Năm 2005. Thâm Quyến. Phố phường lên đèn nom lung linh êm ả hơn ban ngày đôi chút. Dưới ánh đèn vàng vọt, trông Trương Tiểu Văn mệt mỏi thấy rõ trong bộ đồ lam nhạt. Đang định bước vào cổng, sực nhớ bóng điện phòng tắm đã hỏng, cô vội quay sang tiệm tạp hóa bên hông tòa nhà. Làm một lèo mở cửa, bật đèn, đá giày, quăng túi xách xong, Tiểu Văn nhích cái thang nặng trịch từ bao lơn vào phòng tắm, chỉnh cho thăng bằng rồi sè sẹ leo lên. Thình lình cô trượt chân, chỉ kịp "A" một tiếng kinh hãi là đã ngã ngửa ra sau, người nện đánh thình xuống sàn gạch, bất động. oOo Nhà Thanh, năm Khang Hy thứ 43. Bắc Kinh. Trên lối lên đình ngoạn cảnh hồ, có hai cô bé luống mười ba mười bốn tuổi đứng đối mặt nhau. Cô bé vận áo dài màu hoàng yến đã vãn cảnh xong, đang định đi xuống, cô bé áo lam nhạt thì sắp sửa đi lên. Thang lên đình tương đối hẹp, một người đi thoải mái, nhưng hai người cùng đi thì không thể vừa. Đôi bên đều không muốn nhường đường, cả hai cùng nhấc chân, cất bước, hích nhau mà qua. Cô…
Chương 49
Bộ Bộ Kinh TâmTác giả: Đồng HoaTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNăm 2005. Thâm Quyến. Phố phường lên đèn nom lung linh êm ả hơn ban ngày đôi chút. Dưới ánh đèn vàng vọt, trông Trương Tiểu Văn mệt mỏi thấy rõ trong bộ đồ lam nhạt. Đang định bước vào cổng, sực nhớ bóng điện phòng tắm đã hỏng, cô vội quay sang tiệm tạp hóa bên hông tòa nhà. Làm một lèo mở cửa, bật đèn, đá giày, quăng túi xách xong, Tiểu Văn nhích cái thang nặng trịch từ bao lơn vào phòng tắm, chỉnh cho thăng bằng rồi sè sẹ leo lên. Thình lình cô trượt chân, chỉ kịp "A" một tiếng kinh hãi là đã ngã ngửa ra sau, người nện đánh thình xuống sàn gạch, bất động. oOo Nhà Thanh, năm Khang Hy thứ 43. Bắc Kinh. Trên lối lên đình ngoạn cảnh hồ, có hai cô bé luống mười ba mười bốn tuổi đứng đối mặt nhau. Cô bé vận áo dài màu hoàng yến đã vãn cảnh xong, đang định đi xuống, cô bé áo lam nhạt thì sắp sửa đi lên. Thang lên đình tương đối hẹp, một người đi thoải mái, nhưng hai người cùng đi thì không thể vừa. Đôi bên đều không muốn nhường đường, cả hai cùng nhấc chân, cất bước, hích nhau mà qua. Cô… Ta xem xong thư, chạy ra khỏi trướng, dắt ngựa nhằm về hướng đại thảo nguyên, vừa giục ngựa phi thật nhanh, vừa cười lên. Mẫn Mẫn hạnh phúc khiến ta không thể không vì nàng mà cười vui. Mãi đến lúc cảm thấy mệt mỏi, mới giảm dần tốc độ, ghé vào trên lưng ngựa nghỉ ngơi , trên miệng vẫn còn nở nụ cười.Đột nhiên nghe được tiếng vó ngựa, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bát A ca đang giục ngựa đi chậm bên sườn ngựa của ta. Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, liền ngồi thẳng người, vừa thỉnh an hắn, vừa nói: "Nô tỳ còn có một số việc phải làm, Bối Lặc gia nếu như không có gì sai bảo, nô tỳ liền cáo lui ."Nguồn tại http://TruyệnFULL.vnHắn chằm chằm nhìn ta, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi từ trên sườn núi nhìn ngươi, đã rất lâu rồi không thấy ngươi cao hứng như thế.". Ta không biết nói gì, chỉ có thể cúi đầu trầm mặc . Hắn ngắm nhìn phương xa, ngưng giọng hỏi: "Ngươi thực sự buông tay sao?" Trong lòng có chút đau đớn, nhưng nét mặt vẫn bình thản, trả lời: "Đã buông!". "Trong lòng ngươi có người khác phải không?" Hắn hỏi. Ta có chút bối rối, không dám suy nghĩ sâu xa cái vấn đề này. Ta biết hắn hiểu lầm, nhưng là hiểu lầm liền hiểu lầm đi, miệng chỉ thản nhiên trả lời: "Không có."Hắn nghiêng đầu nhìn ta một hồi nói: "Ba năm sau đến tuổi ra cung , chẳng lẽ ngươi nguyện ý để hoàng a mã chỉ hôn cho ngươi?". Ta thuận miệng nói: "Chuyện của ngày mai, để ngày mai tính! Chạy trời cũng không khỏi nắng, cần gì phải suy nghĩ nhiều?". Nói xong khom người cáo lui, miệng hắn mang theo tia cười lạnh gật đầu, phất tay để cho ta đi. Ta giục ngựa quay đầu, giương lên roi đánh ngựa đi.
Ta xem xong thư, chạy ra khỏi trướng, dắt ngựa nhằm về hướng đại thảo nguyên, vừa giục ngựa phi thật nhanh, vừa cười lên. Mẫn Mẫn hạnh phúc khiến ta không thể không vì nàng mà cười vui. Mãi đến lúc cảm thấy mệt mỏi, mới giảm dần tốc độ, ghé vào trên lưng ngựa nghỉ ngơi , trên miệng vẫn còn nở nụ cười.
Đột nhiên nghe được tiếng vó ngựa, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bát A ca đang giục ngựa đi chậm bên sườn ngựa của ta. Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, liền ngồi thẳng người, vừa thỉnh an hắn, vừa nói: "Nô tỳ còn có một số việc phải làm, Bối Lặc gia nếu như không có gì sai bảo, nô tỳ liền cáo lui ."
Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn
Hắn chằm chằm nhìn ta, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi từ trên sườn núi nhìn ngươi, đã rất lâu rồi không thấy ngươi cao hứng như thế.". Ta không biết nói gì, chỉ có thể cúi đầu trầm mặc . Hắn ngắm nhìn phương xa, ngưng giọng hỏi: "Ngươi thực sự buông tay sao?" Trong lòng có chút đau đớn, nhưng nét mặt vẫn bình thản, trả lời: "Đã buông!". "Trong lòng ngươi có người khác phải không?" Hắn hỏi. Ta có chút bối rối, không dám suy nghĩ sâu xa cái vấn đề này. Ta biết hắn hiểu lầm, nhưng là hiểu lầm liền hiểu lầm đi, miệng chỉ thản nhiên trả lời: "Không có."
Hắn nghiêng đầu nhìn ta một hồi nói: "Ba năm sau đến tuổi ra cung , chẳng lẽ ngươi nguyện ý để hoàng a mã chỉ hôn cho ngươi?". Ta thuận miệng nói: "Chuyện của ngày mai, để ngày mai tính! Chạy trời cũng không khỏi nắng, cần gì phải suy nghĩ nhiều?". Nói xong khom người cáo lui, miệng hắn mang theo tia cười lạnh gật đầu, phất tay để cho ta đi. Ta giục ngựa quay đầu, giương lên roi đánh ngựa đi.
Bộ Bộ Kinh TâmTác giả: Đồng HoaTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNăm 2005. Thâm Quyến. Phố phường lên đèn nom lung linh êm ả hơn ban ngày đôi chút. Dưới ánh đèn vàng vọt, trông Trương Tiểu Văn mệt mỏi thấy rõ trong bộ đồ lam nhạt. Đang định bước vào cổng, sực nhớ bóng điện phòng tắm đã hỏng, cô vội quay sang tiệm tạp hóa bên hông tòa nhà. Làm một lèo mở cửa, bật đèn, đá giày, quăng túi xách xong, Tiểu Văn nhích cái thang nặng trịch từ bao lơn vào phòng tắm, chỉnh cho thăng bằng rồi sè sẹ leo lên. Thình lình cô trượt chân, chỉ kịp "A" một tiếng kinh hãi là đã ngã ngửa ra sau, người nện đánh thình xuống sàn gạch, bất động. oOo Nhà Thanh, năm Khang Hy thứ 43. Bắc Kinh. Trên lối lên đình ngoạn cảnh hồ, có hai cô bé luống mười ba mười bốn tuổi đứng đối mặt nhau. Cô bé vận áo dài màu hoàng yến đã vãn cảnh xong, đang định đi xuống, cô bé áo lam nhạt thì sắp sửa đi lên. Thang lên đình tương đối hẹp, một người đi thoải mái, nhưng hai người cùng đi thì không thể vừa. Đôi bên đều không muốn nhường đường, cả hai cùng nhấc chân, cất bước, hích nhau mà qua. Cô… Ta xem xong thư, chạy ra khỏi trướng, dắt ngựa nhằm về hướng đại thảo nguyên, vừa giục ngựa phi thật nhanh, vừa cười lên. Mẫn Mẫn hạnh phúc khiến ta không thể không vì nàng mà cười vui. Mãi đến lúc cảm thấy mệt mỏi, mới giảm dần tốc độ, ghé vào trên lưng ngựa nghỉ ngơi , trên miệng vẫn còn nở nụ cười.Đột nhiên nghe được tiếng vó ngựa, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bát A ca đang giục ngựa đi chậm bên sườn ngựa của ta. Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, liền ngồi thẳng người, vừa thỉnh an hắn, vừa nói: "Nô tỳ còn có một số việc phải làm, Bối Lặc gia nếu như không có gì sai bảo, nô tỳ liền cáo lui ."Nguồn tại http://TruyệnFULL.vnHắn chằm chằm nhìn ta, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi từ trên sườn núi nhìn ngươi, đã rất lâu rồi không thấy ngươi cao hứng như thế.". Ta không biết nói gì, chỉ có thể cúi đầu trầm mặc . Hắn ngắm nhìn phương xa, ngưng giọng hỏi: "Ngươi thực sự buông tay sao?" Trong lòng có chút đau đớn, nhưng nét mặt vẫn bình thản, trả lời: "Đã buông!". "Trong lòng ngươi có người khác phải không?" Hắn hỏi. Ta có chút bối rối, không dám suy nghĩ sâu xa cái vấn đề này. Ta biết hắn hiểu lầm, nhưng là hiểu lầm liền hiểu lầm đi, miệng chỉ thản nhiên trả lời: "Không có."Hắn nghiêng đầu nhìn ta một hồi nói: "Ba năm sau đến tuổi ra cung , chẳng lẽ ngươi nguyện ý để hoàng a mã chỉ hôn cho ngươi?". Ta thuận miệng nói: "Chuyện của ngày mai, để ngày mai tính! Chạy trời cũng không khỏi nắng, cần gì phải suy nghĩ nhiều?". Nói xong khom người cáo lui, miệng hắn mang theo tia cười lạnh gật đầu, phất tay để cho ta đi. Ta giục ngựa quay đầu, giương lên roi đánh ngựa đi.