Tại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng…

Chương 145: Anh chịu lo lắng cho em như vậy (8)

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Editor: June_duahauGiang Triết cuối cùng cũng đặt tay lên nắm đấm cửa, ngay lúc xoay tay mở cửa ra, trái tim bỗng hung hăng nhói đau như vậy.“Anh, anh đến rồi.” Trọng giọng nói của Giang Thiến mang theo chút khoan khoái.Lý Thanh Hàng nhìn Giang Triết một chút, người phía sau vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không nhìn ra chút thần sắc nào.Trong lòng hoài nghi, nhưng vẫn quay sang chào tạm biệt với Giang Thiến, dù sao sau phẫu thuật, nói chuyện phiếm cũng là một chuyện hao tổn tinh thần.Không biết có phải Giang Thiến bị ảo giác không, dường như từ sau lần Lý Thanh Hàng tới này, Giang Triết trở nên trầm mặc hơn.Anh nếu không phải xem tài liệu thư ký đưa tới, thì chính là ngồi một chỗ ngẩn người.Trong ấn tượng của Giang Thiến, Giang Triết vẫn là loại người luôn bình tĩnh khi gặp chuyện, việc trong đầu xuất hiện chỗ trống trong thời gian dài như vậy đối với Giang Triết mà nói căn bản là chuyện không thể nào.Đêm hôm đó, cô bởi vì đau do vết thương mổ, nên vừa ngủ đã lập tức tỉnh dậy, lúc quay đầu, lại nhìn thấy Giang Triết cứ như vậy đứng ở cửa sổ không nhúc nhích.Giang Thiến không thấy rõ vẻ mặt của anh, cô không biết rốt cuộc anh đang nhìn cái gì.Lúc này chính là thời điểm xuân hàn se lạnh, bên ngoài cũng có thể bị khí lạnh ép chết, anh rốt cuộc là đang nhìn cái gì.Giang Thiến muốn mở miệng gọi Giang Triết, nhưng vẫn nhịn xuống.Vì vậy, một người đứng bên cửa sổ nhìn bên ngoài, một người nằm trên giường nhìn người bên cửa sổ.Giang Thiến cứ ngơ ngác nhìn Giang Triết như vậy, anh tựa như một bức tượng điêu khắc, không hề nhúc nhích.Mãi cho đến khi Giang Thiến cảm thấy ánh mắt ê ẩm, cảm giác đôi mắt mông lung, sau đó đã chìm vào giấc ngủ.Ngày thứ 2 khi … tỉnh lại, Giang Thiến nhớ đến chuyện này, len lén quay đầu đi, thấy người bên cạnh thần sắc vẫn tự nhiên xem tài liệu, lại không biết nguyên do anh vẫn luôn thức đêm không ngủ.Giang Thiến bỗng có chút đau lòng, anh, rốt cuộc anh có chuyện gì không vui.Bữa ăn sáng là Lý Thanh Hàng đem tới, vì vậy phải chịu đựng mùi thơm cháo trắng xông vào mũi.Giang Thiến đã từng kháng nghị qua, những thứ kia đầu bếp trong nhà nấu nhất định là ngon hơn của Lý Thanh Hàng, hơn nữa tại sao mình lại vô duyên vô cớ đi hưởng thục bữa ăn sáng của người ta, nhưng mà, Lý Thanh Hàng vẫn cứ làm theo ý mình, Giang Thiến không thể làm gù khác hơn là buông tha.Giang Triết tựa hồ càng thêm trầm mặc ít nói, thậm chí sau khi Giang Thiến ăn sáng xong, anh quay sang nhìn Lý Thanh Hàng một chút lại nhìn đồng hồ đeo tay của mình.“Anh có việc?”.Lý Thanh Hàng nhàn nhạt hỏi.Giang Triết chẳng qua là nhìn lại Lý Thanh Hàng, không gật cũng không lắc đầu.“Anh đi đi, tôi ở lại cho.”

Editor: June_duahau

Giang Triết cuối cùng cũng đặt tay lên nắm đấm cửa, ngay lúc xoay tay mở cửa ra, trái tim bỗng hung hăng nhói đau như vậy.

“Anh, anh đến rồi.” Trọng giọng nói của Giang Thiến mang theo chút khoan khoái.

Lý Thanh Hàng nhìn Giang Triết một chút, người phía sau vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không nhìn ra chút thần sắc nào.

Trong lòng hoài nghi, nhưng vẫn quay sang chào tạm biệt với Giang Thiến, dù sao sau phẫu thuật, nói chuyện phiếm cũng là một chuyện hao tổn tinh thần.

Không biết có phải Giang Thiến bị ảo giác không, dường như từ sau lần Lý Thanh Hàng tới này, Giang Triết trở nên trầm mặc hơn.

Anh nếu không phải xem tài liệu thư ký đưa tới, thì chính là ngồi một chỗ ngẩn người.

Trong ấn tượng của Giang Thiến, Giang Triết vẫn là loại người luôn bình tĩnh khi gặp chuyện, việc trong đầu xuất hiện chỗ trống trong thời gian dài như vậy đối với Giang Triết mà nói căn bản là chuyện không thể nào.

Đêm hôm đó, cô bởi vì đau do vết thương mổ, nên vừa ngủ đã lập tức tỉnh dậy, lúc quay đầu, lại nhìn thấy Giang Triết cứ như vậy đứng ở cửa sổ không nhúc nhích.

Giang Thiến không thấy rõ vẻ mặt của anh, cô không biết rốt cuộc anh đang nhìn cái gì.

Lúc này chính là thời điểm xuân hàn se lạnh, bên ngoài cũng có thể bị khí lạnh ép chết, anh rốt cuộc là đang nhìn cái gì.

Giang Thiến muốn mở miệng gọi Giang Triết, nhưng vẫn nhịn xuống.

Vì vậy, một người đứng bên cửa sổ nhìn bên ngoài, một người nằm trên giường nhìn người bên cửa sổ.

Giang Thiến cứ ngơ ngác nhìn Giang Triết như vậy, anh tựa như một bức tượng điêu khắc, không hề nhúc nhích.

Mãi cho đến khi Giang Thiến cảm thấy ánh mắt ê ẩm, cảm giác đôi mắt mông lung, sau đó đã chìm vào giấc ngủ.

Ngày thứ 2 khi … tỉnh lại, Giang Thiến nhớ đến chuyện này, len lén quay đầu đi, thấy người bên cạnh thần sắc vẫn tự nhiên xem tài liệu, lại không biết nguyên do anh vẫn luôn thức đêm không ngủ.

Giang Thiến bỗng có chút đau lòng, anh, rốt cuộc anh có chuyện gì không vui.

Bữa ăn sáng là Lý Thanh Hàng đem tới, vì vậy phải chịu đựng mùi thơm cháo trắng xông vào mũi.

Giang Thiến đã từng kháng nghị qua, những thứ kia đầu bếp trong nhà nấu nhất định là ngon hơn của Lý Thanh Hàng, hơn nữa tại sao mình lại vô duyên vô cớ đi hưởng thục bữa ăn sáng của người ta, nhưng mà, Lý Thanh Hàng vẫn cứ làm theo ý mình, Giang Thiến không thể làm gù khác hơn là buông tha.

Giang Triết tựa hồ càng thêm trầm mặc ít nói, thậm chí sau khi Giang Thiến ăn sáng xong, anh quay sang nhìn Lý Thanh Hàng một chút lại nhìn đồng hồ đeo tay của mình.

“Anh có việc?”.

Lý Thanh Hàng nhàn nhạt hỏi.

Giang Triết chẳng qua là nhìn lại Lý Thanh Hàng, không gật cũng không lắc đầu.

“Anh đi đi, tôi ở lại cho.”

Ác Ma Bá Yêu: Chỉ Yêu Cô Gái Nhỏ Ngọt NgàoTác giả: Ngưỡng Diện Ái TìnhTruyện Ngôn TìnhTại khu kinh tế A thị Bắc thành Khu biệt thự to như vậy nhưng rất an tĩnh, chỉ có thấp thoáng bóng cây xanh. Vẫn hướng Bắc, một căn biệt thự kề núi, gần sông, trên lầu hai của căn biệt thự mơ hồ chuyền ra ánh sáng của chiếc đèn. Ánh đèn cực kì mông lung, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quả thật, giờ phút này, trong căn phòng cũng là một mảnh XY, y phục tán loạn, rải rác rừ cửa căn phòng kéo tới trên giường. ( Chỗ này đã bị che, mời mọi người tự tưởng tượng) Gian phòng trên lầu hai, bình thường có rất ít người đi lên, trừ ban ngày có người quét dọn vệ sinh. " Triết...ngô...em muốn..." Thanh âm mơ hồ không rõ chuyền ra ngoài cửa. Một bé gái mười một, mười hai tuổi, đang áp sát vào cách cửa, muốn từ khe hở trên cửa nhìn vào bên trong xem rốt cuộc đang ăn cái gì? Đáng tiếc giọng nữ vừa rồi cũng không có nói ra rõ ràng, bởi vì cô vẫn chưa nói hết câu liền bị người ta chặn lại. Thanh âm đứt quãng lại truyền ra ngoài. Bé gái sắc mặt đại biến, bất chợt cô hai tay chống nạnh, sau đó hướng… Editor: June_duahauGiang Triết cuối cùng cũng đặt tay lên nắm đấm cửa, ngay lúc xoay tay mở cửa ra, trái tim bỗng hung hăng nhói đau như vậy.“Anh, anh đến rồi.” Trọng giọng nói của Giang Thiến mang theo chút khoan khoái.Lý Thanh Hàng nhìn Giang Triết một chút, người phía sau vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không nhìn ra chút thần sắc nào.Trong lòng hoài nghi, nhưng vẫn quay sang chào tạm biệt với Giang Thiến, dù sao sau phẫu thuật, nói chuyện phiếm cũng là một chuyện hao tổn tinh thần.Không biết có phải Giang Thiến bị ảo giác không, dường như từ sau lần Lý Thanh Hàng tới này, Giang Triết trở nên trầm mặc hơn.Anh nếu không phải xem tài liệu thư ký đưa tới, thì chính là ngồi một chỗ ngẩn người.Trong ấn tượng của Giang Thiến, Giang Triết vẫn là loại người luôn bình tĩnh khi gặp chuyện, việc trong đầu xuất hiện chỗ trống trong thời gian dài như vậy đối với Giang Triết mà nói căn bản là chuyện không thể nào.Đêm hôm đó, cô bởi vì đau do vết thương mổ, nên vừa ngủ đã lập tức tỉnh dậy, lúc quay đầu, lại nhìn thấy Giang Triết cứ như vậy đứng ở cửa sổ không nhúc nhích.Giang Thiến không thấy rõ vẻ mặt của anh, cô không biết rốt cuộc anh đang nhìn cái gì.Lúc này chính là thời điểm xuân hàn se lạnh, bên ngoài cũng có thể bị khí lạnh ép chết, anh rốt cuộc là đang nhìn cái gì.Giang Thiến muốn mở miệng gọi Giang Triết, nhưng vẫn nhịn xuống.Vì vậy, một người đứng bên cửa sổ nhìn bên ngoài, một người nằm trên giường nhìn người bên cửa sổ.Giang Thiến cứ ngơ ngác nhìn Giang Triết như vậy, anh tựa như một bức tượng điêu khắc, không hề nhúc nhích.Mãi cho đến khi Giang Thiến cảm thấy ánh mắt ê ẩm, cảm giác đôi mắt mông lung, sau đó đã chìm vào giấc ngủ.Ngày thứ 2 khi … tỉnh lại, Giang Thiến nhớ đến chuyện này, len lén quay đầu đi, thấy người bên cạnh thần sắc vẫn tự nhiên xem tài liệu, lại không biết nguyên do anh vẫn luôn thức đêm không ngủ.Giang Thiến bỗng có chút đau lòng, anh, rốt cuộc anh có chuyện gì không vui.Bữa ăn sáng là Lý Thanh Hàng đem tới, vì vậy phải chịu đựng mùi thơm cháo trắng xông vào mũi.Giang Thiến đã từng kháng nghị qua, những thứ kia đầu bếp trong nhà nấu nhất định là ngon hơn của Lý Thanh Hàng, hơn nữa tại sao mình lại vô duyên vô cớ đi hưởng thục bữa ăn sáng của người ta, nhưng mà, Lý Thanh Hàng vẫn cứ làm theo ý mình, Giang Thiến không thể làm gù khác hơn là buông tha.Giang Triết tựa hồ càng thêm trầm mặc ít nói, thậm chí sau khi Giang Thiến ăn sáng xong, anh quay sang nhìn Lý Thanh Hàng một chút lại nhìn đồng hồ đeo tay của mình.“Anh có việc?”.Lý Thanh Hàng nhàn nhạt hỏi.Giang Triết chẳng qua là nhìn lại Lý Thanh Hàng, không gật cũng không lắc đầu.“Anh đi đi, tôi ở lại cho.”

Chương 145: Anh chịu lo lắng cho em như vậy (8)