Tình Yêu Của Vương Tuấn Khải Một mùa đông lạnh lẽo, có 1 thiên thần nhỏ ra đời nhưng sự ra đời của thiên thần nhỏ đó là 1 sai lầm nghiêm trọng đối với người mà sinh ra cô bởi vì mẹ cô không muốn cô có mặt trên cuộc đời này. Mẹ cô khóc lóc, trên tay bế cô đi đến 1 ngôi chùa gần đó và đặt cô xuống trước cổng rồi chạy đi. Nghe thấy tiếng trẻ con khóc trước cổng, sư trụ trì cùng mấy chú tiểu vội và chạy ra thì thấy 1 hình hài bé nhỏ bị cuốn trong chiếc áo màu trắng đục đang khóc rất to. Sư thầy vội vã chạy ra bế "cái hình hài bé nhỏ" lên và đôi mắt ngó quanh mong tìm được người vừa đặt cô bé ở đây nhưng rốt cuộc lại không thấy đâu. Thu mắt lại, sư thầy trở vào bảo mấy chú tiểu đi mua ít sữa về pha cho cô bé uống. Khi pha xong, sư thầy vừa nhìn cô ông vừa buồn rầu nói: -A di đà phật, đúng là chuyện đáng buồn [….] Tại sao con người lại vô tâm đến thế, dù gì cũng là do con mình sinh ra, sao lại có thể mang con bỏ đi như vậy? Nhưng ai biết được người mẹ đó là do bất đắc dĩ mới phải làm thế…
Chương 15: Rốt cuộc đây có phải là mộng du
Tình Yêu Của Vương Tuấn KhảiTác giả: Như YênTình Yêu Của Vương Tuấn Khải Một mùa đông lạnh lẽo, có 1 thiên thần nhỏ ra đời nhưng sự ra đời của thiên thần nhỏ đó là 1 sai lầm nghiêm trọng đối với người mà sinh ra cô bởi vì mẹ cô không muốn cô có mặt trên cuộc đời này. Mẹ cô khóc lóc, trên tay bế cô đi đến 1 ngôi chùa gần đó và đặt cô xuống trước cổng rồi chạy đi. Nghe thấy tiếng trẻ con khóc trước cổng, sư trụ trì cùng mấy chú tiểu vội và chạy ra thì thấy 1 hình hài bé nhỏ bị cuốn trong chiếc áo màu trắng đục đang khóc rất to. Sư thầy vội vã chạy ra bế "cái hình hài bé nhỏ" lên và đôi mắt ngó quanh mong tìm được người vừa đặt cô bé ở đây nhưng rốt cuộc lại không thấy đâu. Thu mắt lại, sư thầy trở vào bảo mấy chú tiểu đi mua ít sữa về pha cho cô bé uống. Khi pha xong, sư thầy vừa nhìn cô ông vừa buồn rầu nói: -A di đà phật, đúng là chuyện đáng buồn [….] Tại sao con người lại vô tâm đến thế, dù gì cũng là do con mình sinh ra, sao lại có thể mang con bỏ đi như vậy? Nhưng ai biết được người mẹ đó là do bất đắc dĩ mới phải làm thế… Sáng hôm sau - Aaaaaaaaaaaaaaaaaa......cái gì thế này, tại sao....tại sao.....????Tiếng hét thất thanh của nó khi mở mắt dậy. Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này? Tại sao nó lại nằm trên giường với Khải? Tại sao nó lại đang ôm Khải mà ngủ thế này?- Aaaaaaaaaa, tại sao cô lại nằm đây, bỏ cái tay của cô ra!!!!!!_ Khải cũng hét lên ( anh Đại à, em tưởng anh phải biết rõ hơn ai hết chứ)- Tại sao? Tại sao tôi lại nằm ở đây, rõ ràng tối qua tôi ngủ trên sofa cơ mà?_ Phương rối rít giải thích, trong đầu vẫn còn có hàng nghìn dấu "???????"- Làm sao mà tôi biết cho được!!!!!!!Có lẽ nào.........????_ Khải vẫn tỏ ra ngây thơ như không biết gì- Có lẽ nào làm sao??? Anh nói nhanh lên coi_ nó sốt ruột- Cô bị mộng du à????_ Khải- What???? Anh nói cái gì thế? Tôi.....tôi bị mộng du á???_ nó chỉ 1 ngón tay vào mặt mình kèm theo cái mặt ngơ ngơ ngác ngác- Chứ còn gì nữa! Chả nhẽ tôi bế cô lên đây?_ Khải vẫn cái thái độ đấy( đó là sự thật mà đại ca)Nó im bặt, không nói thêm 1 từ nào nữa chạy ngay vào nhà tắm soi mặt vào gương lảm nhảm- Chả nhẽ mình bị mộng du thật?....................Không thể nào, từ trước đến nay mình có bị thế đâu.........Rốt cuộc đây có phải là mộng du không nhỉ?..........._ hàng loạt câu hỏi do tự nó đặt ra mà nó không thể trả lời****Bên ngoài phòng tắm, Khải đang trên giường cười lăn lộn ( à hóa ra đây là kế hoạch của anh), do không biết sẽ giải thích thế nào nên Khải tự bịa ra 1 câu chuyện là Phương bị mộng du. Chả nhẽ lại giải thích là " Tôi lo lắng cho cô, sợ cô bị cảm hay khó chịu nên tôi bế cô lên giường ngủ với tôi", nếu giải thích như thế chả khác nào thể hiện tình cảm, có khi còn bị cho là.......dê nên phải nói dối thế, nhưng không ngờ nó lại tin dễ dàng như vậy nên Khải không kìm được cười*****15 phút sau, Phương thoát khỏi mấy cái suy nghĩ mông lung ấy từ từ bước ra khỏi nhà tắm kèm theo là khuôn mặt ủ rũ và khó hiểuYī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāngYī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāngYǔ zài dà yě zǒng yào huí jiāBèi lín shī de xié shài gàn zài chū fāQīng sōng de bù fá bèi ní tǔ chōng shuāLì liàng wú xiàn fàng dàWǒ men bèi xiǎo shì dǎ rǎoWéi xīn shì fán nǎo gǔ gé hé shí jiān sài pǎoWèi lái de zuì jiā nán zhǔ jiǎoZhǔn méi zhǔn bèi hǎoDài zhe guāng gēn wǒ fēi xiángGǎn shòu fēng de sù dù zài ěr biān hū xiào yuǎn fāngYī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāngYī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāngChā shàng zhú qīng tíng zhāng kāi le chì bǎngFēi dào rèn hé xiǎng yào qù de dì fāngYī gè yī gè mèng xiě zài rì jì shàngYī diǎn yī diǎn kào jìn nuò bèi ěr jiǎngZhī yào nǐ gǎn xiǎng jiù suàn méi dào dá lǐ xiǎngZhì shǎo yǒu huí yì zhēn cángWǒ men màn màn dì shēng zhǎngCóng xiǎo de yuàn wàng dào dà de mèng xiǎng qǐ hángJiān chí shì shēng mìng de yǒng héngTiào dòng de xīn zāngDài zhe guāng gēn wǒ fēi xiángGǎn shòu fēng de sù dù zài ěr biān hū xiào yuǎn fāngYī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāngYī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāngChā shàng zhú qīng tíng zhāng kāi le chì bǎngFēi dào rèn hé xiǎng yào qù de dì fāngYī gè yī gè mèng xiě zài rì jì shàngYī diǎn yī diǎn kào jìn nuò bèi ěr jiǎngZhī yào nǐ gǎn xiǎng jiù suàn méi dào dá lǐ xiǎng ( Big Dreamer_ TFBOYS)Chuông đt của Khải reo lên và đó là Thiên Tỉ gọi nhắc đi ăn sáng-Sao cái mặt lại bí xị như thiếu không khí thế kia?_ Khải chế giễu nó- Tôi bị thế thật à????_ nó vẫn cái khuôn mặt ấy- Tôi không biết_ Khải nhún vai đáp- Chắc tôi phải đi khám quá_ nó ngồi phịch xuống cái ghế sofa- Cứ theo dõi thêm vài ngày nữa đi đã rồi hãy tính- Ờ- Bây giờ hết buồn chưa? Đi ăn sáng không?_ Khải đứng lên đút hai tay vào túi quần hỏi- Có chứ sao không, có ai muốn chết đói đâu_ nhắc đến ăn nó thay đổi hẳn thái độ- Ok đi thôi( Các bạn thông cảm, chap này hơi ngắn tí vì mình có việc bận nên ít khi đăng chương nhưng vẫn mong các bạn ủng hộ nhiệt tình ạ) hihiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Sáng hôm sau - Aaaaaaaaaaaaaaaaaa......cái gì thế này, tại sao....tại sao.....????
Tiếng hét thất thanh của nó khi mở mắt dậy. Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này? Tại sao nó lại nằm trên giường với Khải? Tại sao nó lại đang ôm Khải mà ngủ thế này?
- Aaaaaaaaaa, tại sao cô lại nằm đây, bỏ cái tay của cô ra!!!!!!_ Khải cũng hét lên ( anh Đại à, em tưởng anh phải biết rõ hơn ai hết chứ)
- Tại sao? Tại sao tôi lại nằm ở đây, rõ ràng tối qua tôi ngủ trên sofa cơ mà?_ Phương rối rít giải thích, trong đầu vẫn còn có hàng nghìn dấu "???????"
- Làm sao mà tôi biết cho được!!!!!!!Có lẽ nào.........????_ Khải vẫn tỏ ra ngây thơ như không biết gì
- Có lẽ nào làm sao??? Anh nói nhanh lên coi_ nó sốt ruột
- Cô bị mộng du à????_ Khải
- What???? Anh nói cái gì thế? Tôi.....tôi bị mộng du á???_ nó chỉ 1 ngón tay vào mặt mình kèm theo cái mặt ngơ ngơ ngác ngác
- Chứ còn gì nữa! Chả nhẽ tôi bế cô lên đây?_ Khải vẫn cái thái độ đấy( đó là sự thật mà đại ca)
Nó im bặt, không nói thêm 1 từ nào nữa chạy ngay vào nhà tắm soi mặt vào gương lảm nhảm
- Chả nhẽ mình bị mộng du thật?....................Không thể nào, từ trước đến nay mình có bị thế đâu.........Rốt cuộc đây có phải là mộng du không nhỉ?..........._ hàng loạt câu hỏi do tự nó đặt ra mà nó không thể trả lời
****Bên ngoài phòng tắm, Khải đang trên giường cười lăn lộn ( à hóa ra đây là kế hoạch của anh), do không biết sẽ giải thích thế nào nên Khải tự bịa ra 1 câu chuyện là Phương bị mộng du. Chả nhẽ lại giải thích là " Tôi lo lắng cho cô, sợ cô bị cảm hay khó chịu nên tôi bế cô lên giường ngủ với tôi", nếu giải thích như thế chả khác nào thể hiện tình cảm, có khi còn bị cho là.......dê nên phải nói dối thế, nhưng không ngờ nó lại tin dễ dàng như vậy nên Khải không kìm được cười*****
15 phút sau, Phương thoát khỏi mấy cái suy nghĩ mông lung ấy từ từ bước ra khỏi nhà tắm kèm theo là khuôn mặt ủ rũ và khó hiểu
Yī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāngYī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāng
Yǔ zài dà yě zǒng yào huí jiā
Bèi lín shī de xié shài gàn zài chū fā
Qīng sōng de bù fá bèi ní tǔ chōng shuā
Lì liàng wú xiàn fàng dà
Wǒ men bèi xiǎo shì dǎ rǎo
Wéi xīn shì fán nǎo gǔ gé hé shí jiān sài pǎo
Wèi lái de zuì jiā nán zhǔ jiǎo
Zhǔn méi zhǔn bèi hǎo
Dài zhe guāng gēn wǒ fēi xiáng
Gǎn shòu fēng de sù dù zài ěr biān hū xiào yuǎn fāng
Yī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāng
Yī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāng
Chā shàng zhú qīng tíng zhāng kāi le chì bǎng
Fēi dào rèn hé xiǎng yào qù de dì fāng
Yī gè yī gè mèng xiě zài rì jì shàng
Yī diǎn yī diǎn kào jìn nuò bèi ěr jiǎng
Zhī yào nǐ gǎn xiǎng jiù suàn méi dào dá lǐ xiǎng
Zhì shǎo yǒu huí yì zhēn cáng
Wǒ men màn màn dì shēng zhǎng
Cóng xiǎo de yuàn wàng dào dà de mèng xiǎng qǐ háng
Jiān chí shì shēng mìng de yǒng héng
Tiào dòng de xīn zāng
Dài zhe guāng gēn wǒ fēi xiáng
Gǎn shòu fēng de sù dù zài ěr biān hū xiào yuǎn fāng
Yī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāng
Yī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāng
Chā shàng zhú qīng tíng zhāng kāi le chì bǎng
Fēi dào rèn hé xiǎng yào qù de dì fāng
Yī gè yī gè mèng xiě zài rì jì shàng
Yī diǎn yī diǎn kào jìn nuò bèi ěr jiǎng
Zhī yào nǐ gǎn xiǎng jiù suàn méi dào dá lǐ xiǎng ( Big Dreamer_ TFBOYS)Chuông đt của Khải reo lên và đó là Thiên Tỉ gọi nhắc đi ăn sáng
-Sao cái mặt lại bí xị như thiếu không khí thế kia?_ Khải chế giễu nó
- Tôi bị thế thật à????_ nó vẫn cái khuôn mặt ấy
- Tôi không biết_ Khải nhún vai đáp
- Chắc tôi phải đi khám quá_ nó ngồi phịch xuống cái ghế sofa
- Cứ theo dõi thêm vài ngày nữa đi đã rồi hãy tính
- Ờ
- Bây giờ hết buồn chưa? Đi ăn sáng không?_ Khải đứng lên đút hai tay vào túi quần hỏi
- Có chứ sao không, có ai muốn chết đói đâu_ nhắc đến ăn nó thay đổi hẳn thái độ
- Ok đi thôi
( Các bạn thông cảm, chap này hơi ngắn tí vì mình có việc bận nên ít khi đăng chương nhưng vẫn mong các bạn ủng hộ nhiệt tình ạ) hihiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Tình Yêu Của Vương Tuấn KhảiTác giả: Như YênTình Yêu Của Vương Tuấn Khải Một mùa đông lạnh lẽo, có 1 thiên thần nhỏ ra đời nhưng sự ra đời của thiên thần nhỏ đó là 1 sai lầm nghiêm trọng đối với người mà sinh ra cô bởi vì mẹ cô không muốn cô có mặt trên cuộc đời này. Mẹ cô khóc lóc, trên tay bế cô đi đến 1 ngôi chùa gần đó và đặt cô xuống trước cổng rồi chạy đi. Nghe thấy tiếng trẻ con khóc trước cổng, sư trụ trì cùng mấy chú tiểu vội và chạy ra thì thấy 1 hình hài bé nhỏ bị cuốn trong chiếc áo màu trắng đục đang khóc rất to. Sư thầy vội vã chạy ra bế "cái hình hài bé nhỏ" lên và đôi mắt ngó quanh mong tìm được người vừa đặt cô bé ở đây nhưng rốt cuộc lại không thấy đâu. Thu mắt lại, sư thầy trở vào bảo mấy chú tiểu đi mua ít sữa về pha cho cô bé uống. Khi pha xong, sư thầy vừa nhìn cô ông vừa buồn rầu nói: -A di đà phật, đúng là chuyện đáng buồn [….] Tại sao con người lại vô tâm đến thế, dù gì cũng là do con mình sinh ra, sao lại có thể mang con bỏ đi như vậy? Nhưng ai biết được người mẹ đó là do bất đắc dĩ mới phải làm thế… Sáng hôm sau - Aaaaaaaaaaaaaaaaaa......cái gì thế này, tại sao....tại sao.....????Tiếng hét thất thanh của nó khi mở mắt dậy. Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế này? Tại sao nó lại nằm trên giường với Khải? Tại sao nó lại đang ôm Khải mà ngủ thế này?- Aaaaaaaaaa, tại sao cô lại nằm đây, bỏ cái tay của cô ra!!!!!!_ Khải cũng hét lên ( anh Đại à, em tưởng anh phải biết rõ hơn ai hết chứ)- Tại sao? Tại sao tôi lại nằm ở đây, rõ ràng tối qua tôi ngủ trên sofa cơ mà?_ Phương rối rít giải thích, trong đầu vẫn còn có hàng nghìn dấu "???????"- Làm sao mà tôi biết cho được!!!!!!!Có lẽ nào.........????_ Khải vẫn tỏ ra ngây thơ như không biết gì- Có lẽ nào làm sao??? Anh nói nhanh lên coi_ nó sốt ruột- Cô bị mộng du à????_ Khải- What???? Anh nói cái gì thế? Tôi.....tôi bị mộng du á???_ nó chỉ 1 ngón tay vào mặt mình kèm theo cái mặt ngơ ngơ ngác ngác- Chứ còn gì nữa! Chả nhẽ tôi bế cô lên đây?_ Khải vẫn cái thái độ đấy( đó là sự thật mà đại ca)Nó im bặt, không nói thêm 1 từ nào nữa chạy ngay vào nhà tắm soi mặt vào gương lảm nhảm- Chả nhẽ mình bị mộng du thật?....................Không thể nào, từ trước đến nay mình có bị thế đâu.........Rốt cuộc đây có phải là mộng du không nhỉ?..........._ hàng loạt câu hỏi do tự nó đặt ra mà nó không thể trả lời****Bên ngoài phòng tắm, Khải đang trên giường cười lăn lộn ( à hóa ra đây là kế hoạch của anh), do không biết sẽ giải thích thế nào nên Khải tự bịa ra 1 câu chuyện là Phương bị mộng du. Chả nhẽ lại giải thích là " Tôi lo lắng cho cô, sợ cô bị cảm hay khó chịu nên tôi bế cô lên giường ngủ với tôi", nếu giải thích như thế chả khác nào thể hiện tình cảm, có khi còn bị cho là.......dê nên phải nói dối thế, nhưng không ngờ nó lại tin dễ dàng như vậy nên Khải không kìm được cười*****15 phút sau, Phương thoát khỏi mấy cái suy nghĩ mông lung ấy từ từ bước ra khỏi nhà tắm kèm theo là khuôn mặt ủ rũ và khó hiểuYī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāngYī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāngYǔ zài dà yě zǒng yào huí jiāBèi lín shī de xié shài gàn zài chū fāQīng sōng de bù fá bèi ní tǔ chōng shuāLì liàng wú xiàn fàng dàWǒ men bèi xiǎo shì dǎ rǎoWéi xīn shì fán nǎo gǔ gé hé shí jiān sài pǎoWèi lái de zuì jiā nán zhǔ jiǎoZhǔn méi zhǔn bèi hǎoDài zhe guāng gēn wǒ fēi xiángGǎn shòu fēng de sù dù zài ěr biān hū xiào yuǎn fāngYī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāngYī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāngChā shàng zhú qīng tíng zhāng kāi le chì bǎngFēi dào rèn hé xiǎng yào qù de dì fāngYī gè yī gè mèng xiě zài rì jì shàngYī diǎn yī diǎn kào jìn nuò bèi ěr jiǎngZhī yào nǐ gǎn xiǎng jiù suàn méi dào dá lǐ xiǎngZhì shǎo yǒu huí yì zhēn cángWǒ men màn màn dì shēng zhǎngCóng xiǎo de yuàn wàng dào dà de mèng xiǎng qǐ hángJiān chí shì shēng mìng de yǒng héngTiào dòng de xīn zāngDài zhe guāng gēn wǒ fēi xiángGǎn shòu fēng de sù dù zài ěr biān hū xiào yuǎn fāngYī gè yī gè mèng fēi chū le tiān chuāngYī cì yī cì xiǎng chuān suō jiù shí guāngChā shàng zhú qīng tíng zhāng kāi le chì bǎngFēi dào rèn hé xiǎng yào qù de dì fāngYī gè yī gè mèng xiě zài rì jì shàngYī diǎn yī diǎn kào jìn nuò bèi ěr jiǎngZhī yào nǐ gǎn xiǎng jiù suàn méi dào dá lǐ xiǎng ( Big Dreamer_ TFBOYS)Chuông đt của Khải reo lên và đó là Thiên Tỉ gọi nhắc đi ăn sáng-Sao cái mặt lại bí xị như thiếu không khí thế kia?_ Khải chế giễu nó- Tôi bị thế thật à????_ nó vẫn cái khuôn mặt ấy- Tôi không biết_ Khải nhún vai đáp- Chắc tôi phải đi khám quá_ nó ngồi phịch xuống cái ghế sofa- Cứ theo dõi thêm vài ngày nữa đi đã rồi hãy tính- Ờ- Bây giờ hết buồn chưa? Đi ăn sáng không?_ Khải đứng lên đút hai tay vào túi quần hỏi- Có chứ sao không, có ai muốn chết đói đâu_ nhắc đến ăn nó thay đổi hẳn thái độ- Ok đi thôi( Các bạn thông cảm, chap này hơi ngắn tí vì mình có việc bận nên ít khi đăng chương nhưng vẫn mong các bạn ủng hộ nhiệt tình ạ) hihiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii