Trời chiều như lửa, cây anh đào rực rỡ. Vầng dương sáng lạn, cây anh đào đỏ sẫm càng hừng hực khí thế, càng tăng thêm vẻ đẹp, đem non xanh nước biếc nhuộm đẫm trung đình viện ,không gian không nhiễm chút bụi trần "Oanh." Một tiếng nổ vang lên. Hoa anh đào bay múa, huyên náo đầy trời, đình viện sừng sững bỗng trở thành bằng địa. Không gian tĩnh mịch. "Tuyệt vời."Một nam nhân tóc vàng nhìn trước mắt đình viện hóa thành tro bụi, hướng tới bên người tóc đen , giơ ngón tay cái lên, trong tay thưởng thức AK47. "Đó là đương nhiên." Nam nhân tóc đen kiêu ngạo đáp trả. "Tam khẩu lâm đường ở Nhật Bản , ba trăm mười một người, không có một cái người sống." Tiếng nói phát ra từ nam tử vẻ mặt lãnh khốc tiêu sái tiến đến, trên người dính đầy máu. "Thủ lĩnh, đã hoàn tất."Nam tử người phương Đông, toàn thân bụi đất, xơ xác tiêu điều,trên vai vác khẩu súng tự động mới nhất do Mĩ sáng tạo hướng nam tử tóc đen bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, một chút cũng không giống nữ tử mà bẩm báo . Tóc đen tung…

Chương 539: Ngươi là thịt cá 9

Vương Phi 13 TuổiTác giả: Nhất Thế Phong LưuTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrời chiều như lửa, cây anh đào rực rỡ. Vầng dương sáng lạn, cây anh đào đỏ sẫm càng hừng hực khí thế, càng tăng thêm vẻ đẹp, đem non xanh nước biếc nhuộm đẫm trung đình viện ,không gian không nhiễm chút bụi trần "Oanh." Một tiếng nổ vang lên. Hoa anh đào bay múa, huyên náo đầy trời, đình viện sừng sững bỗng trở thành bằng địa. Không gian tĩnh mịch. "Tuyệt vời."Một nam nhân tóc vàng nhìn trước mắt đình viện hóa thành tro bụi, hướng tới bên người tóc đen , giơ ngón tay cái lên, trong tay thưởng thức AK47. "Đó là đương nhiên." Nam nhân tóc đen kiêu ngạo đáp trả. "Tam khẩu lâm đường ở Nhật Bản , ba trăm mười một người, không có một cái người sống." Tiếng nói phát ra từ nam tử vẻ mặt lãnh khốc tiêu sái tiến đến, trên người dính đầy máu. "Thủ lĩnh, đã hoàn tất."Nam tử người phương Đông, toàn thân bụi đất, xơ xác tiêu điều,trên vai vác khẩu súng tự động mới nhất do Mĩ sáng tạo hướng nam tử tóc đen bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, một chút cũng không giống nữ tử mà bẩm báo . Tóc đen tung… Lúc này, đang ngẩn tò te nhìn Ngạo Vân quốc chủ của bọn họ xông tới.Xấu hổ, một loại xấu hổ cực kì lan tràn trong Đông Cung của Độc Cô Dạ.Khóe miệng chậm rãi vẽ lên một nụ cười giễu cợt, Lưu Nguyệt nhìn ba người khuôn mặt xấu hổ: “Chậc chậc, quốc chủ, người nếu muốn nhìn, Dạ tự nhiên sẽ an bài cho người, người đột nhiên xông tới như vậy, quốc chủ à, người rất….”“A…” Lưu Nguyệt còn chưa nói hết, cô gái l** l* trên giường kia, đột nhiên tỉnh táo lại, một tiếng thét chói tai như gà bị chọc tiết, xém nữa phá tan nóc nhà.Mặc dù một người là thái giám, một người là cung nữ, cũng chỉ làm xuân cung giả, nhưng….“Ra ngoài, ra ngoài.” Sắc mặt Ngạo Vân quốc chủ xanh mét, lúc này cũng khôi phục lại, trầm mặt lớn tiếng quát.Lưu Nguyệt thấy vậy vẫn giữ nguyên nụ cười, cũng không ngăn chặn bọn họ nữa.“Quốc chủ, đây là ma ma chỉ dạy lễ nghi cố ý sắp xếp.” Lưu Nguyệt vuốt vuốt chén rượu trong tay, cười xinh đẹp.Nhưng trong mắt Ngạo Vân quốc chủ, lại là uy h**p tuyệt đối.Đúng vậy, uy h**p, hôm nay nàng có thể cho ngươi xem xuân cung sống giả, ngày mai nói không chừng sẽ có thật, hơn nữa tin tức này nếu truyền đi, Ngạo Vân bọn họ…“Quả nhân đồng ý, đồng ý.” Quát lên như sấm, máu của Ngạo Vân quốc chủ toàn bộ đều dồn lên đầu rồi, vài lần như vậy nữa, hắn tuyệt đối sẽ giảm thọ nhiều năm.Lưu Nguyệt nghe vậy bưng chén rượu trong tay, cười yêu mỵ uống cạn rượu trong chén.“Thái tử điện hạ, nữ nhân này căn bản là không thương ngươi, nàng tới chính là vì lợi dụng người để lừa gạt Ngạo Vân chúng ta.Người có biết nàng lấy mạng của người ra để trao đổi, muốn những thứ gì, ba trăm vạn gánh lương thảo, một trăm vạn bảy vải vóc, dê bò năm mươi vạn, hoàng kim ba triệu lượng, thái tử, nàng không thật sự yêu người, người không nên trúng mê hồn hương của nàng, Ngạo Vân không thể cho nàng những của cải này được.”Tể tướng Ngạo Vân không biết đang bị uy h**p, bỗng nhiên nói chen vào, hô lớn với Độc Cô Dạ.Hắn nghĩ rằng, chỉ cần Độc Cô Dạ tỉnh táo lại, không mắc mưu, Lưu Nguyệt sẽ không thể làm gì được bọn họ.

Lúc này, đang ngẩn tò te nhìn Ngạo Vân quốc chủ của bọn họ xông tới.

Xấu hổ, một loại xấu hổ cực kì lan tràn trong Đông Cung của Độc Cô Dạ.

Khóe miệng chậm rãi vẽ lên một nụ cười giễu cợt, Lưu Nguyệt nhìn ba người khuôn mặt xấu hổ: “Chậc chậc, quốc chủ, người nếu muốn nhìn, Dạ tự nhiên sẽ an bài cho người, người đột nhiên xông tới như vậy, quốc chủ à, người rất….”

“A…” Lưu Nguyệt còn chưa nói hết, cô gái l** l* trên giường kia, đột nhiên tỉnh táo lại, một tiếng thét chói tai như gà bị chọc tiết, xém nữa phá tan nóc nhà.

Mặc dù một người là thái giám, một người là cung nữ, cũng chỉ làm xuân cung giả, nhưng….

“Ra ngoài, ra ngoài.” Sắc mặt Ngạo Vân quốc chủ xanh mét, lúc này cũng khôi phục lại, trầm mặt lớn tiếng quát.

Lưu Nguyệt thấy vậy vẫn giữ nguyên nụ cười, cũng không ngăn chặn bọn họ nữa.

“Quốc chủ, đây là ma ma chỉ dạy lễ nghi cố ý sắp xếp.” Lưu Nguyệt vuốt vuốt chén rượu trong tay, cười xinh đẹp.

Nhưng trong mắt Ngạo Vân quốc chủ, lại là uy h**p tuyệt đối.

Đúng vậy, uy h**p, hôm nay nàng có thể cho ngươi xem xuân cung sống giả, ngày mai nói không chừng sẽ có thật, hơn nữa tin tức này nếu truyền đi, Ngạo Vân bọn họ…

“Quả nhân đồng ý, đồng ý.” Quát lên như sấm, máu của Ngạo Vân quốc chủ toàn bộ đều dồn lên đầu rồi, vài lần như vậy nữa, hắn tuyệt đối sẽ giảm thọ nhiều năm.

Lưu Nguyệt nghe vậy bưng chén rượu trong tay, cười yêu mỵ uống cạn rượu trong chén.

“Thái tử điện hạ, nữ nhân này căn bản là không thương ngươi, nàng tới chính là vì lợi dụng người để lừa gạt Ngạo Vân chúng ta.

Người có biết nàng lấy mạng của người ra để trao đổi, muốn những thứ gì, ba trăm vạn gánh lương thảo, một trăm vạn bảy vải vóc, dê bò năm mươi vạn, hoàng kim ba triệu lượng, thái tử, nàng không thật sự yêu người, người không nên trúng mê hồn hương của nàng, Ngạo Vân không thể cho nàng những của cải này được.”

Tể tướng Ngạo Vân không biết đang bị uy h**p, bỗng nhiên nói chen vào, hô lớn với Độc Cô Dạ.

Hắn nghĩ rằng, chỉ cần Độc Cô Dạ tỉnh táo lại, không mắc mưu, Lưu Nguyệt sẽ không thể làm gì được bọn họ.

Vương Phi 13 TuổiTác giả: Nhất Thế Phong LưuTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrời chiều như lửa, cây anh đào rực rỡ. Vầng dương sáng lạn, cây anh đào đỏ sẫm càng hừng hực khí thế, càng tăng thêm vẻ đẹp, đem non xanh nước biếc nhuộm đẫm trung đình viện ,không gian không nhiễm chút bụi trần "Oanh." Một tiếng nổ vang lên. Hoa anh đào bay múa, huyên náo đầy trời, đình viện sừng sững bỗng trở thành bằng địa. Không gian tĩnh mịch. "Tuyệt vời."Một nam nhân tóc vàng nhìn trước mắt đình viện hóa thành tro bụi, hướng tới bên người tóc đen , giơ ngón tay cái lên, trong tay thưởng thức AK47. "Đó là đương nhiên." Nam nhân tóc đen kiêu ngạo đáp trả. "Tam khẩu lâm đường ở Nhật Bản , ba trăm mười một người, không có một cái người sống." Tiếng nói phát ra từ nam tử vẻ mặt lãnh khốc tiêu sái tiến đến, trên người dính đầy máu. "Thủ lĩnh, đã hoàn tất."Nam tử người phương Đông, toàn thân bụi đất, xơ xác tiêu điều,trên vai vác khẩu súng tự động mới nhất do Mĩ sáng tạo hướng nam tử tóc đen bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, một chút cũng không giống nữ tử mà bẩm báo . Tóc đen tung… Lúc này, đang ngẩn tò te nhìn Ngạo Vân quốc chủ của bọn họ xông tới.Xấu hổ, một loại xấu hổ cực kì lan tràn trong Đông Cung của Độc Cô Dạ.Khóe miệng chậm rãi vẽ lên một nụ cười giễu cợt, Lưu Nguyệt nhìn ba người khuôn mặt xấu hổ: “Chậc chậc, quốc chủ, người nếu muốn nhìn, Dạ tự nhiên sẽ an bài cho người, người đột nhiên xông tới như vậy, quốc chủ à, người rất….”“A…” Lưu Nguyệt còn chưa nói hết, cô gái l** l* trên giường kia, đột nhiên tỉnh táo lại, một tiếng thét chói tai như gà bị chọc tiết, xém nữa phá tan nóc nhà.Mặc dù một người là thái giám, một người là cung nữ, cũng chỉ làm xuân cung giả, nhưng….“Ra ngoài, ra ngoài.” Sắc mặt Ngạo Vân quốc chủ xanh mét, lúc này cũng khôi phục lại, trầm mặt lớn tiếng quát.Lưu Nguyệt thấy vậy vẫn giữ nguyên nụ cười, cũng không ngăn chặn bọn họ nữa.“Quốc chủ, đây là ma ma chỉ dạy lễ nghi cố ý sắp xếp.” Lưu Nguyệt vuốt vuốt chén rượu trong tay, cười xinh đẹp.Nhưng trong mắt Ngạo Vân quốc chủ, lại là uy h**p tuyệt đối.Đúng vậy, uy h**p, hôm nay nàng có thể cho ngươi xem xuân cung sống giả, ngày mai nói không chừng sẽ có thật, hơn nữa tin tức này nếu truyền đi, Ngạo Vân bọn họ…“Quả nhân đồng ý, đồng ý.” Quát lên như sấm, máu của Ngạo Vân quốc chủ toàn bộ đều dồn lên đầu rồi, vài lần như vậy nữa, hắn tuyệt đối sẽ giảm thọ nhiều năm.Lưu Nguyệt nghe vậy bưng chén rượu trong tay, cười yêu mỵ uống cạn rượu trong chén.“Thái tử điện hạ, nữ nhân này căn bản là không thương ngươi, nàng tới chính là vì lợi dụng người để lừa gạt Ngạo Vân chúng ta.Người có biết nàng lấy mạng của người ra để trao đổi, muốn những thứ gì, ba trăm vạn gánh lương thảo, một trăm vạn bảy vải vóc, dê bò năm mươi vạn, hoàng kim ba triệu lượng, thái tử, nàng không thật sự yêu người, người không nên trúng mê hồn hương của nàng, Ngạo Vân không thể cho nàng những của cải này được.”Tể tướng Ngạo Vân không biết đang bị uy h**p, bỗng nhiên nói chen vào, hô lớn với Độc Cô Dạ.Hắn nghĩ rằng, chỉ cần Độc Cô Dạ tỉnh táo lại, không mắc mưu, Lưu Nguyệt sẽ không thể làm gì được bọn họ.

Chương 539: Ngươi là thịt cá 9