Tác giả:

Đường Nhạc vừa xuống sân bay ở thành phố B, không gọi thư kí công ty đến đón, xen lẫn đám đông đi ra ngoài liền nhìn thấy Tô Trữ Xuyên mang một chiếc kính râm thật lớn đứng chờ. “Thái tử.” Tô Trữ Xuyên bỗng nhiên có chút khẩn trương, hắn đã không gặp Đường Nhạc ba tháng. Tuy Đường Nhạc không có ở đây, nhưng vẫn nắm rõ tình hình của gia tộc ở thành phố B, sau khi nhận được báo cáo, lập tức xắp xếp trở về. “Gầy.” Đường Nhạc vươn tay, khẽ vỗ gương mặt Tô Trữ Xuyên. Lực đạo không nhẹ không nặng, thần sắc bên trong con ngươi xanh biếc có chút lạnh nhạt. Tô Trữ Xuyên cúi đầu cầm lấy vali tinh xảo trong tay Đường Nhạc, biết lỗi: “Gần đây công việc hơi bận rộn, thái tử trở về, ta sẽ giảm bớt.” Đường Nhạc khẽ cười một chút, đi phía trước Tô Trữ Xuyên. Y cười có điểm lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên trông như một con sói máu lạnh. Đường Nhạc pha lẫn nhiều dòng máu, được di truyền một chút huyết thống từ người mẹ da trắng. Đường nét lớn lên giống như bức tượng châu Âu cổ, con ngươi xanh biếc, cái…

Chương 15

Liệp Lộc - Săn LộcTác giả: Đông Qua Vô MaoTruyện Đam MỹĐường Nhạc vừa xuống sân bay ở thành phố B, không gọi thư kí công ty đến đón, xen lẫn đám đông đi ra ngoài liền nhìn thấy Tô Trữ Xuyên mang một chiếc kính râm thật lớn đứng chờ. “Thái tử.” Tô Trữ Xuyên bỗng nhiên có chút khẩn trương, hắn đã không gặp Đường Nhạc ba tháng. Tuy Đường Nhạc không có ở đây, nhưng vẫn nắm rõ tình hình của gia tộc ở thành phố B, sau khi nhận được báo cáo, lập tức xắp xếp trở về. “Gầy.” Đường Nhạc vươn tay, khẽ vỗ gương mặt Tô Trữ Xuyên. Lực đạo không nhẹ không nặng, thần sắc bên trong con ngươi xanh biếc có chút lạnh nhạt. Tô Trữ Xuyên cúi đầu cầm lấy vali tinh xảo trong tay Đường Nhạc, biết lỗi: “Gần đây công việc hơi bận rộn, thái tử trở về, ta sẽ giảm bớt.” Đường Nhạc khẽ cười một chút, đi phía trước Tô Trữ Xuyên. Y cười có điểm lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên trông như một con sói máu lạnh. Đường Nhạc pha lẫn nhiều dòng máu, được di truyền một chút huyết thống từ người mẹ da trắng. Đường nét lớn lên giống như bức tượng châu Âu cổ, con ngươi xanh biếc, cái… Tô Trữ Xuyên trở về liền phát sốt.Đêm đó nhiệt độ cơ thể tăng cao đến 39 độ, về đến nhà liền mơ màng ngã lăn ra giường, thấy mẹ lo lắng hắn chỉ khăng khăng giải thích là do làm việc quá sức không nghĩ ngơi tốt.Tô Trữ Xuyên cũng dứt khoát không đến bệnh viện, sợ người khác phát hiện ra vết thương ở h* th*n.Chờ đến lúc trong phòng không có ai, mới từ từ c** q**n đem thuốc mỡ bôi vào vết thương.Chỗ xấu hổ bị xé rách quả thực làm hắn vô cùng đau đớn, còn có cảm giác nhục nhã khiến cả người hắn nóng rang lên.Tô Trữ Xuyên mệt mỏi nằm trên giường không dám nhớ lại chuyện vừa phát sinh.Hắn cố gắng gạt bỏ đi tất cả trí nhớ về sự việc kia, nhưng không hiểu sao lại nhớ đến, lại cố gắng thờ ơ gạt nó sang một bên, cuối cùng cảm thấy nếu bản thân mình không còn tồn tại mới thật sự là tốt nhất.Mơ màng chìm vào giấc ngủ sau đó lại đột nhiên giật mình tỉnh dậy, cứ như vậy lặp lại nhiều lần làm hắn chưa hề có được một giấc ngủ ngon.Tám giờ sáng hôm sau, người đại diện gọi đến hỏi thăm tin tức, Tô Trữ Xuyên vừa mới mở miệng trả lời đã bị tiếng nói khàn khàn của mình làm hoảng sợ, nhưng cũng chỉ có thể cố gắng nói tiếp: “Ta…bị ốm, ngày hôm nay…”Chỉ nói như thế nhưng người đại diện cũng mơ hồ hiểu ý, ho khẽ một tiếng, thẳng thắng nói: “Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt.”Tô Trữ Xuyên ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại, cuối cùng tiếp tục mệt mỏi vùi mình vào chăn bông.Trong phút chốc, Tô Trữ Xuyên đột nhiên không biết làm sao đối mặt với sự việc này.Hắn có lẽ nên căm giận hành động thô bạo của Đường Nhạc?Có lẽ là như thế, nhưng thời điểm này, thấy thái độ dửng dưng của người đại diện hắn còn tổn thương nhiều hơn.Tô Trữ Xuyên chán nản vòng tay ôm lấy vai mình cuộn tròn trong chăn, khép chặt hai mắt.…Hai ngày sau, Tô Trữ Xuyên tới trường quay như thường lệ, tuy đã hết sốt, nhưng ý thức hắn vẫn còn rất mơ màng, cả ngày cứ lơ đãng bất thường.Vừa mới bắt đầu quay, chỉ là một cảnh rất đơn giản, nhưng mất tới bốn lần mới quay xong.Bất quá điều không ngờ đến là đạo diễn không hề trách mắng hắn, ngay cả người ngạo mạn như Ngôn Nhạc cũng không nói gì nhiều.Thế nhưng Tô Trữ xuyên cũng không còn tinh thần để quan tâm đến vấn đề này, thời gian nghĩ trưa, hắn mệt mỏi ngồi trong góc ăn cơm, không ngờ Ngôn Nhạc lại đến ngồi bên cạnh hắn.Ngôn nhạc khẽ nở nụ cười ấm áp, nhưng lời nói phun ra lại lạnh như băng: “Xem ra ta đã quá xem thường ngươi…?”Tô Trữ xuyên sửng sốt nắm chặt chiếc đũa trong tay , trong khoảng thời ngắn dĩ nhiên không hiểu đối phương đang nói về cái gì.“Vẻ mặt này không tệ a, thật ngây thơ.” Khuôn mặt xinh đẹp của Ngôn Nhạc mang theo một nụ cười châm biếm, giọng nói ngày càng tăng thêm phần châm chọc: “Sao vậy, ngươi lúc nằm dưới thân thái tử có bày ra vẻ mặt này không?”

Tô Trữ Xuyên trở về liền phát sốt.

Đêm đó nhiệt độ cơ thể tăng cao đến 39 độ, về đến nhà liền mơ màng ngã lăn ra giường, thấy mẹ lo lắng hắn chỉ khăng khăng giải thích là do làm việc quá sức không nghĩ ngơi tốt.

Tô Trữ Xuyên cũng dứt khoát không đến bệnh viện, sợ người khác phát hiện ra vết thương ở h* th*n.

Chờ đến lúc trong phòng không có ai, mới từ từ c** q**n đem thuốc mỡ bôi vào vết thương.

Chỗ xấu hổ bị xé rách quả thực làm hắn vô cùng đau đớn, còn có cảm giác nhục nhã khiến cả người hắn nóng rang lên.

Tô Trữ Xuyên mệt mỏi nằm trên giường không dám nhớ lại chuyện vừa phát sinh.

Hắn cố gắng gạt bỏ đi tất cả trí nhớ về sự việc kia, nhưng không hiểu sao lại nhớ đến, lại cố gắng thờ ơ gạt nó sang một bên, cuối cùng cảm thấy nếu bản thân mình không còn tồn tại mới thật sự là tốt nhất.

Mơ màng chìm vào giấc ngủ sau đó lại đột nhiên giật mình tỉnh dậy, cứ như vậy lặp lại nhiều lần làm hắn chưa hề có được một giấc ngủ ngon.

Tám giờ sáng hôm sau, người đại diện gọi đến hỏi thăm tin tức, Tô Trữ Xuyên vừa mới mở miệng trả lời đã bị tiếng nói khàn khàn của mình làm hoảng sợ, nhưng cũng chỉ có thể cố gắng nói tiếp: “Ta…bị ốm, ngày hôm nay…”

Chỉ nói như thế nhưng người đại diện cũng mơ hồ hiểu ý, ho khẽ một tiếng, thẳng thắng nói: “Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt.”

Tô Trữ Xuyên ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại, cuối cùng tiếp tục mệt mỏi vùi mình vào chăn bông.

Trong phút chốc, Tô Trữ Xuyên đột nhiên không biết làm sao đối mặt với sự việc này.

Hắn có lẽ nên căm giận hành động thô bạo của Đường Nhạc?

Có lẽ là như thế, nhưng thời điểm này, thấy thái độ dửng dưng của người đại diện hắn còn tổn thương nhiều hơn.

Tô Trữ Xuyên chán nản vòng tay ôm lấy vai mình cuộn tròn trong chăn, khép chặt hai mắt.

Hai ngày sau, Tô Trữ Xuyên tới trường quay như thường lệ, tuy đã hết sốt, nhưng ý thức hắn vẫn còn rất mơ màng, cả ngày cứ lơ đãng bất thường.

Vừa mới bắt đầu quay, chỉ là một cảnh rất đơn giản, nhưng mất tới bốn lần mới quay xong.

Bất quá điều không ngờ đến là đạo diễn không hề trách mắng hắn, ngay cả người ngạo mạn như Ngôn Nhạc cũng không nói gì nhiều.

Thế nhưng Tô Trữ xuyên cũng không còn tinh thần để quan tâm đến vấn đề này, thời gian nghĩ trưa, hắn mệt mỏi ngồi trong góc ăn cơm, không ngờ Ngôn Nhạc lại đến ngồi bên cạnh hắn.

Ngôn nhạc khẽ nở nụ cười ấm áp, nhưng lời nói phun ra lại lạnh như băng: “Xem ra ta đã quá xem thường ngươi…?”

Tô Trữ xuyên sửng sốt nắm chặt chiếc đũa trong tay , trong khoảng thời ngắn dĩ nhiên không hiểu đối phương đang nói về cái gì.

“Vẻ mặt này không tệ a, thật ngây thơ.” Khuôn mặt xinh đẹp của Ngôn Nhạc mang theo một nụ cười châm biếm, giọng nói ngày càng tăng thêm phần châm chọc: “Sao vậy, ngươi lúc nằm dưới thân thái tử có bày ra vẻ mặt này không?”

Liệp Lộc - Săn LộcTác giả: Đông Qua Vô MaoTruyện Đam MỹĐường Nhạc vừa xuống sân bay ở thành phố B, không gọi thư kí công ty đến đón, xen lẫn đám đông đi ra ngoài liền nhìn thấy Tô Trữ Xuyên mang một chiếc kính râm thật lớn đứng chờ. “Thái tử.” Tô Trữ Xuyên bỗng nhiên có chút khẩn trương, hắn đã không gặp Đường Nhạc ba tháng. Tuy Đường Nhạc không có ở đây, nhưng vẫn nắm rõ tình hình của gia tộc ở thành phố B, sau khi nhận được báo cáo, lập tức xắp xếp trở về. “Gầy.” Đường Nhạc vươn tay, khẽ vỗ gương mặt Tô Trữ Xuyên. Lực đạo không nhẹ không nặng, thần sắc bên trong con ngươi xanh biếc có chút lạnh nhạt. Tô Trữ Xuyên cúi đầu cầm lấy vali tinh xảo trong tay Đường Nhạc, biết lỗi: “Gần đây công việc hơi bận rộn, thái tử trở về, ta sẽ giảm bớt.” Đường Nhạc khẽ cười một chút, đi phía trước Tô Trữ Xuyên. Y cười có điểm lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên trông như một con sói máu lạnh. Đường Nhạc pha lẫn nhiều dòng máu, được di truyền một chút huyết thống từ người mẹ da trắng. Đường nét lớn lên giống như bức tượng châu Âu cổ, con ngươi xanh biếc, cái… Tô Trữ Xuyên trở về liền phát sốt.Đêm đó nhiệt độ cơ thể tăng cao đến 39 độ, về đến nhà liền mơ màng ngã lăn ra giường, thấy mẹ lo lắng hắn chỉ khăng khăng giải thích là do làm việc quá sức không nghĩ ngơi tốt.Tô Trữ Xuyên cũng dứt khoát không đến bệnh viện, sợ người khác phát hiện ra vết thương ở h* th*n.Chờ đến lúc trong phòng không có ai, mới từ từ c** q**n đem thuốc mỡ bôi vào vết thương.Chỗ xấu hổ bị xé rách quả thực làm hắn vô cùng đau đớn, còn có cảm giác nhục nhã khiến cả người hắn nóng rang lên.Tô Trữ Xuyên mệt mỏi nằm trên giường không dám nhớ lại chuyện vừa phát sinh.Hắn cố gắng gạt bỏ đi tất cả trí nhớ về sự việc kia, nhưng không hiểu sao lại nhớ đến, lại cố gắng thờ ơ gạt nó sang một bên, cuối cùng cảm thấy nếu bản thân mình không còn tồn tại mới thật sự là tốt nhất.Mơ màng chìm vào giấc ngủ sau đó lại đột nhiên giật mình tỉnh dậy, cứ như vậy lặp lại nhiều lần làm hắn chưa hề có được một giấc ngủ ngon.Tám giờ sáng hôm sau, người đại diện gọi đến hỏi thăm tin tức, Tô Trữ Xuyên vừa mới mở miệng trả lời đã bị tiếng nói khàn khàn của mình làm hoảng sợ, nhưng cũng chỉ có thể cố gắng nói tiếp: “Ta…bị ốm, ngày hôm nay…”Chỉ nói như thế nhưng người đại diện cũng mơ hồ hiểu ý, ho khẽ một tiếng, thẳng thắng nói: “Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt.”Tô Trữ Xuyên ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại, cuối cùng tiếp tục mệt mỏi vùi mình vào chăn bông.Trong phút chốc, Tô Trữ Xuyên đột nhiên không biết làm sao đối mặt với sự việc này.Hắn có lẽ nên căm giận hành động thô bạo của Đường Nhạc?Có lẽ là như thế, nhưng thời điểm này, thấy thái độ dửng dưng của người đại diện hắn còn tổn thương nhiều hơn.Tô Trữ Xuyên chán nản vòng tay ôm lấy vai mình cuộn tròn trong chăn, khép chặt hai mắt.…Hai ngày sau, Tô Trữ Xuyên tới trường quay như thường lệ, tuy đã hết sốt, nhưng ý thức hắn vẫn còn rất mơ màng, cả ngày cứ lơ đãng bất thường.Vừa mới bắt đầu quay, chỉ là một cảnh rất đơn giản, nhưng mất tới bốn lần mới quay xong.Bất quá điều không ngờ đến là đạo diễn không hề trách mắng hắn, ngay cả người ngạo mạn như Ngôn Nhạc cũng không nói gì nhiều.Thế nhưng Tô Trữ xuyên cũng không còn tinh thần để quan tâm đến vấn đề này, thời gian nghĩ trưa, hắn mệt mỏi ngồi trong góc ăn cơm, không ngờ Ngôn Nhạc lại đến ngồi bên cạnh hắn.Ngôn nhạc khẽ nở nụ cười ấm áp, nhưng lời nói phun ra lại lạnh như băng: “Xem ra ta đã quá xem thường ngươi…?”Tô Trữ xuyên sửng sốt nắm chặt chiếc đũa trong tay , trong khoảng thời ngắn dĩ nhiên không hiểu đối phương đang nói về cái gì.“Vẻ mặt này không tệ a, thật ngây thơ.” Khuôn mặt xinh đẹp của Ngôn Nhạc mang theo một nụ cười châm biếm, giọng nói ngày càng tăng thêm phần châm chọc: “Sao vậy, ngươi lúc nằm dưới thân thái tử có bày ra vẻ mặt này không?”

Chương 15