Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 143: Anh chịu lo lắng cho em như vậy (6)

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Editor: June_duahau“Tại sao không cẩn thận như vậy? Làm cho mình ngã bệnh nằm viện? Chẳng lẽ em không biết anh sẽ lo lắng sao?”.Trên trán Giang Thiến lộ ra mấy vạch đen, lời như vậy nói có bao nhiêu mập mờ thì có bấy nhiêu mập mờ.Nghe giọng nói của hắn như vậy, mình và hắn vốn chẳng có chuyện gì đoán chừng sẽ biến thành loại quan hệ thân mật.Bên kia Giang đại gia vẫn còn đang buồn bực rốt cuộc nhịn không được, tiến lên bắt lấy cánh tay của Lý Thiên Hàng.Lý Thiên Hàng quay đầu nhìn Giang Triết.Trong không khí có thanh âm ‘bùm bùm’ của Sao Hỏa, hai người đàn ông này cứ không coi ai ra gì bất kể có người bệnh bên cạnh mà đối đầu nhau.Giang Thiến đau đầu không thôi, ngươi nói một người đàn ông ngây thơ cũng đủ rồi, hết lần này tới lần khác hai người đàn ông này cùng nhau ấu trĩ như vậy.Nghĩ tới đây, cô không khỏi ‘Ho khan’ một tiếng, gần như là ngay lập tức, hai người đồng thời chạy vội tới bên cạnh Giang Thiến.“Em làm sao vậy?”.Hai người trăm miệng một lời cùng thốt lên.“Anh, em muốn nghỉ ngơi.”Những lời này chẳng khác nào là muốn cho Lý Thanh Hàng ra ngoài. Sắc mặt Lý Thanh Hàng hơi đổi, nhưng trong nháy mắt lại khôi phục lại tự nhiên, hắn cầm bình giữ nhiệt trong tay đưa tới.“Đây là canh cháo trắng, em uống một chút có được không? Anh đã hầm rất lâu.”Giang Thiến thật sự không nghĩ tới giọng nói ủy khuất như vậy lại nói ra từ trong miệng Lý Thanh Hàng, nhưng mà, cô không thể không từ chối.“Thật xin lỗi, tôi hiện giờ vẫn không thể uống.”Lý Thanh Hàng cũng độ lượng, vẫn còn cầm bình giữ nhiệt, “Được, vậy buổi chiều anh lại tới.”“Đợi chút.”Giang Thiến gọi hắn lại, sau đó dùng âm thanh yếu ớt nói: “Lý Thanh Hàng , không cần lãng phí thời gian với tôi nữa, tôi không xứng đáng.”Lý Thanh Hàng dừng lại bước chân, nhưng không xoay người lại, chỉ sâu xa nói: “Giang Thiến, có đáng giá hay không là chuyện của tôi, không liên quan gì tới em.”Nói xong, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi phòng bệnh.Bên này Giang Triết nhìn bóng lưng Lý Thanh Hàng đi xa, sắc mặt âm trầm rất đáng sợ.“Anh.”Giang Thiến vươn tay, kéo kéo vạt áo của Giang Triết.“Em và hắn không có quan hệ gì.”Cô gần như là sợ hãi mà giải thích, lúc đó trong đầu căn bản không có nghĩ đến cái gì, chỉ là không muốn khiến cho anh phải khổ sở tức giận.Giang Triết quay đầu, nhìn Giang Thiến cười một tiếng, chẳng qua sâu trong nụ cười kia là sự bất đắc dĩ.“Anh biết, em hãy nghỉ ngơi thật tốt.”Lần đầu tiên trong giọng nói của anh có chua xót.

Editor: June_duahau

“Tại sao không cẩn thận như vậy? Làm cho mình ngã bệnh nằm viện? Chẳng lẽ em không biết anh sẽ lo lắng sao?”.

Trên trán Giang Thiến lộ ra mấy vạch đen, lời như vậy nói có bao nhiêu mập mờ thì có bấy nhiêu mập mờ.

Nghe giọng nói của hắn như vậy, mình và hắn vốn chẳng có chuyện gì đoán chừng sẽ biến thành loại quan hệ thân mật.

Bên kia Giang đại gia vẫn còn đang buồn bực rốt cuộc nhịn không được, tiến lên bắt lấy cánh tay của Lý Thiên Hàng.

Lý Thiên Hàng quay đầu nhìn Giang Triết.

Trong không khí có thanh âm ‘bùm bùm’ của Sao Hỏa, hai người đàn ông này cứ không coi ai ra gì bất kể có người bệnh bên cạnh mà đối đầu nhau.

Giang Thiến đau đầu không thôi, ngươi nói một người đàn ông ngây thơ cũng đủ rồi, hết lần này tới lần khác hai người đàn ông này cùng nhau ấu trĩ như vậy.

Nghĩ tới đây, cô không khỏi ‘Ho khan’ một tiếng, gần như là ngay lập tức, hai người đồng thời chạy vội tới bên cạnh Giang Thiến.

“Em làm sao vậy?”.

Hai người trăm miệng một lời cùng thốt lên.

“Anh, em muốn nghỉ ngơi.”

Những lời này chẳng khác nào là muốn cho Lý Thanh Hàng ra ngoài. Sắc mặt Lý Thanh Hàng hơi đổi, nhưng trong nháy mắt lại khôi phục lại tự nhiên, hắn cầm bình giữ nhiệt trong tay đưa tới.

“Đây là canh cháo trắng, em uống một chút có được không? Anh đã hầm rất lâu.”

Giang Thiến thật sự không nghĩ tới giọng nói ủy khuất như vậy lại nói ra từ trong miệng Lý Thanh Hàng, nhưng mà, cô không thể không từ chối.

“Thật xin lỗi, tôi hiện giờ vẫn không thể uống.”

Lý Thanh Hàng cũng độ lượng, vẫn còn cầm bình giữ nhiệt, “Được, vậy buổi chiều anh lại tới.”

“Đợi chút.”

Giang Thiến gọi hắn lại, sau đó dùng âm thanh yếu ớt nói: “Lý Thanh Hàng , không cần lãng phí thời gian với tôi nữa, tôi không xứng đáng.”

Lý Thanh Hàng dừng lại bước chân, nhưng không xoay người lại, chỉ sâu xa nói: “Giang Thiến, có đáng giá hay không là chuyện của tôi, không liên quan gì tới em.”

Nói xong, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi phòng bệnh.

Bên này Giang Triết nhìn bóng lưng Lý Thanh Hàng đi xa, sắc mặt âm trầm rất đáng sợ.

“Anh.”

Giang Thiến vươn tay, kéo kéo vạt áo của Giang Triết.

“Em và hắn không có quan hệ gì.”

Cô gần như là sợ hãi mà giải thích, lúc đó trong đầu căn bản không có nghĩ đến cái gì, chỉ là không muốn khiến cho anh phải khổ sở tức giận.

Giang Triết quay đầu, nhìn Giang Thiến cười một tiếng, chẳng qua sâu trong nụ cười kia là sự bất đắc dĩ.

“Anh biết, em hãy nghỉ ngơi thật tốt.”

Lần đầu tiên trong giọng nói của anh có chua xót.

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Editor: June_duahau“Tại sao không cẩn thận như vậy? Làm cho mình ngã bệnh nằm viện? Chẳng lẽ em không biết anh sẽ lo lắng sao?”.Trên trán Giang Thiến lộ ra mấy vạch đen, lời như vậy nói có bao nhiêu mập mờ thì có bấy nhiêu mập mờ.Nghe giọng nói của hắn như vậy, mình và hắn vốn chẳng có chuyện gì đoán chừng sẽ biến thành loại quan hệ thân mật.Bên kia Giang đại gia vẫn còn đang buồn bực rốt cuộc nhịn không được, tiến lên bắt lấy cánh tay của Lý Thiên Hàng.Lý Thiên Hàng quay đầu nhìn Giang Triết.Trong không khí có thanh âm ‘bùm bùm’ của Sao Hỏa, hai người đàn ông này cứ không coi ai ra gì bất kể có người bệnh bên cạnh mà đối đầu nhau.Giang Thiến đau đầu không thôi, ngươi nói một người đàn ông ngây thơ cũng đủ rồi, hết lần này tới lần khác hai người đàn ông này cùng nhau ấu trĩ như vậy.Nghĩ tới đây, cô không khỏi ‘Ho khan’ một tiếng, gần như là ngay lập tức, hai người đồng thời chạy vội tới bên cạnh Giang Thiến.“Em làm sao vậy?”.Hai người trăm miệng một lời cùng thốt lên.“Anh, em muốn nghỉ ngơi.”Những lời này chẳng khác nào là muốn cho Lý Thanh Hàng ra ngoài. Sắc mặt Lý Thanh Hàng hơi đổi, nhưng trong nháy mắt lại khôi phục lại tự nhiên, hắn cầm bình giữ nhiệt trong tay đưa tới.“Đây là canh cháo trắng, em uống một chút có được không? Anh đã hầm rất lâu.”Giang Thiến thật sự không nghĩ tới giọng nói ủy khuất như vậy lại nói ra từ trong miệng Lý Thanh Hàng, nhưng mà, cô không thể không từ chối.“Thật xin lỗi, tôi hiện giờ vẫn không thể uống.”Lý Thanh Hàng cũng độ lượng, vẫn còn cầm bình giữ nhiệt, “Được, vậy buổi chiều anh lại tới.”“Đợi chút.”Giang Thiến gọi hắn lại, sau đó dùng âm thanh yếu ớt nói: “Lý Thanh Hàng , không cần lãng phí thời gian với tôi nữa, tôi không xứng đáng.”Lý Thanh Hàng dừng lại bước chân, nhưng không xoay người lại, chỉ sâu xa nói: “Giang Thiến, có đáng giá hay không là chuyện của tôi, không liên quan gì tới em.”Nói xong, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi phòng bệnh.Bên này Giang Triết nhìn bóng lưng Lý Thanh Hàng đi xa, sắc mặt âm trầm rất đáng sợ.“Anh.”Giang Thiến vươn tay, kéo kéo vạt áo của Giang Triết.“Em và hắn không có quan hệ gì.”Cô gần như là sợ hãi mà giải thích, lúc đó trong đầu căn bản không có nghĩ đến cái gì, chỉ là không muốn khiến cho anh phải khổ sở tức giận.Giang Triết quay đầu, nhìn Giang Thiến cười một tiếng, chẳng qua sâu trong nụ cười kia là sự bất đắc dĩ.“Anh biết, em hãy nghỉ ngơi thật tốt.”Lần đầu tiên trong giọng nói của anh có chua xót.

Chương 143: Anh chịu lo lắng cho em như vậy (6)