Tác giả:

Phương pháp ôi thiu này là từ Từ Lỗi mà ra Phản ứng đầu tiên của Âu Dương là nhìn Từ Lỗi đầy khinh thường rồi mắng: – Đầu cậu bị úng nước à, lại để mình đi giết hại rường cột tương lai của quốc gia Từ Lỗi không nóng nảy, sờ sờ cái bụng phệ, thậm chí còn ợ lên một cái. Lúc đó, bọn họ vừa ăn uống no nê, đang trên đường quay về khách sạn, đứng dưới tàng cây ngô đồng. Cuối thu, lá ngô đồng rơi đầy khiến bước chân đi qua có tiếng lạo xạo. – Cậu đằng nào chả quá nhàn rỗi, kiếm chút tiền cũng là thêm vui vẻ còn gì. Từ Lỗi cười nịnh nọt. – Mình chẳng cần mấy đồng tiền đó Âu Dương bắt đầu tức giận. Anh vô cùng nghi ngờ năng lực, phẩm hạnh của đám quan phụ mẫu nơi quê nhà này. Từ Lỗi dựa vào cái gì mà vượt qua hàng vạn giáo viên giỏi trở thành Cục trưởng cục giáo dục trẻ nhất thành phố Từ Lỗi ôn tồn: – Mình biết, cậu là người có tiền, vậy cống hiến một chút vì sự nghiệp giáo dục của quê nhà đi Âu Dương suýt thì uất nghẹn: – Từ đại cục trưởng, mình đang nói tiếng nước ngoài sao? Anh nghe không…

Chương 6

Đi Tìm Đảo Đào HoaTác giả: Lâm Địch NhiTruyện Ngôn TìnhPhương pháp ôi thiu này là từ Từ Lỗi mà ra Phản ứng đầu tiên của Âu Dương là nhìn Từ Lỗi đầy khinh thường rồi mắng: – Đầu cậu bị úng nước à, lại để mình đi giết hại rường cột tương lai của quốc gia Từ Lỗi không nóng nảy, sờ sờ cái bụng phệ, thậm chí còn ợ lên một cái. Lúc đó, bọn họ vừa ăn uống no nê, đang trên đường quay về khách sạn, đứng dưới tàng cây ngô đồng. Cuối thu, lá ngô đồng rơi đầy khiến bước chân đi qua có tiếng lạo xạo. – Cậu đằng nào chả quá nhàn rỗi, kiếm chút tiền cũng là thêm vui vẻ còn gì. Từ Lỗi cười nịnh nọt. – Mình chẳng cần mấy đồng tiền đó Âu Dương bắt đầu tức giận. Anh vô cùng nghi ngờ năng lực, phẩm hạnh của đám quan phụ mẫu nơi quê nhà này. Từ Lỗi dựa vào cái gì mà vượt qua hàng vạn giáo viên giỏi trở thành Cục trưởng cục giáo dục trẻ nhất thành phố Từ Lỗi ôn tồn: – Mình biết, cậu là người có tiền, vậy cống hiến một chút vì sự nghiệp giáo dục của quê nhà đi Âu Dương suýt thì uất nghẹn: – Từ đại cục trưởng, mình đang nói tiếng nước ngoài sao? Anh nghe không… Trời âm u, gió Bắc gào thét. Đến chạng vạng trời lại nổi mưa bụi, hạt mưa tạt vào mặt cũng có chút đau rát như thể có dao nhỏ đâm vàoThành phố phía nam, mùa đông lạnh lẽo, trong phòng hay ngoài phòng đều khô lạnh, bật điều hòa cũng chẳng hơn là mấy.Âu Dương vẫn giữ thói quen cũ, mỗi ngày đều tắm nước ấm. Trên mặt nước là những sợi tóc nổi, từng sợi từng sợi. Không chỉ tóc rụng nhiều mà thị lực của anh cũng dần giảm sútTâm tình có hơi nặng nềTrong hộp mail có mấy bức thư của đồng nghiệp cũ, đều cùng một câu hỏi, vì sao anh lại từ chức về nước? Có một đồng nghiệp nói bóng nói gió, hỏi có phải anh không hài lòng với tiền lương, nếu đúng thì ông chủ chịu thương lượng. Anh không hồi âm lại.Vì sao lại về nước? Anh kéo áo ngủ bó sát người lại, lá rụng về cội, đó cũng là lẽ thường tìnhChuông di động vang lên, mẹ anh gọi điện từ quêNhà anh ở vùng nông thôn, anh vốn định về đó nhưng vì gặp gỡ Từ Lỗi mà sinh ra nhiều chuyện bất ngờ.Mẹ nói sắp đến Tết, trong nhà đang chuẩn bị đón tết, còn đặc biệt thuê người trang hoàng phòng giúp anh. Anh đáp, không phải không có tiền, sao không trang hoàng cả nhà? Mẹ không đáp, chỉ hỏi khi nào anh vềCửa đột nhiên bị đập ầm ầmAnh vội cúp máy, đi mở cửa.Phùng Hành đứng ngoài cửa, tóc ướt đẫm, thở hổn hển nói:– Thầy… cho em 4 năm, em nhất định có thể xứng với thầy!Bốn năm, bốn lần 365 ngày! Mặt anh chẳng chút thay đổi mà kéo cô vào nhà, đưa cho cô chiếc khăn mặt– Em sẽ thi vào trường đại học tốt, sau đó nhất định sẽ du học Oxford, trở về sẽ thành người tài giỏi như thầy, có thể sánh vai bên thầy. Bốn năm là đủ, lúc đó em 22 tuổi, khoảng cách giữa chúng ta sẽ ngắn lạiCô cười xấu hổ, đôi mắt đẹp sáng bừng như sao rời.– Vậy giờ em chạy tới làm gì?Bốn năm quá xa vời. Thật ra anh là một người cực kì bình thường, cũng chẳng có gì là thú vịCô lo lắng:– Thầy có thể chờ em không? Bốn năm tới, thầy không được thích ai khác! Thật đấy, em hứa, em sẽ cố gắng lớn lên, cố gắng đuổi kịp thầy– Tôi không biết có nên tin lời của người bị tình yêu làm cho mê muội không.– Thầy cứ xem biểu hiện của em– Được!Cô vươn cánh tay nhỏ bé mà ôm chặt anh:– Thầy nhất định phải chờ emAnh chớp mắt nhìn xuống che đi sự chua xót trong đáy mắt– Em về đây thầy Âu!Cô vui mừng vẫy vẫy tay rồi mở cửa– Em… đến kiểu gì?Anh đuổi theo– Đi xe bus ạ– Tôi tiễn em!Cô từ chối:– Chờ khi nào em làm bạn gái của thầy đi, giờ thầy chính là thầy của em, không có nghĩa vụ này! Làm phiền thầy rồiCầu thang truyền tới bước chân sôi nổi của cô, Âu Dương cô đơn đứng đó hồi lâu.Hôm sau, lúc ăn trưa, Âu Dương nói với chủ nhiệm lớp, buổi tối anh rỗi, một tuần có thể trông lớp tự học tối vài buổi. Chủ nhiệm mừng rỡ nói:– Thầy Âu, tôi ngại nói với cậu chứ thực ra ai cũng mong cậu có thể trông lớp buổi tối, bọn trẻ rất thần tượng cậuTrần lớp học có một chiếc đèn lớn, buổi tối bật lên khiến phòng sáng như ban ngày nhưng như vậy càng khiến bóng đêm bên ngoài trở nên u tối.Thời tiết rất lạnh, ngồi một hồi Âu Dương đã thấy chân tê rần. Anh đứng dậy đi dạo quanh phòng. Đến bên bàn Phùng Hành. Lần đầu tiên thấy bàn Phùng Hành chất đầy sách giáo khoa chứ không phải là giấy Tuyên Thành.Cô ngẩng đầu cười thản nhiên. Khuôn mặt trắng nõn dần ửng hồng. Tươi trẻ, đáng yêu như vậy, thông minh lanh lợi như vậy, hạnh phúc thỏa mãn như vậy.Âu Dương nhắm mắt lại, khi mở mắt ra cô đã cúi đầu miệt mài ôn tậpTiếng chuông hết giờ vang lên, phòng học yên tĩnh biến thành mặt biển sôi trào.Theo đám đông xuống lầu, Âu Dương cố ý đi đến trạm xe bus, thấy Phùng Hành bắt xe về nội thành thì mới thở phào nhẹ nhõm

Trời âm u, gió Bắc gào thét. Đến chạng vạng trời lại nổi mưa bụi, hạt mưa tạt vào mặt cũng có chút đau rát như thể có dao nhỏ đâm vào

Thành phố phía nam, mùa đông lạnh lẽo, trong phòng hay ngoài phòng đều khô lạnh, bật điều hòa cũng chẳng hơn là mấy.

Âu Dương vẫn giữ thói quen cũ, mỗi ngày đều tắm nước ấm. Trên mặt nước là những sợi tóc nổi, từng sợi từng sợi. Không chỉ tóc rụng nhiều mà thị lực của anh cũng dần giảm sút

Tâm tình có hơi nặng nề

Trong hộp mail có mấy bức thư của đồng nghiệp cũ, đều cùng một câu hỏi, vì sao anh lại từ chức về nước? Có một đồng nghiệp nói bóng nói gió, hỏi có phải anh không hài lòng với tiền lương, nếu đúng thì ông chủ chịu thương lượng. Anh không hồi âm lại.

Vì sao lại về nước? Anh kéo áo ngủ bó sát người lại, lá rụng về cội, đó cũng là lẽ thường tình

Chuông di động vang lên, mẹ anh gọi điện từ quê

Nhà anh ở vùng nông thôn, anh vốn định về đó nhưng vì gặp gỡ Từ Lỗi mà sinh ra nhiều chuyện bất ngờ.

Mẹ nói sắp đến Tết, trong nhà đang chuẩn bị đón tết, còn đặc biệt thuê người trang hoàng phòng giúp anh. Anh đáp, không phải không có tiền, sao không trang hoàng cả nhà? Mẹ không đáp, chỉ hỏi khi nào anh về

Cửa đột nhiên bị đập ầm ầm

Anh vội cúp máy, đi mở cửa.

Phùng Hành đứng ngoài cửa, tóc ướt đẫm, thở hổn hển nói:

– Thầy… cho em 4 năm, em nhất định có thể xứng với thầy!

Bốn năm, bốn lần 365 ngày! Mặt anh chẳng chút thay đổi mà kéo cô vào nhà, đưa cho cô chiếc khăn mặt

– Em sẽ thi vào trường đại học tốt, sau đó nhất định sẽ du học Oxford, trở về sẽ thành người tài giỏi như thầy, có thể sánh vai bên thầy. Bốn năm là đủ, lúc đó em 22 tuổi, khoảng cách giữa chúng ta sẽ ngắn lại

Cô cười xấu hổ, đôi mắt đẹp sáng bừng như sao rời.

– Vậy giờ em chạy tới làm gì?

Bốn năm quá xa vời. Thật ra anh là một người cực kì bình thường, cũng chẳng có gì là thú vị

Cô lo lắng:

– Thầy có thể chờ em không? Bốn năm tới, thầy không được thích ai khác! Thật đấy, em hứa, em sẽ cố gắng lớn lên, cố gắng đuổi kịp thầy

– Tôi không biết có nên tin lời của người bị tình yêu làm cho mê muội không.

– Thầy cứ xem biểu hiện của em

– Được!

Cô vươn cánh tay nhỏ bé mà ôm chặt anh:

– Thầy nhất định phải chờ em

Anh chớp mắt nhìn xuống che đi sự chua xót trong đáy mắt

– Em về đây thầy Âu!

Cô vui mừng vẫy vẫy tay rồi mở cửa

– Em… đến kiểu gì?

Anh đuổi theo

– Đi xe bus ạ

– Tôi tiễn em!

Cô từ chối:

– Chờ khi nào em làm bạn gái của thầy đi, giờ thầy chính là thầy của em, không có nghĩa vụ này! Làm phiền thầy rồi

Cầu thang truyền tới bước chân sôi nổi của cô, Âu Dương cô đơn đứng đó hồi lâu.

Hôm sau, lúc ăn trưa, Âu Dương nói với chủ nhiệm lớp, buổi tối anh rỗi, một tuần có thể trông lớp tự học tối vài buổi. Chủ nhiệm mừng rỡ nói:

– Thầy Âu, tôi ngại nói với cậu chứ thực ra ai cũng mong cậu có thể trông lớp buổi tối, bọn trẻ rất thần tượng cậu

Trần lớp học có một chiếc đèn lớn, buổi tối bật lên khiến phòng sáng như ban ngày nhưng như vậy càng khiến bóng đêm bên ngoài trở nên u tối.

Thời tiết rất lạnh, ngồi một hồi Âu Dương đã thấy chân tê rần. Anh đứng dậy đi dạo quanh phòng. Đến bên bàn Phùng Hành. Lần đầu tiên thấy bàn Phùng Hành chất đầy sách giáo khoa chứ không phải là giấy Tuyên Thành.

Cô ngẩng đầu cười thản nhiên. Khuôn mặt trắng nõn dần ửng hồng. Tươi trẻ, đáng yêu như vậy, thông minh lanh lợi như vậy, hạnh phúc thỏa mãn như vậy.

Âu Dương nhắm mắt lại, khi mở mắt ra cô đã cúi đầu miệt mài ôn tập

Tiếng chuông hết giờ vang lên, phòng học yên tĩnh biến thành mặt biển sôi trào.

Theo đám đông xuống lầu, Âu Dương cố ý đi đến trạm xe bus, thấy Phùng Hành bắt xe về nội thành thì mới thở phào nhẹ nhõm

Đi Tìm Đảo Đào HoaTác giả: Lâm Địch NhiTruyện Ngôn TìnhPhương pháp ôi thiu này là từ Từ Lỗi mà ra Phản ứng đầu tiên của Âu Dương là nhìn Từ Lỗi đầy khinh thường rồi mắng: – Đầu cậu bị úng nước à, lại để mình đi giết hại rường cột tương lai của quốc gia Từ Lỗi không nóng nảy, sờ sờ cái bụng phệ, thậm chí còn ợ lên một cái. Lúc đó, bọn họ vừa ăn uống no nê, đang trên đường quay về khách sạn, đứng dưới tàng cây ngô đồng. Cuối thu, lá ngô đồng rơi đầy khiến bước chân đi qua có tiếng lạo xạo. – Cậu đằng nào chả quá nhàn rỗi, kiếm chút tiền cũng là thêm vui vẻ còn gì. Từ Lỗi cười nịnh nọt. – Mình chẳng cần mấy đồng tiền đó Âu Dương bắt đầu tức giận. Anh vô cùng nghi ngờ năng lực, phẩm hạnh của đám quan phụ mẫu nơi quê nhà này. Từ Lỗi dựa vào cái gì mà vượt qua hàng vạn giáo viên giỏi trở thành Cục trưởng cục giáo dục trẻ nhất thành phố Từ Lỗi ôn tồn: – Mình biết, cậu là người có tiền, vậy cống hiến một chút vì sự nghiệp giáo dục của quê nhà đi Âu Dương suýt thì uất nghẹn: – Từ đại cục trưởng, mình đang nói tiếng nước ngoài sao? Anh nghe không… Trời âm u, gió Bắc gào thét. Đến chạng vạng trời lại nổi mưa bụi, hạt mưa tạt vào mặt cũng có chút đau rát như thể có dao nhỏ đâm vàoThành phố phía nam, mùa đông lạnh lẽo, trong phòng hay ngoài phòng đều khô lạnh, bật điều hòa cũng chẳng hơn là mấy.Âu Dương vẫn giữ thói quen cũ, mỗi ngày đều tắm nước ấm. Trên mặt nước là những sợi tóc nổi, từng sợi từng sợi. Không chỉ tóc rụng nhiều mà thị lực của anh cũng dần giảm sútTâm tình có hơi nặng nềTrong hộp mail có mấy bức thư của đồng nghiệp cũ, đều cùng một câu hỏi, vì sao anh lại từ chức về nước? Có một đồng nghiệp nói bóng nói gió, hỏi có phải anh không hài lòng với tiền lương, nếu đúng thì ông chủ chịu thương lượng. Anh không hồi âm lại.Vì sao lại về nước? Anh kéo áo ngủ bó sát người lại, lá rụng về cội, đó cũng là lẽ thường tìnhChuông di động vang lên, mẹ anh gọi điện từ quêNhà anh ở vùng nông thôn, anh vốn định về đó nhưng vì gặp gỡ Từ Lỗi mà sinh ra nhiều chuyện bất ngờ.Mẹ nói sắp đến Tết, trong nhà đang chuẩn bị đón tết, còn đặc biệt thuê người trang hoàng phòng giúp anh. Anh đáp, không phải không có tiền, sao không trang hoàng cả nhà? Mẹ không đáp, chỉ hỏi khi nào anh vềCửa đột nhiên bị đập ầm ầmAnh vội cúp máy, đi mở cửa.Phùng Hành đứng ngoài cửa, tóc ướt đẫm, thở hổn hển nói:– Thầy… cho em 4 năm, em nhất định có thể xứng với thầy!Bốn năm, bốn lần 365 ngày! Mặt anh chẳng chút thay đổi mà kéo cô vào nhà, đưa cho cô chiếc khăn mặt– Em sẽ thi vào trường đại học tốt, sau đó nhất định sẽ du học Oxford, trở về sẽ thành người tài giỏi như thầy, có thể sánh vai bên thầy. Bốn năm là đủ, lúc đó em 22 tuổi, khoảng cách giữa chúng ta sẽ ngắn lạiCô cười xấu hổ, đôi mắt đẹp sáng bừng như sao rời.– Vậy giờ em chạy tới làm gì?Bốn năm quá xa vời. Thật ra anh là một người cực kì bình thường, cũng chẳng có gì là thú vịCô lo lắng:– Thầy có thể chờ em không? Bốn năm tới, thầy không được thích ai khác! Thật đấy, em hứa, em sẽ cố gắng lớn lên, cố gắng đuổi kịp thầy– Tôi không biết có nên tin lời của người bị tình yêu làm cho mê muội không.– Thầy cứ xem biểu hiện của em– Được!Cô vươn cánh tay nhỏ bé mà ôm chặt anh:– Thầy nhất định phải chờ emAnh chớp mắt nhìn xuống che đi sự chua xót trong đáy mắt– Em về đây thầy Âu!Cô vui mừng vẫy vẫy tay rồi mở cửa– Em… đến kiểu gì?Anh đuổi theo– Đi xe bus ạ– Tôi tiễn em!Cô từ chối:– Chờ khi nào em làm bạn gái của thầy đi, giờ thầy chính là thầy của em, không có nghĩa vụ này! Làm phiền thầy rồiCầu thang truyền tới bước chân sôi nổi của cô, Âu Dương cô đơn đứng đó hồi lâu.Hôm sau, lúc ăn trưa, Âu Dương nói với chủ nhiệm lớp, buổi tối anh rỗi, một tuần có thể trông lớp tự học tối vài buổi. Chủ nhiệm mừng rỡ nói:– Thầy Âu, tôi ngại nói với cậu chứ thực ra ai cũng mong cậu có thể trông lớp buổi tối, bọn trẻ rất thần tượng cậuTrần lớp học có một chiếc đèn lớn, buổi tối bật lên khiến phòng sáng như ban ngày nhưng như vậy càng khiến bóng đêm bên ngoài trở nên u tối.Thời tiết rất lạnh, ngồi một hồi Âu Dương đã thấy chân tê rần. Anh đứng dậy đi dạo quanh phòng. Đến bên bàn Phùng Hành. Lần đầu tiên thấy bàn Phùng Hành chất đầy sách giáo khoa chứ không phải là giấy Tuyên Thành.Cô ngẩng đầu cười thản nhiên. Khuôn mặt trắng nõn dần ửng hồng. Tươi trẻ, đáng yêu như vậy, thông minh lanh lợi như vậy, hạnh phúc thỏa mãn như vậy.Âu Dương nhắm mắt lại, khi mở mắt ra cô đã cúi đầu miệt mài ôn tậpTiếng chuông hết giờ vang lên, phòng học yên tĩnh biến thành mặt biển sôi trào.Theo đám đông xuống lầu, Âu Dương cố ý đi đến trạm xe bus, thấy Phùng Hành bắt xe về nội thành thì mới thở phào nhẹ nhõm

Chương 6