Tác giả:

Khách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập…

Chương 36: Có chút thật vọng!

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Ba...gương mặt xinh xắn của cô lại bị hung hăng đánh một cái rõ đau.- Mẹ kiếp! Cứ nghĩ cô được hắn quan tâm nhưng ai ngờ cô cũng chỉ là một con đ**m không hơn không kém.- Nhiếp Thanh tức giận sỉ nhục cô- Vậy sao anh còn bắt tôi?- cô nở nụ cười khinh bỉGương mặt đen như đít nồi của Nhiếp Thanh giờ càng đen hơn. Hắn túm lấy mái tóc giờ đã rối tung lên- Mày biết vừa rồi Lôi Kình, hắn đã nòi gì không? Hắn nói mày chỉ là vật làm ấm giường cho hắn. Hắn chẳng quan tâm gì đến sống chết của mày cả.- hắn nói rõ từng câu từng chữ như muốn cô đau khổDù biết không nên quá hi vọng gì vào người đàn ông này nhưng sao cô thấy tim mình lạnh quá. Chắc có lẽ anh ta mấy ngày nay đối xử tốt với cô một chút nên mới thấy hụt hẫng thế này. Cô thật ngốc mà! Người ta cười với cô thì cô cho là họ thích mình. Cũng tốt, bây giờ biết cũng không muộn. Thà thất vọng còn hơn tuyệt vọng.Trước hết là cô phải thoát khỏi tên khốn này đã. Cô cố gắng cong khoé miệng lên trào phúng- Anh biết vậy sao còn bắt tôi?Hắn nhìn cô cười còn khó nhìn hơn khóc. Chết đến nơi còn to mồm- Hắn đã không xem mày ra gì thì tao cũng không cần khách khí. Nhìn mày mê người như thế thì bán đi cũng sẽ rất được dù không còn là xử nữ. Nhưng trước tiên tao phải nếm thử hương vị của mày đã.Xoẹt...chiếc áo sơmi của cô bị xé rách. Cảnh xuân vô hạn hiện ra trước mặt Nhiếp Thanh.( thằng cầm thú!!!)Đôi mắt hắn ta ẩn chứa thứ ánh sáng khiến người ta rùng mình. Cô sợ hãi cùng lo lắng. Chưa kịp la lên thì cô đã bị đẩy ngã trên nền đất lạnh. Cô biết hắn muốn làm gì.- Chậc! Thật là đáng yêu! Không ngờ con nhóc ngày đó bám theo ta giờ trổ mã thành một đại mĩ nhân rồi ha.- hắn nói bằng cái giọng cợt nhảTức giận, nhục nhã, uất ức...- Khốn kiếp! Anh là tên khốn nạn, thả tôi ra.- cô gào nên trong vô vọng. Cô không muốn bị tên khốn này làm nhụcGiãy giụa, phản kháng trong vô vọng, cả người cô bị hắn giữ chặt.- Ngoan, nghe lời nếu không sẽ rất đau đấy!- hắn ta nhỏ giọng dụ dỗ- Tôi hận anh!- nước mắt cô chảy ra.Ông trời, chẳng lẽ người đối với con tàn nhẫn vậy sao?- cô than thầm.Khi hắn chuẩn bị tiến vào cơ thể cô thì... Rầm...cửa nhà kho bị đạp tung. Hơn chục người tiến vào- Bọn mày là ai?- Nhiếp Thanh chột dạNhưng hắn chưa kịp phản ứng thì đã bị túm lại.Người đàn ông bước tới gần cô, lấy áo khoác lên người cô. Cũng may trên người cô vẫn còn chút quần áo nên không quá chật vật- Hạ tiểu thư, chúng tôi tới cứu cô. Điện hạ chờ cô ở "Bảo Đế thành"Không trả lời, cô đứng dậy, bước đi như một cái xác. Không ai biết cô nghĩ gì cả. Một sự thay đổi dần hình thành.

Ba...gương mặt xinh xắn của cô lại bị hung hăng đánh một cái rõ đau.

- Mẹ kiếp! Cứ nghĩ cô được hắn quan tâm nhưng ai ngờ cô cũng chỉ là một con đ**m không hơn không kém.- Nhiếp Thanh tức giận sỉ nhục cô

- Vậy sao anh còn bắt tôi?- cô nở nụ cười khinh bỉ

Gương mặt đen như đít nồi của Nhiếp Thanh giờ càng đen hơn. Hắn túm lấy mái tóc giờ đã rối tung lên

- Mày biết vừa rồi Lôi Kình, hắn đã nòi gì không? Hắn nói mày chỉ là vật làm ấm giường cho hắn. Hắn chẳng quan tâm gì đến sống chết của mày cả.- hắn nói rõ từng câu từng chữ như muốn cô đau khổ

Dù biết không nên quá hi vọng gì vào người đàn ông này nhưng sao cô thấy tim mình lạnh quá. Chắc có lẽ anh ta mấy ngày nay đối xử tốt với cô một chút nên mới thấy hụt hẫng thế này. Cô thật ngốc mà! Người ta cười với cô thì cô cho là họ thích mình. Cũng tốt, bây giờ biết cũng không muộn. Thà thất vọng còn hơn tuyệt vọng.

Trước hết là cô phải thoát khỏi tên khốn này đã. Cô cố gắng cong khoé miệng lên trào phúng

- Anh biết vậy sao còn bắt tôi?

Hắn nhìn cô cười còn khó nhìn hơn khóc. Chết đến nơi còn to mồm

- Hắn đã không xem mày ra gì thì tao cũng không cần khách khí. Nhìn mày mê người như thế thì bán đi cũng sẽ rất được dù không còn là xử nữ. Nhưng trước tiên tao phải nếm thử hương vị của mày đã.

Xoẹt...chiếc áo sơmi của cô bị xé rách. Cảnh xuân vô hạn hiện ra trước mặt Nhiếp Thanh.

( thằng cầm thú!!!)

Đôi mắt hắn ta ẩn chứa thứ ánh sáng khiến người ta rùng mình. Cô sợ hãi cùng lo lắng. Chưa kịp la lên thì cô đã bị đẩy ngã trên nền đất lạnh. Cô biết hắn muốn làm gì.

- Chậc! Thật là đáng yêu! Không ngờ con nhóc ngày đó bám theo ta giờ trổ mã thành một đại mĩ nhân rồi ha.- hắn nói bằng cái giọng cợt nhả

Tức giận, nhục nhã, uất ức...

- Khốn kiếp! Anh là tên khốn nạn, thả tôi ra.- cô gào nên trong vô vọng. Cô không muốn bị tên khốn này làm nhục

Giãy giụa, phản kháng trong vô vọng, cả người cô bị hắn giữ chặt.

- Ngoan, nghe lời nếu không sẽ rất đau đấy!- hắn ta nhỏ giọng dụ dỗ

- Tôi hận anh!- nước mắt cô chảy ra.

Ông trời, chẳng lẽ người đối với con tàn nhẫn vậy sao?- cô than thầm.

Khi hắn chuẩn bị tiến vào cơ thể cô thì... Rầm...cửa nhà kho bị đạp tung. Hơn chục người tiến vào

- Bọn mày là ai?- Nhiếp Thanh chột dạ

Nhưng hắn chưa kịp phản ứng thì đã bị túm lại.

Người đàn ông bước tới gần cô, lấy áo khoác lên người cô. Cũng may trên người cô vẫn còn chút quần áo nên không quá chật vật

- Hạ tiểu thư, chúng tôi tới cứu cô. Điện hạ chờ cô ở "Bảo Đế thành"

Không trả lời, cô đứng dậy, bước đi như một cái xác. Không ai biết cô nghĩ gì cả. Một sự thay đổi dần hình thành.

Bản Hợp Đồng Tà Ác: Tổng Tài Xin Buông Tha Cho TôiTác giả: Tiểu ƯuTruyện Ngôn TìnhKhách sạn "Thiên Kinh"..... Căn phòng sang trọng, vô cùng náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng lung linh, kì ảo bỗng trở nên im lặng bởi sự xuất hiện của một thân ảnh màu bạc. Người đàn ông cả người toát lên khí thế vương giả, cao ngạo tôn quý. Từ trong đám đông, cô gái vô cùng quyến rũ diện trên mình bộ lễ phục màu đỏ bó sát, ôm lấy cánh tay người đàn ông. - Kình, anh làm em chờ mãi. - Bé cưng, thiệt thòi cho em. Cô gái cười ngọt ngào tỏ rõ chủ quyền. Cô ta vô cùng tự tin cho mình đã hoàn toàn mê hoặc được người đàn ông Vương giả này. Cô ta là người đầu tiên vượt qua thời hạn 1tháng của Lôi Kình. Trên khán đài, một phụ nữ tuổi ngoài 40 nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên người bà ta. Bà ta diện một bộ sườn xám màu đen tôn lên dáng người mảnh khảnh hấp dẫn. - Cảm ơn mọi người đã yêu mến, bỏ ra thời gian quý báu đến tham dự tiệc sinh nhật của Phan An tôi. Thời gian đúng là kẻ thù của phụ nữ. Bây giờ mọi người ai cũng thấy tôi giống một bà thím phải không? Cả hội trường ngập… Ba...gương mặt xinh xắn của cô lại bị hung hăng đánh một cái rõ đau.- Mẹ kiếp! Cứ nghĩ cô được hắn quan tâm nhưng ai ngờ cô cũng chỉ là một con đ**m không hơn không kém.- Nhiếp Thanh tức giận sỉ nhục cô- Vậy sao anh còn bắt tôi?- cô nở nụ cười khinh bỉGương mặt đen như đít nồi của Nhiếp Thanh giờ càng đen hơn. Hắn túm lấy mái tóc giờ đã rối tung lên- Mày biết vừa rồi Lôi Kình, hắn đã nòi gì không? Hắn nói mày chỉ là vật làm ấm giường cho hắn. Hắn chẳng quan tâm gì đến sống chết của mày cả.- hắn nói rõ từng câu từng chữ như muốn cô đau khổDù biết không nên quá hi vọng gì vào người đàn ông này nhưng sao cô thấy tim mình lạnh quá. Chắc có lẽ anh ta mấy ngày nay đối xử tốt với cô một chút nên mới thấy hụt hẫng thế này. Cô thật ngốc mà! Người ta cười với cô thì cô cho là họ thích mình. Cũng tốt, bây giờ biết cũng không muộn. Thà thất vọng còn hơn tuyệt vọng.Trước hết là cô phải thoát khỏi tên khốn này đã. Cô cố gắng cong khoé miệng lên trào phúng- Anh biết vậy sao còn bắt tôi?Hắn nhìn cô cười còn khó nhìn hơn khóc. Chết đến nơi còn to mồm- Hắn đã không xem mày ra gì thì tao cũng không cần khách khí. Nhìn mày mê người như thế thì bán đi cũng sẽ rất được dù không còn là xử nữ. Nhưng trước tiên tao phải nếm thử hương vị của mày đã.Xoẹt...chiếc áo sơmi của cô bị xé rách. Cảnh xuân vô hạn hiện ra trước mặt Nhiếp Thanh.( thằng cầm thú!!!)Đôi mắt hắn ta ẩn chứa thứ ánh sáng khiến người ta rùng mình. Cô sợ hãi cùng lo lắng. Chưa kịp la lên thì cô đã bị đẩy ngã trên nền đất lạnh. Cô biết hắn muốn làm gì.- Chậc! Thật là đáng yêu! Không ngờ con nhóc ngày đó bám theo ta giờ trổ mã thành một đại mĩ nhân rồi ha.- hắn nói bằng cái giọng cợt nhảTức giận, nhục nhã, uất ức...- Khốn kiếp! Anh là tên khốn nạn, thả tôi ra.- cô gào nên trong vô vọng. Cô không muốn bị tên khốn này làm nhụcGiãy giụa, phản kháng trong vô vọng, cả người cô bị hắn giữ chặt.- Ngoan, nghe lời nếu không sẽ rất đau đấy!- hắn ta nhỏ giọng dụ dỗ- Tôi hận anh!- nước mắt cô chảy ra.Ông trời, chẳng lẽ người đối với con tàn nhẫn vậy sao?- cô than thầm.Khi hắn chuẩn bị tiến vào cơ thể cô thì... Rầm...cửa nhà kho bị đạp tung. Hơn chục người tiến vào- Bọn mày là ai?- Nhiếp Thanh chột dạNhưng hắn chưa kịp phản ứng thì đã bị túm lại.Người đàn ông bước tới gần cô, lấy áo khoác lên người cô. Cũng may trên người cô vẫn còn chút quần áo nên không quá chật vật- Hạ tiểu thư, chúng tôi tới cứu cô. Điện hạ chờ cô ở "Bảo Đế thành"Không trả lời, cô đứng dậy, bước đi như một cái xác. Không ai biết cô nghĩ gì cả. Một sự thay đổi dần hình thành.

Chương 36: Có chút thật vọng!