Tác giả:

Phương pháp ôi thiu này là từ Từ Lỗi mà ra Phản ứng đầu tiên của Âu Dương là nhìn Từ Lỗi đầy khinh thường rồi mắng: – Đầu cậu bị úng nước à, lại để mình đi giết hại rường cột tương lai của quốc gia Từ Lỗi không nóng nảy, sờ sờ cái bụng phệ, thậm chí còn ợ lên một cái. Lúc đó, bọn họ vừa ăn uống no nê, đang trên đường quay về khách sạn, đứng dưới tàng cây ngô đồng. Cuối thu, lá ngô đồng rơi đầy khiến bước chân đi qua có tiếng lạo xạo. – Cậu đằng nào chả quá nhàn rỗi, kiếm chút tiền cũng là thêm vui vẻ còn gì. Từ Lỗi cười nịnh nọt. – Mình chẳng cần mấy đồng tiền đó Âu Dương bắt đầu tức giận. Anh vô cùng nghi ngờ năng lực, phẩm hạnh của đám quan phụ mẫu nơi quê nhà này. Từ Lỗi dựa vào cái gì mà vượt qua hàng vạn giáo viên giỏi trở thành Cục trưởng cục giáo dục trẻ nhất thành phố Từ Lỗi ôn tồn: – Mình biết, cậu là người có tiền, vậy cống hiến một chút vì sự nghiệp giáo dục của quê nhà đi Âu Dương suýt thì uất nghẹn: – Từ đại cục trưởng, mình đang nói tiếng nước ngoài sao? Anh nghe không…

Chương 7

Đi Tìm Đảo Đào HoaTác giả: Lâm Địch NhiTruyện Ngôn TìnhPhương pháp ôi thiu này là từ Từ Lỗi mà ra Phản ứng đầu tiên của Âu Dương là nhìn Từ Lỗi đầy khinh thường rồi mắng: – Đầu cậu bị úng nước à, lại để mình đi giết hại rường cột tương lai của quốc gia Từ Lỗi không nóng nảy, sờ sờ cái bụng phệ, thậm chí còn ợ lên một cái. Lúc đó, bọn họ vừa ăn uống no nê, đang trên đường quay về khách sạn, đứng dưới tàng cây ngô đồng. Cuối thu, lá ngô đồng rơi đầy khiến bước chân đi qua có tiếng lạo xạo. – Cậu đằng nào chả quá nhàn rỗi, kiếm chút tiền cũng là thêm vui vẻ còn gì. Từ Lỗi cười nịnh nọt. – Mình chẳng cần mấy đồng tiền đó Âu Dương bắt đầu tức giận. Anh vô cùng nghi ngờ năng lực, phẩm hạnh của đám quan phụ mẫu nơi quê nhà này. Từ Lỗi dựa vào cái gì mà vượt qua hàng vạn giáo viên giỏi trở thành Cục trưởng cục giáo dục trẻ nhất thành phố Từ Lỗi ôn tồn: – Mình biết, cậu là người có tiền, vậy cống hiến một chút vì sự nghiệp giáo dục của quê nhà đi Âu Dương suýt thì uất nghẹn: – Từ đại cục trưởng, mình đang nói tiếng nước ngoài sao? Anh nghe không… Sau khi tuyết tan, ánh mặt trời rực rỡ đến độ chỉ có thể híp mắt mới nhìn được xung quanhCòn chưa bước vào văn phòng đã nghe được tiếng cười sang sảng của tổ trưởng tổ bộ môn. Những giáo viên của lớp đặc biệt đều vây quanh trước máy tính. Hôm nay là kết thúc chấm thi cuối kỳ, hẳn là đã có top 10. Phùng Hành đứng thứ 12, kém hai điểm so với người thứ 10, là người duy nhất đạt điểm tuyệt đối môn tiếng Anh.Tổ trưởng nói:– Tôi có một dự cảm, kì thi đại học sắp tới, Phùng Hành nhất định sẽ có thành tích tốtChủ nhiệm lớp không dám cam đoan, trước kia Phùng Hành cũng từng có thành tích này nhưng sau đó lại xuống dốc không phanh– Dám cá không?Chủ nhiệm lớp nghiêm túc móc ví:– Thầy Âu, thầy làm nhân chứng điÂu Dương cười nói:– Tìm người khác đi, tôi nhất trí với tổ trưởngTừ Lỗi gọi điện đến văn phòng, Âu Dương nhận.– Lúc nào về quê mình cho xe đến đón cậu– Không cần, mình tự bắt xe về được, cũng không xa– Mình thuê xe cho cậu, thế tiện hơn– Không cần– Không phải là không có bằng lái xe đấy chứ? Từ Lỗi cười trêu– Vớ vẩn, mình có bằng lái quốc tế.Nhưng mà… Âu Dương thầm thở dài, thị lực của anh rất kém, gần đây không thể không đeo kính.Cuối cùng, Âu Dương nghe theo sắp xếp của Từ Lỗi, để người lái xe đưa vềTrước kì nghỉ, tâm tình của học sinh luôn rất tốt. Từ khi khai giảng cho trước khi thi vào đại học, kì nghỉ đông này như ánh rạng đông vậyBuổi lễ kết thúc, đám học sinh tốp năm tốp ba quay về. Trường học có liên hoan, lúc kết thúc thì trời đã tốiỞ cổng trường, Âu Dương nhìn thấy Phùng Hành và một vài học sinh khác đang dây dưa, chẳng biết là làm gì. Từ sau đêm mưa đó, sáng sớm và buổi tối cô không còn chạy theo Âu Dương về nhà trọ nhưng buổi trưa vẫn đến nhà ăn của nhân viên ăn cơm. Trước mặt anh, cô rất cung kính như một học trò lễ phép. Chỉ có đôi mắt long lanh đầy tình cảm là khiến Âu Dương có thể đọc được nhiều tâm sự thầm kín.– Thầy Âu!Cô bỏ qua đám bạn, chạy về phía anh:– Em không bắt kịp xe bus, cũng không mang theo tiềnCô nhìn anh rất cẩn thận, sợ anh sẽ không để ý đến mìnhCô là người cao ngạo, tự phụ như thế, sao lại có vẻ mặt sợ hãi này? Chỉ có tình yêu mới khiến con người ta trở nên hèn mọn. Lòng Âu Dương tê tái.– Thầy đưa em về!Cô không dám tin mà bưng miệng, sao đó có chút ngượng ngùng:– Em mặc nhiều quần áo, hơi nặng– Thầy không phải là thư sinh trói gà không chặt, lên điÂu Dương vỗ vỗ vị trí đằng sau:– Nhưng không được ôm thầy, tự bám vào yên xe.Cô cười rất vui vẻ:– Ôm là quyền lợi của riêng bạn gái. Giờ em không ômBuổi tối hôm đó không có gió, đường vì có tuyết mà hơi trơn. Đi một lúc, Phùng Hành sẽ xin xuống đi bộ một đoạn:– Con đường này không dài, em muốn ở bên thầy nhiều một chút. Nghỉ đông những 20 ngày cơ đấy!Giọng cô chất chứa muộn phiền– Em có thể nhắn tin cho thầy không, hỏi bài tập, chúc mừng năm mới…Âu Dương than nhẹ, vươn tay kéo lại mũ trùm đầu cho Phùng Hành:– Muốn nhắn thì cứ nhắn.Dù đường có dài thì cũng phải đến đích, rất nhanh đã đến nhà Phùng Hành. Cô đột nhiên dừng bước, hai tay trùm trong bao tay dầy túm lấy góc áo, do do dự dự, ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống, môi mím chặt.– Muốn nói gì thì nói đi! Âu Dương buồn cười.– Thầy, gần đây biểu hiện của em tốt như vậy, thầy có thể thưởng cho em không– Em muốn thưởng thế nào?Vừa dứt lời, cô đột nhiên nhào tới, vội vã ôm chặt anh rồi vội vã buông tay, vội vã chạy đi:– Chúc thầy năm mới vui vẻTiếng cười thanh thúy như tiếng chuông bạc reo vang– Nha đầu kia!Âu Dương dắt xe, không nén nổi mà mỉm cười.

Sau khi tuyết tan, ánh mặt trời rực rỡ đến độ chỉ có thể híp mắt mới nhìn được xung quanh

Còn chưa bước vào văn phòng đã nghe được tiếng cười sang sảng của tổ trưởng tổ bộ môn. Những giáo viên của lớp đặc biệt đều vây quanh trước máy tính. Hôm nay là kết thúc chấm thi cuối kỳ, hẳn là đã có top 10. Phùng Hành đứng thứ 12, kém hai điểm so với người thứ 10, là người duy nhất đạt điểm tuyệt đối môn tiếng Anh.

Tổ trưởng nói:

– Tôi có một dự cảm, kì thi đại học sắp tới, Phùng Hành nhất định sẽ có thành tích tốt

Chủ nhiệm lớp không dám cam đoan, trước kia Phùng Hành cũng từng có thành tích này nhưng sau đó lại xuống dốc không phanh

– Dám cá không?

Chủ nhiệm lớp nghiêm túc móc ví:

– Thầy Âu, thầy làm nhân chứng đi

Âu Dương cười nói:

– Tìm người khác đi, tôi nhất trí với tổ trưởng

Từ Lỗi gọi điện đến văn phòng, Âu Dương nhận.

– Lúc nào về quê mình cho xe đến đón cậu

– Không cần, mình tự bắt xe về được, cũng không xa

– Mình thuê xe cho cậu, thế tiện hơn

– Không cần

– Không phải là không có bằng lái xe đấy chứ? Từ Lỗi cười trêu

– Vớ vẩn, mình có bằng lái quốc tế.

Nhưng mà… Âu Dương thầm thở dài, thị lực của anh rất kém, gần đây không thể không đeo kính.

Cuối cùng, Âu Dương nghe theo sắp xếp của Từ Lỗi, để người lái xe đưa về

Trước kì nghỉ, tâm tình của học sinh luôn rất tốt. Từ khi khai giảng cho trước khi thi vào đại học, kì nghỉ đông này như ánh rạng đông vậy

Buổi lễ kết thúc, đám học sinh tốp năm tốp ba quay về. Trường học có liên hoan, lúc kết thúc thì trời đã tối

Ở cổng trường, Âu Dương nhìn thấy Phùng Hành và một vài học sinh khác đang dây dưa, chẳng biết là làm gì. Từ sau đêm mưa đó, sáng sớm và buổi tối cô không còn chạy theo Âu Dương về nhà trọ nhưng buổi trưa vẫn đến nhà ăn của nhân viên ăn cơm. Trước mặt anh, cô rất cung kính như một học trò lễ phép. Chỉ có đôi mắt long lanh đầy tình cảm là khiến Âu Dương có thể đọc được nhiều tâm sự thầm kín.

– Thầy Âu!

Cô bỏ qua đám bạn, chạy về phía anh:

– Em không bắt kịp xe bus, cũng không mang theo tiền

Cô nhìn anh rất cẩn thận, sợ anh sẽ không để ý đến mình

Cô là người cao ngạo, tự phụ như thế, sao lại có vẻ mặt sợ hãi này? Chỉ có tình yêu mới khiến con người ta trở nên hèn mọn. Lòng Âu Dương tê tái.

– Thầy đưa em về!

Cô không dám tin mà bưng miệng, sao đó có chút ngượng ngùng:

– Em mặc nhiều quần áo, hơi nặng

– Thầy không phải là thư sinh trói gà không chặt, lên đi

Âu Dương vỗ vỗ vị trí đằng sau:

– Nhưng không được ôm thầy, tự bám vào yên xe.

Cô cười rất vui vẻ:

– Ôm là quyền lợi của riêng bạn gái. Giờ em không ôm

Buổi tối hôm đó không có gió, đường vì có tuyết mà hơi trơn. Đi một lúc, Phùng Hành sẽ xin xuống đi bộ một đoạn:

– Con đường này không dài, em muốn ở bên thầy nhiều một chút. Nghỉ đông những 20 ngày cơ đấy!

Giọng cô chất chứa muộn phiền

– Em có thể nhắn tin cho thầy không, hỏi bài tập, chúc mừng năm mới…

Âu Dương than nhẹ, vươn tay kéo lại mũ trùm đầu cho Phùng Hành:

– Muốn nhắn thì cứ nhắn.

Dù đường có dài thì cũng phải đến đích, rất nhanh đã đến nhà Phùng Hành. Cô đột nhiên dừng bước, hai tay trùm trong bao tay dầy túm lấy góc áo, do do dự dự, ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống, môi mím chặt.

– Muốn nói gì thì nói đi! Âu Dương buồn cười.

– Thầy, gần đây biểu hiện của em tốt như vậy, thầy có thể thưởng cho em không

– Em muốn thưởng thế nào?

Vừa dứt lời, cô đột nhiên nhào tới, vội vã ôm chặt anh rồi vội vã buông tay, vội vã chạy đi:

– Chúc thầy năm mới vui vẻ

Tiếng cười thanh thúy như tiếng chuông bạc reo vang

– Nha đầu kia!

Âu Dương dắt xe, không nén nổi mà mỉm cười.

Đi Tìm Đảo Đào HoaTác giả: Lâm Địch NhiTruyện Ngôn TìnhPhương pháp ôi thiu này là từ Từ Lỗi mà ra Phản ứng đầu tiên của Âu Dương là nhìn Từ Lỗi đầy khinh thường rồi mắng: – Đầu cậu bị úng nước à, lại để mình đi giết hại rường cột tương lai của quốc gia Từ Lỗi không nóng nảy, sờ sờ cái bụng phệ, thậm chí còn ợ lên một cái. Lúc đó, bọn họ vừa ăn uống no nê, đang trên đường quay về khách sạn, đứng dưới tàng cây ngô đồng. Cuối thu, lá ngô đồng rơi đầy khiến bước chân đi qua có tiếng lạo xạo. – Cậu đằng nào chả quá nhàn rỗi, kiếm chút tiền cũng là thêm vui vẻ còn gì. Từ Lỗi cười nịnh nọt. – Mình chẳng cần mấy đồng tiền đó Âu Dương bắt đầu tức giận. Anh vô cùng nghi ngờ năng lực, phẩm hạnh của đám quan phụ mẫu nơi quê nhà này. Từ Lỗi dựa vào cái gì mà vượt qua hàng vạn giáo viên giỏi trở thành Cục trưởng cục giáo dục trẻ nhất thành phố Từ Lỗi ôn tồn: – Mình biết, cậu là người có tiền, vậy cống hiến một chút vì sự nghiệp giáo dục của quê nhà đi Âu Dương suýt thì uất nghẹn: – Từ đại cục trưởng, mình đang nói tiếng nước ngoài sao? Anh nghe không… Sau khi tuyết tan, ánh mặt trời rực rỡ đến độ chỉ có thể híp mắt mới nhìn được xung quanhCòn chưa bước vào văn phòng đã nghe được tiếng cười sang sảng của tổ trưởng tổ bộ môn. Những giáo viên của lớp đặc biệt đều vây quanh trước máy tính. Hôm nay là kết thúc chấm thi cuối kỳ, hẳn là đã có top 10. Phùng Hành đứng thứ 12, kém hai điểm so với người thứ 10, là người duy nhất đạt điểm tuyệt đối môn tiếng Anh.Tổ trưởng nói:– Tôi có một dự cảm, kì thi đại học sắp tới, Phùng Hành nhất định sẽ có thành tích tốtChủ nhiệm lớp không dám cam đoan, trước kia Phùng Hành cũng từng có thành tích này nhưng sau đó lại xuống dốc không phanh– Dám cá không?Chủ nhiệm lớp nghiêm túc móc ví:– Thầy Âu, thầy làm nhân chứng điÂu Dương cười nói:– Tìm người khác đi, tôi nhất trí với tổ trưởngTừ Lỗi gọi điện đến văn phòng, Âu Dương nhận.– Lúc nào về quê mình cho xe đến đón cậu– Không cần, mình tự bắt xe về được, cũng không xa– Mình thuê xe cho cậu, thế tiện hơn– Không cần– Không phải là không có bằng lái xe đấy chứ? Từ Lỗi cười trêu– Vớ vẩn, mình có bằng lái quốc tế.Nhưng mà… Âu Dương thầm thở dài, thị lực của anh rất kém, gần đây không thể không đeo kính.Cuối cùng, Âu Dương nghe theo sắp xếp của Từ Lỗi, để người lái xe đưa vềTrước kì nghỉ, tâm tình của học sinh luôn rất tốt. Từ khi khai giảng cho trước khi thi vào đại học, kì nghỉ đông này như ánh rạng đông vậyBuổi lễ kết thúc, đám học sinh tốp năm tốp ba quay về. Trường học có liên hoan, lúc kết thúc thì trời đã tốiỞ cổng trường, Âu Dương nhìn thấy Phùng Hành và một vài học sinh khác đang dây dưa, chẳng biết là làm gì. Từ sau đêm mưa đó, sáng sớm và buổi tối cô không còn chạy theo Âu Dương về nhà trọ nhưng buổi trưa vẫn đến nhà ăn của nhân viên ăn cơm. Trước mặt anh, cô rất cung kính như một học trò lễ phép. Chỉ có đôi mắt long lanh đầy tình cảm là khiến Âu Dương có thể đọc được nhiều tâm sự thầm kín.– Thầy Âu!Cô bỏ qua đám bạn, chạy về phía anh:– Em không bắt kịp xe bus, cũng không mang theo tiềnCô nhìn anh rất cẩn thận, sợ anh sẽ không để ý đến mìnhCô là người cao ngạo, tự phụ như thế, sao lại có vẻ mặt sợ hãi này? Chỉ có tình yêu mới khiến con người ta trở nên hèn mọn. Lòng Âu Dương tê tái.– Thầy đưa em về!Cô không dám tin mà bưng miệng, sao đó có chút ngượng ngùng:– Em mặc nhiều quần áo, hơi nặng– Thầy không phải là thư sinh trói gà không chặt, lên điÂu Dương vỗ vỗ vị trí đằng sau:– Nhưng không được ôm thầy, tự bám vào yên xe.Cô cười rất vui vẻ:– Ôm là quyền lợi của riêng bạn gái. Giờ em không ômBuổi tối hôm đó không có gió, đường vì có tuyết mà hơi trơn. Đi một lúc, Phùng Hành sẽ xin xuống đi bộ một đoạn:– Con đường này không dài, em muốn ở bên thầy nhiều một chút. Nghỉ đông những 20 ngày cơ đấy!Giọng cô chất chứa muộn phiền– Em có thể nhắn tin cho thầy không, hỏi bài tập, chúc mừng năm mới…Âu Dương than nhẹ, vươn tay kéo lại mũ trùm đầu cho Phùng Hành:– Muốn nhắn thì cứ nhắn.Dù đường có dài thì cũng phải đến đích, rất nhanh đã đến nhà Phùng Hành. Cô đột nhiên dừng bước, hai tay trùm trong bao tay dầy túm lấy góc áo, do do dự dự, ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống, môi mím chặt.– Muốn nói gì thì nói đi! Âu Dương buồn cười.– Thầy, gần đây biểu hiện của em tốt như vậy, thầy có thể thưởng cho em không– Em muốn thưởng thế nào?Vừa dứt lời, cô đột nhiên nhào tới, vội vã ôm chặt anh rồi vội vã buông tay, vội vã chạy đi:– Chúc thầy năm mới vui vẻTiếng cười thanh thúy như tiếng chuông bạc reo vang– Nha đầu kia!Âu Dương dắt xe, không nén nổi mà mỉm cười.

Chương 7