Đường Nhạc vừa xuống sân bay ở thành phố B, không gọi thư kí công ty đến đón, xen lẫn đám đông đi ra ngoài liền nhìn thấy Tô Trữ Xuyên mang một chiếc kính râm thật lớn đứng chờ. “Thái tử.” Tô Trữ Xuyên bỗng nhiên có chút khẩn trương, hắn đã không gặp Đường Nhạc ba tháng. Tuy Đường Nhạc không có ở đây, nhưng vẫn nắm rõ tình hình của gia tộc ở thành phố B, sau khi nhận được báo cáo, lập tức xắp xếp trở về. “Gầy.” Đường Nhạc vươn tay, khẽ vỗ gương mặt Tô Trữ Xuyên. Lực đạo không nhẹ không nặng, thần sắc bên trong con ngươi xanh biếc có chút lạnh nhạt. Tô Trữ Xuyên cúi đầu cầm lấy vali tinh xảo trong tay Đường Nhạc, biết lỗi: “Gần đây công việc hơi bận rộn, thái tử trở về, ta sẽ giảm bớt.” Đường Nhạc khẽ cười một chút, đi phía trước Tô Trữ Xuyên. Y cười có điểm lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên trông như một con sói máu lạnh. Đường Nhạc pha lẫn nhiều dòng máu, được di truyền một chút huyết thống từ người mẹ da trắng. Đường nét lớn lên giống như bức tượng châu Âu cổ, con ngươi xanh biếc, cái…
Chương 10
Liệp Lộc - Săn LộcTác giả: Đông Qua Vô MaoTruyện Đam MỹĐường Nhạc vừa xuống sân bay ở thành phố B, không gọi thư kí công ty đến đón, xen lẫn đám đông đi ra ngoài liền nhìn thấy Tô Trữ Xuyên mang một chiếc kính râm thật lớn đứng chờ. “Thái tử.” Tô Trữ Xuyên bỗng nhiên có chút khẩn trương, hắn đã không gặp Đường Nhạc ba tháng. Tuy Đường Nhạc không có ở đây, nhưng vẫn nắm rõ tình hình của gia tộc ở thành phố B, sau khi nhận được báo cáo, lập tức xắp xếp trở về. “Gầy.” Đường Nhạc vươn tay, khẽ vỗ gương mặt Tô Trữ Xuyên. Lực đạo không nhẹ không nặng, thần sắc bên trong con ngươi xanh biếc có chút lạnh nhạt. Tô Trữ Xuyên cúi đầu cầm lấy vali tinh xảo trong tay Đường Nhạc, biết lỗi: “Gần đây công việc hơi bận rộn, thái tử trở về, ta sẽ giảm bớt.” Đường Nhạc khẽ cười một chút, đi phía trước Tô Trữ Xuyên. Y cười có điểm lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên trông như một con sói máu lạnh. Đường Nhạc pha lẫn nhiều dòng máu, được di truyền một chút huyết thống từ người mẹ da trắng. Đường nét lớn lên giống như bức tượng châu Âu cổ, con ngươi xanh biếc, cái… Sau khi quần jeans được cởi bỏ, toàn thân Tô Trữ Xuyên chỉ còn lại một cái q**n l*t trắng.Trong phòng tuy không hề cảm thấy lạnh, nhưng bị nam nhân cao ngạo kia nhìn chằm chằm lại cảm thấy cả người đang nổi đầy da gà.Cảm giác sợ hãi này kéo dài đến khi Đường Nhạc cầm cốc rượu thủy tinh đi về phía hắn thì dâng cao đến đỉnh điểm. Tô Trữ Xuyên phải dồn ép tất cả khí lực mới có thể loại bỏ được suy nghĩ muốn quay người bỏ chạy.“Ngươi hình như rất sợ ta?”Trong lúc nói , khóe môi Đường Nhạc khẽ nhếch lên, vẻ mặt có chút mờ ám.Đối phương chậm rãi đi tới nhưng thân hình đặc biệt mạnh mẽ cao to làm người khác cảm thấy vô cùng áp bức.Tô Trữ Xuyên không tự chủ lảo đảo lui về sau hai bước, nhưng bởi vì quá hoảng loạn mà quên mất sự tồn tại của chiếc giường cực lớn phía sau lưng, vấp phải cạnh giường cả người liền ngã xuống mặt nệm mềm mại.Tô Trữ Xuyên không biết dưới tình huống này, rốt cuộc nên nói gì với Đường Nhạc, thế nhưng mặc dù muốn mở miệng nhưng bởi vì quá căng thẳng mà âm thanh phát ra như tiếng khẽ lầu bầu ở miệng.Mà Đường Nhạc cũng không có ý định lắng nghe ý kiến của hắn, đặt cốc rượu xuống bàn nhỏ bên cạnh giường, nắm lấy bả vai mảnh khảnh của thiếu niên áp lên giường.Trên người của Tô Trữ Xuyên tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, là mùi sữa tắm chiết xuất từ trà xanh.So với những mùi nước hoa đắt tiền đã từng ngửi thì hoàn toàn khác biệt, mùi vị non nớt giống như phát ra từ bên trong cơ thể gầy ốm dưới thân y, làm Đường Nhạc có cảm giác bị mê hoặc.Ngay lập tức Đường Nhạc vươn tay, chậm rãi nâng cằm Tô Trữ Xuyên lên.Thiếu niên trong lòng bị ép phải ngước mắt nhìn y, đôi con ngươi đen kịt trong suốt không hề có một chút vết bẩn nổi bật trên làn da trắng nõn,thu hút như Đường Nhạc đã từng nghĩ.“Ngươi hình như rất sợ ta?”Ngón tay Đường Nhạc nắm chặt cằm Tô Trữ Xuyên, lặp lại vấn đề đã hỏi trước đó.“Thái tử, ta, ta không sợ…”Tô Trữ Xuyên theo bản năng bật ra vài chữ, nhưng ngay lúc đó cảm giác được bàn tay Đường Nhạc gian xảo luồn vào bên trong q**n l*t làm hắn sợ đến siết chặt cả người lại.Đường Nhạc có chút buồn cười, cảm giác này quả thật rất kì lạ ──bàn tay khéo léo khơi gợi lên t*nh d*c mãnh liệt, nhưng lại cũng có cảm giác như chạm vào một con thỏ nhỏ ngây ngô run rẩy.“Ta rất muốn ở bên trong ngươi.”Giọng nói đặc biệt lãnh khốc khẽ thì thầm bên tai Tô Trữ Xuyên: “Ta đã nghĩ về ngươi rất nhiều, hơn nữa trong tưởng tượng của ta, ngươi mở rộng hai chân bị ta đâm thật sâu, thần sắc ngươi khi đó cực kỳ mê hoặc…”Lúc này nhìn Đường Nhạc hoàn toàn khác biệt với vẻ lãnh tỉnh bình thường, đôi con ngươi xanh biếc ánh lên vẻ tà ác.Giống như một con dã lang đang núp trong rừng cây, lơ đãng xen lẫn hứng thú.Tô Trữ xuyên hơi hé miệng nhưng hoàn toàn không biết nên nói cái gì bây giờ.Giống như phối hợp với lời nói trắng trợn của nam nhân, bàn tay thon dài mạnh mẽ v**t v* hai cánh mông làm hắn có cảm giác vô cùng đáng sợ, thậm chí đầu ngón tay còn nhẹ nhàng chơi đùa với khe mông, nơi mà chính mình cũng ít khi đụng chạm vào.Tô Trữ xuyên nghĩ đến cảnh “bị đâm xuyên” cực kỳ đáng sợ, thế nhưng bản thân cũng không có khả năng chạy trốn, thân thể cũng vì thế mà hoảng sợ run rẩy.
Sau khi quần jeans được cởi bỏ, toàn thân Tô Trữ Xuyên chỉ còn lại một cái q**n l*t trắng.
Trong phòng tuy không hề cảm thấy lạnh, nhưng bị nam nhân cao ngạo kia nhìn chằm chằm lại cảm thấy cả người đang nổi đầy da gà.
Cảm giác sợ hãi này kéo dài đến khi Đường Nhạc cầm cốc rượu thủy tinh đi về phía hắn thì dâng cao đến đỉnh điểm. Tô Trữ Xuyên phải dồn ép tất cả khí lực mới có thể loại bỏ được suy nghĩ muốn quay người bỏ chạy.
“Ngươi hình như rất sợ ta?”
Trong lúc nói , khóe môi Đường Nhạc khẽ nhếch lên, vẻ mặt có chút mờ ám.
Đối phương chậm rãi đi tới nhưng thân hình đặc biệt mạnh mẽ cao to làm người khác cảm thấy vô cùng áp bức.
Tô Trữ Xuyên không tự chủ lảo đảo lui về sau hai bước, nhưng bởi vì quá hoảng loạn mà quên mất sự tồn tại của chiếc giường cực lớn phía sau lưng, vấp phải cạnh giường cả người liền ngã xuống mặt nệm mềm mại.
Tô Trữ Xuyên không biết dưới tình huống này, rốt cuộc nên nói gì với Đường Nhạc, thế nhưng mặc dù muốn mở miệng nhưng bởi vì quá căng thẳng mà âm thanh phát ra như tiếng khẽ lầu bầu ở miệng.
Mà Đường Nhạc cũng không có ý định lắng nghe ý kiến của hắn, đặt cốc rượu xuống bàn nhỏ bên cạnh giường, nắm lấy bả vai mảnh khảnh của thiếu niên áp lên giường.
Trên người của Tô Trữ Xuyên tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, là mùi sữa tắm chiết xuất từ trà xanh.
So với những mùi nước hoa đắt tiền đã từng ngửi thì hoàn toàn khác biệt, mùi vị non nớt giống như phát ra từ bên trong cơ thể gầy ốm dưới thân y, làm Đường Nhạc có cảm giác bị mê hoặc.
Ngay lập tức Đường Nhạc vươn tay, chậm rãi nâng cằm Tô Trữ Xuyên lên.
Thiếu niên trong lòng bị ép phải ngước mắt nhìn y, đôi con ngươi đen kịt trong suốt không hề có một chút vết bẩn nổi bật trên làn da trắng nõn,thu hút như Đường Nhạc đã từng nghĩ.
“Ngươi hình như rất sợ ta?”
Ngón tay Đường Nhạc nắm chặt cằm Tô Trữ Xuyên, lặp lại vấn đề đã hỏi trước đó.
“Thái tử, ta, ta không sợ…”
Tô Trữ Xuyên theo bản năng bật ra vài chữ, nhưng ngay lúc đó cảm giác được bàn tay Đường Nhạc gian xảo luồn vào bên trong q**n l*t làm hắn sợ đến siết chặt cả người lại.
Đường Nhạc có chút buồn cười, cảm giác này quả thật rất kì lạ ──bàn tay khéo léo khơi gợi lên t*nh d*c mãnh liệt, nhưng lại cũng có cảm giác như chạm vào một con thỏ nhỏ ngây ngô run rẩy.
“Ta rất muốn ở bên trong ngươi.”
Giọng nói đặc biệt lãnh khốc khẽ thì thầm bên tai Tô Trữ Xuyên: “Ta đã nghĩ về ngươi rất nhiều, hơn nữa trong tưởng tượng của ta, ngươi mở rộng hai chân bị ta đâm thật sâu, thần sắc ngươi khi đó cực kỳ mê hoặc…”
Lúc này nhìn Đường Nhạc hoàn toàn khác biệt với vẻ lãnh tỉnh bình thường, đôi con ngươi xanh biếc ánh lên vẻ tà ác.
Giống như một con dã lang đang núp trong rừng cây, lơ đãng xen lẫn hứng thú.
Tô Trữ xuyên hơi hé miệng nhưng hoàn toàn không biết nên nói cái gì bây giờ.
Giống như phối hợp với lời nói trắng trợn của nam nhân, bàn tay thon dài mạnh mẽ v**t v* hai cánh mông làm hắn có cảm giác vô cùng đáng sợ, thậm chí đầu ngón tay còn nhẹ nhàng chơi đùa với khe mông, nơi mà chính mình cũng ít khi đụng chạm vào.
Tô Trữ xuyên nghĩ đến cảnh “bị đâm xuyên” cực kỳ đáng sợ, thế nhưng bản thân cũng không có khả năng chạy trốn, thân thể cũng vì thế mà hoảng sợ run rẩy.
Liệp Lộc - Săn LộcTác giả: Đông Qua Vô MaoTruyện Đam MỹĐường Nhạc vừa xuống sân bay ở thành phố B, không gọi thư kí công ty đến đón, xen lẫn đám đông đi ra ngoài liền nhìn thấy Tô Trữ Xuyên mang một chiếc kính râm thật lớn đứng chờ. “Thái tử.” Tô Trữ Xuyên bỗng nhiên có chút khẩn trương, hắn đã không gặp Đường Nhạc ba tháng. Tuy Đường Nhạc không có ở đây, nhưng vẫn nắm rõ tình hình của gia tộc ở thành phố B, sau khi nhận được báo cáo, lập tức xắp xếp trở về. “Gầy.” Đường Nhạc vươn tay, khẽ vỗ gương mặt Tô Trữ Xuyên. Lực đạo không nhẹ không nặng, thần sắc bên trong con ngươi xanh biếc có chút lạnh nhạt. Tô Trữ Xuyên cúi đầu cầm lấy vali tinh xảo trong tay Đường Nhạc, biết lỗi: “Gần đây công việc hơi bận rộn, thái tử trở về, ta sẽ giảm bớt.” Đường Nhạc khẽ cười một chút, đi phía trước Tô Trữ Xuyên. Y cười có điểm lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên trông như một con sói máu lạnh. Đường Nhạc pha lẫn nhiều dòng máu, được di truyền một chút huyết thống từ người mẹ da trắng. Đường nét lớn lên giống như bức tượng châu Âu cổ, con ngươi xanh biếc, cái… Sau khi quần jeans được cởi bỏ, toàn thân Tô Trữ Xuyên chỉ còn lại một cái q**n l*t trắng.Trong phòng tuy không hề cảm thấy lạnh, nhưng bị nam nhân cao ngạo kia nhìn chằm chằm lại cảm thấy cả người đang nổi đầy da gà.Cảm giác sợ hãi này kéo dài đến khi Đường Nhạc cầm cốc rượu thủy tinh đi về phía hắn thì dâng cao đến đỉnh điểm. Tô Trữ Xuyên phải dồn ép tất cả khí lực mới có thể loại bỏ được suy nghĩ muốn quay người bỏ chạy.“Ngươi hình như rất sợ ta?”Trong lúc nói , khóe môi Đường Nhạc khẽ nhếch lên, vẻ mặt có chút mờ ám.Đối phương chậm rãi đi tới nhưng thân hình đặc biệt mạnh mẽ cao to làm người khác cảm thấy vô cùng áp bức.Tô Trữ Xuyên không tự chủ lảo đảo lui về sau hai bước, nhưng bởi vì quá hoảng loạn mà quên mất sự tồn tại của chiếc giường cực lớn phía sau lưng, vấp phải cạnh giường cả người liền ngã xuống mặt nệm mềm mại.Tô Trữ Xuyên không biết dưới tình huống này, rốt cuộc nên nói gì với Đường Nhạc, thế nhưng mặc dù muốn mở miệng nhưng bởi vì quá căng thẳng mà âm thanh phát ra như tiếng khẽ lầu bầu ở miệng.Mà Đường Nhạc cũng không có ý định lắng nghe ý kiến của hắn, đặt cốc rượu xuống bàn nhỏ bên cạnh giường, nắm lấy bả vai mảnh khảnh của thiếu niên áp lên giường.Trên người của Tô Trữ Xuyên tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, là mùi sữa tắm chiết xuất từ trà xanh.So với những mùi nước hoa đắt tiền đã từng ngửi thì hoàn toàn khác biệt, mùi vị non nớt giống như phát ra từ bên trong cơ thể gầy ốm dưới thân y, làm Đường Nhạc có cảm giác bị mê hoặc.Ngay lập tức Đường Nhạc vươn tay, chậm rãi nâng cằm Tô Trữ Xuyên lên.Thiếu niên trong lòng bị ép phải ngước mắt nhìn y, đôi con ngươi đen kịt trong suốt không hề có một chút vết bẩn nổi bật trên làn da trắng nõn,thu hút như Đường Nhạc đã từng nghĩ.“Ngươi hình như rất sợ ta?”Ngón tay Đường Nhạc nắm chặt cằm Tô Trữ Xuyên, lặp lại vấn đề đã hỏi trước đó.“Thái tử, ta, ta không sợ…”Tô Trữ Xuyên theo bản năng bật ra vài chữ, nhưng ngay lúc đó cảm giác được bàn tay Đường Nhạc gian xảo luồn vào bên trong q**n l*t làm hắn sợ đến siết chặt cả người lại.Đường Nhạc có chút buồn cười, cảm giác này quả thật rất kì lạ ──bàn tay khéo léo khơi gợi lên t*nh d*c mãnh liệt, nhưng lại cũng có cảm giác như chạm vào một con thỏ nhỏ ngây ngô run rẩy.“Ta rất muốn ở bên trong ngươi.”Giọng nói đặc biệt lãnh khốc khẽ thì thầm bên tai Tô Trữ Xuyên: “Ta đã nghĩ về ngươi rất nhiều, hơn nữa trong tưởng tượng của ta, ngươi mở rộng hai chân bị ta đâm thật sâu, thần sắc ngươi khi đó cực kỳ mê hoặc…”Lúc này nhìn Đường Nhạc hoàn toàn khác biệt với vẻ lãnh tỉnh bình thường, đôi con ngươi xanh biếc ánh lên vẻ tà ác.Giống như một con dã lang đang núp trong rừng cây, lơ đãng xen lẫn hứng thú.Tô Trữ xuyên hơi hé miệng nhưng hoàn toàn không biết nên nói cái gì bây giờ.Giống như phối hợp với lời nói trắng trợn của nam nhân, bàn tay thon dài mạnh mẽ v**t v* hai cánh mông làm hắn có cảm giác vô cùng đáng sợ, thậm chí đầu ngón tay còn nhẹ nhàng chơi đùa với khe mông, nơi mà chính mình cũng ít khi đụng chạm vào.Tô Trữ xuyên nghĩ đến cảnh “bị đâm xuyên” cực kỳ đáng sợ, thế nhưng bản thân cũng không có khả năng chạy trốn, thân thể cũng vì thế mà hoảng sợ run rẩy.