? Dáng chuẩn đấy.- Ồ, vậy sao? Tôi kiểm tra lại đã- nói là làm, hắn ôm cô lên đùi- Anh làm gì vậy?- Em, cô gái xấu xa này! Muốn quyến rũ tôi sao?- Đâu có!- Không có? Thế sao ăn mặc như vậy?- Đồ tôi bị ai đó phá hỏng thì phải?- cô nói móc- Trong tủ có đồ.- Có ai nói đâu mà biết. Để tôi đi thay- cô giãy khỏi vòng tay hắnVô vọng. Hắn ôm cô chặt hơn- Ngoan há miệng ra.- hắn đưa miếng bánh tới sát miệng cô- Không ăn.- cô mím môi thật chặt thà chết không háĐại chiến trên bàn ăn bùng nổ. Ngươi đánh ta né. Hehe ai sợ ai!- Em ngồi yên cho tôi!- hắn quát lớn.Cô gái ngu ngốc! Cứ nhích tới nhích lui trên người hắn. Muốn tra tấn hắn hay sao?- Tôi cứ động đấy,anh làm gì tôi.- muốn tôi ăn để thành heo à nằm mơ đi( chị ngây thơ đến vô số tội)Hắn đen mặ, túm chặt lấy vai cô- Em muốn tôi muốn em ngay tại đây thì cứ việc. Tôi không ngại đâu!- hắn ghé sát tai cô nóiNgười cô cứng đờ. Nhìn lại thì cô đang ngồi d*ng h** ch*n trên người Lôi Kình, quần áo xộc xếch. Cảnh này muốn mờ ám có mờ ám, muốn đen tối có đen tối. Gương mặt cô ửng đỏ.Thấy vẻ mặt này của cô Lôi Kình thấy buồn cười. Nếu không phải hôm nay có cuộc họp quan trọng thì hắn nhất định sẽ ở nhà" chăm sóc " cô tận tình( anh phúc hắc quá)
Trong phòng rơi vào yên tĩnh
- Em sẽ trở thành người hạnh phúc nhất.- hắn sủng nịnh nói
- Bất hạnh nhất thì có.- giọng cô ỉu xìu
- Đừng nghi ngờ khả năng của tôi. Nó đáng sợ hơn em tưởng đấy! Giờ thì ăn đi.
- Biết rồi!- cô nhai thức ăn trong miệng như nhai cỏ vậy
Thử hỏi trong một ngày bạn bị người ta biến thành vật cưng thì có nuốt nổi không. Thế mà còn bắt người ta ăn. Loại vô lương tâm!!!
Sau cuộc vật lộn với đám đồ ăn trên đĩa cô cũng ăn một chút
- Tôi lo rồi.- cô đẩy ghế đứng dậy
- Ngồi xuống!- hắn ra lệnh
- Chuyện gì nữa?
- Ăn tiếp đi. Em qúa gầy, ôm không thoải mái.
Cô trợn mặt lườm hắn
- Anh bị bệnh hả? Tôi cao1m65, nặng 48 cân mà còn gầy nữa hả? Dáng chuẩn đấy.
- Ồ, vậy sao? Tôi kiểm tra lại đã- nói là làm, hắn ôm cô lên đùi
- Anh làm gì vậy?
- Em, cô gái xấu xa này! Muốn quyến rũ tôi sao?
- Đâu có!
- Không có? Thế sao ăn mặc như vậy?
- Đồ tôi bị ai đó phá hỏng thì phải?- cô nói móc
- Trong tủ có đồ.
- Có ai nói đâu mà biết. Để tôi đi thay- cô giãy khỏi vòng tay hắn
Vô vọng. Hắn ôm cô chặt hơn
- Ngoan há miệng ra.- hắn đưa miếng bánh tới sát miệng cô
- Không ăn.- cô mím môi thật chặt thà chết không há
Đại chiến trên bàn ăn bùng nổ. Ngươi đánh ta né. Hehe ai sợ ai!
- Em ngồi yên cho tôi!- hắn quát lớn.
Cô gái ngu ngốc! Cứ nhích tới nhích lui trên người hắn. Muốn tra tấn hắn hay sao?
- Tôi cứ động đấy,anh làm gì tôi.- muốn tôi ăn để thành heo à nằm mơ đi
( chị ngây thơ đến vô số tội)
Hắn đen mặ, túm chặt lấy vai cô
- Em muốn tôi muốn em ngay tại đây thì cứ việc. Tôi không ngại đâu!- hắn ghé sát tai cô nói
Người cô cứng đờ. Nhìn lại thì cô đang ngồi d*ng h** ch*n trên người Lôi Kình, quần áo xộc xếch. Cảnh này muốn mờ ám có mờ ám, muốn đen tối có đen tối. Gương mặt cô ửng đỏ.
Thấy vẻ mặt này của cô Lôi Kình thấy buồn cười. Nếu không phải hôm nay có cuộc họp quan trọng thì hắn nhất định sẽ ở nhà" chăm sóc " cô tận tình
( anh phúc hắc quá)
Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Trong phòng rơi vào yên tĩnh- Em sẽ trở thành người hạnh phúc nhất.- hắn sủng nịnh nói- Bất hạnh nhất thì có.- giọng cô ỉu xìu- Đừng nghi ngờ khả năng của tôi. Nó đáng sợ hơn em tưởng đấy! Giờ thì ăn đi.- Biết rồi!- cô nhai thức ăn trong miệng như nhai cỏ vậyThử hỏi trong một ngày bạn bị người ta biến thành vật cưng thì có nuốt nổi không. Thế mà còn bắt người ta ăn. Loại vô lương tâm!!!Sau cuộc vật lộn với đám đồ ăn trên đĩa cô cũng ăn một chút- Tôi lo rồi.- cô đẩy ghế đứng dậy- Ngồi xuống!- hắn ra lệnh- Chuyện gì nữa?- Ăn tiếp đi. Em qúa gầy, ôm không thoải mái.Cô trợn mặt lườm hắn- Anh bị bệnh hả? Tôi cao1m65, nặng 48 cân mà còn gầy nữa hả? Dáng chuẩn đấy.- Ồ, vậy sao? Tôi kiểm tra lại đã- nói là làm, hắn ôm cô lên đùi- Anh làm gì vậy?- Em, cô gái xấu xa này! Muốn quyến rũ tôi sao?- Đâu có!- Không có? Thế sao ăn mặc như vậy?- Đồ tôi bị ai đó phá hỏng thì phải?- cô nói móc- Trong tủ có đồ.- Có ai nói đâu mà biết. Để tôi đi thay- cô giãy khỏi vòng tay hắnVô vọng. Hắn ôm cô chặt hơn- Ngoan há miệng ra.- hắn đưa miếng bánh tới sát miệng cô- Không ăn.- cô mím môi thật chặt thà chết không háĐại chiến trên bàn ăn bùng nổ. Ngươi đánh ta né. Hehe ai sợ ai!- Em ngồi yên cho tôi!- hắn quát lớn.Cô gái ngu ngốc! Cứ nhích tới nhích lui trên người hắn. Muốn tra tấn hắn hay sao?- Tôi cứ động đấy,anh làm gì tôi.- muốn tôi ăn để thành heo à nằm mơ đi( chị ngây thơ đến vô số tội)Hắn đen mặ, túm chặt lấy vai cô- Em muốn tôi muốn em ngay tại đây thì cứ việc. Tôi không ngại đâu!- hắn ghé sát tai cô nóiNgười cô cứng đờ. Nhìn lại thì cô đang ngồi d*ng h** ch*n trên người Lôi Kình, quần áo xộc xếch. Cảnh này muốn mờ ám có mờ ám, muốn đen tối có đen tối. Gương mặt cô ửng đỏ.Thấy vẻ mặt này của cô Lôi Kình thấy buồn cười. Nếu không phải hôm nay có cuộc họp quan trọng thì hắn nhất định sẽ ở nhà" chăm sóc " cô tận tình( anh phúc hắc quá)