Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…
Chương 144: Anh chịu lo lắng cho em như vậy (7)
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Editor: June_duahauKhi Lý Thanh Hàng tới lần thứ hai, Giang Thiến vừa lúc tỉnh ngủ.Anh trai vừa mới về nhà, kể từ khi cha mẹ rời đi, trên cái thế giới này cũng chỉ có cô và anh sống nương tựa lẫn nhau.Cô biết buổi tối anh nhất định sẽ không yên lòng, cho nên dứt khoát để cho anh xế chiều về nhà nghỉ ngơi.Cửa mở, những tưởng là Giang Triết, vì thế cười : “Nhanh như vậy đã trở lại?”.Lúc thấy rõ là Lý Thanh Hàng, khuôn mặt hiện lên sự mất mác rõ ràng.Lý Thanh Hàng trong lòng mơ hồ khó chịu, lại kiên cường kéo ra một khuôn mặt tươi cười.“Giang Thiến, em cũng quá không nể mặt tôi rồi, Lý Thanh Hàng tôi dù gì cũng cũng đã bỏ ra một giờ cố vấn, chạy tới thăm em.”Giang Thiến nhè nhẹ hừ mũi, hiển nhiên là bộ dáng không cảm kích.“Vậy anh đi được rồi, tôi cũng không có gọi anh tới, là chính anh muốn tới, cũng không cần trông cậy vào tôi sẽ cho anh cái gì mà phí cố vấn.”Lý Thanh Hàng tay che ngực mình.“A, thân ái, em cũng đã biết, em như vậy thật sự là quá làm tổn thương lòng tôi rồi!”.Lúc Lý Thanh Hàng nói xong câu này, vẻ mặt giống như thật vậy, Giang Thiến lập tức không nhịn được, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn cố nhịn không được cười.“Muốn cười thì cười đi, không cần phải nhẫn nhịn khổ cực như vậy, không biết có bao nhiêu khó coi.”“Anh mới khó coi.”“Này, Giang Thiến, em đừng có không biết điều nha, Lý Thanh Hàng anh dù gì cũng là đại mỹ nam ‘ngọc thụ lâm phong’ đấy, em không thể dùng lời nói đả kích ta hắc.”Lời còn chưa nói hết, chính mình không nhịn được cười trước.Chỉ muốn làm cho cô vui vẻ, chỉ muốn làm cho cô cười.Cô cho dù chỉ nhếch khóe miệng một cái, cũng che hết ánh hào quang của trời đất.Lý Thanh Hàng cơ hồ có chút ngây người, cứ nhìn Giang Thiến như vậy.Giang Thiến quay đầu, cô không phải không để ý đến anh ta sao? Tại sao vẫn cùng anh ta nói chuyện cười đùa.Cô không biết giờ khắc này có một người đứng ngoài cửa, tay vốn đặt lên cánh cửa kia khẽ rũ xuống.Thân hình cao lớn thẳng tắp đang cứng ngắc tại chỗ, ánh mắt tịch mịch ngơ ngác không biết đang nhìn cái gì trước mắt.Anh vẫn đứng ngơ ngác như vậy, một y tá đi ngang qua nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh một chút, lập tức thẹn thùng đỏ mặt, sau đó nghiêng đầu đi, nhưng mà, lại hiển nhiên không bỏ được, vì vậy quay đầu lại liên tục, hi vọng có thể thu hút sự chú ý của anh…Chỉ là, vị ‘suất ca’ đó lại hoàn toàn không nhận ra, chỉ là vẫn chăm chú nghe động tĩnh bên trong.Thanh âm vang lên tựa như làm nũng gọi anh trai mình.
Editor: June_duahau
Khi Lý Thanh Hàng tới lần thứ hai, Giang Thiến vừa lúc tỉnh ngủ.
Anh trai vừa mới về nhà, kể từ khi cha mẹ rời đi, trên cái thế giới này cũng chỉ có cô và anh sống nương tựa lẫn nhau.
Cô biết buổi tối anh nhất định sẽ không yên lòng, cho nên dứt khoát để cho anh xế chiều về nhà nghỉ ngơi.
Cửa mở, những tưởng là Giang Triết, vì thế cười : “Nhanh như vậy đã trở lại?”.
Lúc thấy rõ là Lý Thanh Hàng, khuôn mặt hiện lên sự mất mác rõ ràng.
Lý Thanh Hàng trong lòng mơ hồ khó chịu, lại kiên cường kéo ra một khuôn mặt tươi cười.
“Giang Thiến, em cũng quá không nể mặt tôi rồi, Lý Thanh Hàng tôi dù gì cũng cũng đã bỏ ra một giờ cố vấn, chạy tới thăm em.”
Giang Thiến nhè nhẹ hừ mũi, hiển nhiên là bộ dáng không cảm kích.
“Vậy anh đi được rồi, tôi cũng không có gọi anh tới, là chính anh muốn tới, cũng không cần trông cậy vào tôi sẽ cho anh cái gì mà phí cố vấn.”
Lý Thanh Hàng tay che ngực mình.
“A, thân ái, em cũng đã biết, em như vậy thật sự là quá làm tổn thương lòng tôi rồi!”.
Lúc Lý Thanh Hàng nói xong câu này, vẻ mặt giống như thật vậy, Giang Thiến lập tức không nhịn được, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn cố nhịn không được cười.
“Muốn cười thì cười đi, không cần phải nhẫn nhịn khổ cực như vậy, không biết có bao nhiêu khó coi.”
“Anh mới khó coi.”
“Này, Giang Thiến, em đừng có không biết điều nha, Lý Thanh Hàng anh dù gì cũng là đại mỹ nam ‘ngọc thụ lâm phong’ đấy, em không thể dùng lời nói đả kích ta hắc.”
Lời còn chưa nói hết, chính mình không nhịn được cười trước.
Chỉ muốn làm cho cô vui vẻ, chỉ muốn làm cho cô cười.
Cô cho dù chỉ nhếch khóe miệng một cái, cũng che hết ánh hào quang của trời đất.
Lý Thanh Hàng cơ hồ có chút ngây người, cứ nhìn Giang Thiến như vậy.
Giang Thiến quay đầu, cô không phải không để ý đến anh ta sao? Tại sao vẫn cùng anh ta nói chuyện cười đùa.
Cô không biết giờ khắc này có một người đứng ngoài cửa, tay vốn đặt lên cánh cửa kia khẽ rũ xuống.
Thân hình cao lớn thẳng tắp đang cứng ngắc tại chỗ, ánh mắt tịch mịch ngơ ngác không biết đang nhìn cái gì trước mắt.
Anh vẫn đứng ngơ ngác như vậy, một y tá đi ngang qua nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh một chút, lập tức thẹn thùng đỏ mặt, sau đó nghiêng đầu đi, nhưng mà, lại hiển nhiên không bỏ được, vì vậy quay đầu lại liên tục, hi vọng có thể thu hút sự chú ý của anh…
Chỉ là, vị ‘suất ca’ đó lại hoàn toàn không nhận ra, chỉ là vẫn chăm chú nghe động tĩnh bên trong.
Thanh âm vang lên tựa như làm nũng gọi anh trai mình.
Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Editor: June_duahauKhi Lý Thanh Hàng tới lần thứ hai, Giang Thiến vừa lúc tỉnh ngủ.Anh trai vừa mới về nhà, kể từ khi cha mẹ rời đi, trên cái thế giới này cũng chỉ có cô và anh sống nương tựa lẫn nhau.Cô biết buổi tối anh nhất định sẽ không yên lòng, cho nên dứt khoát để cho anh xế chiều về nhà nghỉ ngơi.Cửa mở, những tưởng là Giang Triết, vì thế cười : “Nhanh như vậy đã trở lại?”.Lúc thấy rõ là Lý Thanh Hàng, khuôn mặt hiện lên sự mất mác rõ ràng.Lý Thanh Hàng trong lòng mơ hồ khó chịu, lại kiên cường kéo ra một khuôn mặt tươi cười.“Giang Thiến, em cũng quá không nể mặt tôi rồi, Lý Thanh Hàng tôi dù gì cũng cũng đã bỏ ra một giờ cố vấn, chạy tới thăm em.”Giang Thiến nhè nhẹ hừ mũi, hiển nhiên là bộ dáng không cảm kích.“Vậy anh đi được rồi, tôi cũng không có gọi anh tới, là chính anh muốn tới, cũng không cần trông cậy vào tôi sẽ cho anh cái gì mà phí cố vấn.”Lý Thanh Hàng tay che ngực mình.“A, thân ái, em cũng đã biết, em như vậy thật sự là quá làm tổn thương lòng tôi rồi!”.Lúc Lý Thanh Hàng nói xong câu này, vẻ mặt giống như thật vậy, Giang Thiến lập tức không nhịn được, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn cố nhịn không được cười.“Muốn cười thì cười đi, không cần phải nhẫn nhịn khổ cực như vậy, không biết có bao nhiêu khó coi.”“Anh mới khó coi.”“Này, Giang Thiến, em đừng có không biết điều nha, Lý Thanh Hàng anh dù gì cũng là đại mỹ nam ‘ngọc thụ lâm phong’ đấy, em không thể dùng lời nói đả kích ta hắc.”Lời còn chưa nói hết, chính mình không nhịn được cười trước.Chỉ muốn làm cho cô vui vẻ, chỉ muốn làm cho cô cười.Cô cho dù chỉ nhếch khóe miệng một cái, cũng che hết ánh hào quang của trời đất.Lý Thanh Hàng cơ hồ có chút ngây người, cứ nhìn Giang Thiến như vậy.Giang Thiến quay đầu, cô không phải không để ý đến anh ta sao? Tại sao vẫn cùng anh ta nói chuyện cười đùa.Cô không biết giờ khắc này có một người đứng ngoài cửa, tay vốn đặt lên cánh cửa kia khẽ rũ xuống.Thân hình cao lớn thẳng tắp đang cứng ngắc tại chỗ, ánh mắt tịch mịch ngơ ngác không biết đang nhìn cái gì trước mắt.Anh vẫn đứng ngơ ngác như vậy, một y tá đi ngang qua nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh một chút, lập tức thẹn thùng đỏ mặt, sau đó nghiêng đầu đi, nhưng mà, lại hiển nhiên không bỏ được, vì vậy quay đầu lại liên tục, hi vọng có thể thu hút sự chú ý của anh…Chỉ là, vị ‘suất ca’ đó lại hoàn toàn không nhận ra, chỉ là vẫn chăm chú nghe động tĩnh bên trong.Thanh âm vang lên tựa như làm nũng gọi anh trai mình.