Chuyển ngữ: Lạc Băng Hôm nay là sinh nhật của Thu Ý Hàm, thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Thu thị, dù chỉ là một bữa tiệc sinh nhật mà thôi, nhưng vẫn phải làm cho thật long trọng. Thu Ý Hàm không thể không tự giễu: lẽ nào đây là chỗ đặc biệt của những kẻ có tiền hay sao, ngay cả cơ hội cùng người nhà ăn một bữa cơm mừng sinh nhật vui vẻ cũng không có. Thu Ý Hàm không thích qua lại với những người này, bây giờ ai ai cũng đến nịnh hót mình chẳng phải là chỉ vì tiền của tập đoàn Thu thị sao, nhưng một người kinh doanh giỏi thì sẽ không bao giờ thể hiện cảm xúc thật trong lòng mình ra. “Ý Hàm, sinh nhật vui vẻ!” Chủ tịch Chương Khiếu Thiên của tập đoàn Chương thị nở nụ cười chào hỏi Thu Ý Hàm. “Cám ơn, chú Chương có thể đến dự, làm cho Ý Hàm vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên.” Cho dù lúc này trong lòng không cách nào kiên nhẫn được nhưng Thu Ý Hàm vẫn mang vẻ mặt vui vẻ nhất nói chuyện phiếm với ông ta. “Vân Long có một người con gái như cháu thật khiến cho người khác hâm mộ mà, không chỉ xinh…

Chương 17: Lăng Tiêu Đau Lòng

Nợ Nhau Một Lời HứaTác giả: Hồ Ly Xinh ĐẹpTruyện Ngôn TìnhChuyển ngữ: Lạc Băng Hôm nay là sinh nhật của Thu Ý Hàm, thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Thu thị, dù chỉ là một bữa tiệc sinh nhật mà thôi, nhưng vẫn phải làm cho thật long trọng. Thu Ý Hàm không thể không tự giễu: lẽ nào đây là chỗ đặc biệt của những kẻ có tiền hay sao, ngay cả cơ hội cùng người nhà ăn một bữa cơm mừng sinh nhật vui vẻ cũng không có. Thu Ý Hàm không thích qua lại với những người này, bây giờ ai ai cũng đến nịnh hót mình chẳng phải là chỉ vì tiền của tập đoàn Thu thị sao, nhưng một người kinh doanh giỏi thì sẽ không bao giờ thể hiện cảm xúc thật trong lòng mình ra. “Ý Hàm, sinh nhật vui vẻ!” Chủ tịch Chương Khiếu Thiên của tập đoàn Chương thị nở nụ cười chào hỏi Thu Ý Hàm. “Cám ơn, chú Chương có thể đến dự, làm cho Ý Hàm vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên.” Cho dù lúc này trong lòng không cách nào kiên nhẫn được nhưng Thu Ý Hàm vẫn mang vẻ mặt vui vẻ nhất nói chuyện phiếm với ông ta. “Vân Long có một người con gái như cháu thật khiến cho người khác hâm mộ mà, không chỉ xinh… “Tiểu Tâm, anh Tiêu của em trở về rồi đây!” Lăng Tiêu dè dặt đẩy cửa phòng d*ch th** Tâm, mang theo giọng nói dỗ dành thông báo sự trở lại của mình với cô.“Không gặp không gặp, em bây giờ không muốn gặp ai cả.” d*ch th** Tâm phiền lòng kéo gối lên che đầu, giờ cô đang cố gắng lên kế hoạch, sao cứ bị người khác cắt ngang hoài vậy chứ?“Anh có đem tới gấu Pooh mà em thích nhất này! Cũng là kích cỡ mà em thích nhất luôn!” Gặp nhau từ năm d*ch th** Tâm mười tuổi, bắt đầu từ khi đó Lăng Tiêu luôn luôn cưng chiều cô.Gấu Pooh? Là anh Tiêu!d*ch th** Tâm hô lên một tiếng liền từ trên giường nhảy dựng lên, giống như gấu Koala bám trên người Lăng Tiêu. d*ch th** Tâm trước giờ vẫn luôn xem Lăng Tiêu như anh trai, bởi vì anh còn cưng chiều cô hơn cả anh trai ruột thịt của chính mình, cho nên cô cũng không cảm thấy hành động hiện tại có gì không ổn.Nhưng Lăng Tiêu lúc này thì không hề dễ chịu, được cô bé mình thầm mến nhiều năm ôm như vậy, không, hiện tại hẳn phải nói là cô gái, nhưng cái gì cũng không thể làm, thật sự là…“Anh Tiêu, mấy năm nay anh đã đi đâu vậy, em rất nhớ anh.” d*ch th** Tâm lôi kéo cánh tay Lăng Tiêu nũng nịu giống như trước đây.Lúc trước khi Lăng Tiêu vừa mới đi, d*ch th** Tâm còn thương tâm hết một trận. Hiện tại cho dù đã vài năm không gặp, cảm tình của cô đối với anh vẫn giống như lúc trước, đối với cô mà nói, anh vẫn là một anh trai tốt.Còn chưa kịp ôn chuyện cũ, d*ch th** Tâm liền bắt đầu lục lọi quần áo của Lăng Tiêu.“Gấu Pooh của em đâu? Dấu ở nơi nào.” d*ch th** Tâm tìm nửa ngày cũng không tìm được, chất vấn anh.“Em một chút cũng không thay đổi, vẫn là Tiểu Tâm trong trí nhớ của anh, vẫn đáng yêu như vậy.” Lăng Tiêu xoa xoa đầu của cô. “Gấu Pooh ở sau lưng anh, anh Tiêu đã khi nào lừa em chưa.”Thủy Tâm ôm chú gấu to, dùng mặt cọ đến cọ đi trên mặt nó. Nhưng rất nhanh liền nhụt chí nằm úp sấp lên trên.“Nói anh Tiêu nghe thử, em gặp chuyện gì không vui?” Lăng Tiêu ngồi xổm bên cạnh cô, muốn dỗ cô vui vẻ.“Em có đáng yêu hay không?”“Đáng yêu!”“Em có xinh đẹp hay không?”“Xinh đẹp!”“Anh có thích em hay không?”“Thích!”“Vậy vì sao anh ấy không thích em?”“…” Khi Lăng Tiêu nghe tới câu cuối cùng, cảm thấy như trái tim mình bị bóp nghẹt.“Anh ta là ai vậy?” Lăng Tiêu tuy rằng không muốn thừa nhận chuyện này là sự thật, nhưng vẫn muốn biết người bắt được bảo bối của anh trước anh là ai.“Anh ấy là một người rất tuấn tú rất khí phách!” Được hỏi đích xác đối tượng mình thích, d*ch th** Tâm bắt đầu kể ra lý do khiến mình thích người đó. “Anh ấy có một đôi mắt hút hồn người khác, dáng vẻ khi làm việc nghiêm túc cũng rất đẹp trai, bộ dáng khi ngủ cũng rất quyến rũ. Em luôn muốn được ở bên anh ấy, có điều dường như anh ấy không thích em quấn quít lấy ảnh, nhưng mà em thật sự rất thích ảnh!”“Anh ta có thật sự tốt như vậy không?” Lăng Tiêu không cam tâm, vô luận điểm nào, nhất định anh cũng không thể để thua người kia, chỉ vì mấy năm mình không có mặt, cô sẽ trở thành của người khác sao? Anh còn chưa cho cô biết tâm ý của mình.“Ừ!” d*ch th** Tâm nặng nề gật đầu.“Anh ấy tên là Trình Dịch Phong, là phó tổng của tập đoàn Thu thị, chỗ ở, nếu em biết anh ấy đang ở đâu thì tốt rồi!” d*ch th** Tâm nặng nề mà thở dài một hơi. “Em nếu biết ảnh đang ở nơi nào, hiện tại sẽ không phiền não như vậy rồi.”

“Tiểu Tâm, anh Tiêu của em trở về rồi đây!” Lăng Tiêu dè dặt đẩy cửa phòng d*ch th** Tâm, mang theo giọng nói dỗ dành thông báo sự trở lại của mình với cô.

“Không gặp không gặp, em bây giờ không muốn gặp ai cả.” d*ch th** Tâm phiền lòng kéo gối lên che đầu, giờ cô đang cố gắng lên kế hoạch, sao cứ bị người khác cắt ngang hoài vậy chứ?

“Anh có đem tới gấu Pooh mà em thích nhất này! Cũng là kích cỡ mà em thích nhất luôn!” Gặp nhau từ năm d*ch th** Tâm mười tuổi, bắt đầu từ khi đó Lăng Tiêu luôn luôn cưng chiều cô.

Gấu Pooh? Là anh Tiêu!

d*ch th** Tâm hô lên một tiếng liền từ trên giường nhảy dựng lên, giống như gấu Koala bám trên người Lăng Tiêu. d*ch th** Tâm trước giờ vẫn luôn xem Lăng Tiêu như anh trai, bởi vì anh còn cưng chiều cô hơn cả anh trai ruột thịt của chính mình, cho nên cô cũng không cảm thấy hành động hiện tại có gì không ổn.

Nhưng Lăng Tiêu lúc này thì không hề dễ chịu, được cô bé mình thầm mến nhiều năm ôm như vậy, không, hiện tại hẳn phải nói là cô gái, nhưng cái gì cũng không thể làm, thật sự là…

“Anh Tiêu, mấy năm nay anh đã đi đâu vậy, em rất nhớ anh.” d*ch th** Tâm lôi kéo cánh tay Lăng Tiêu nũng nịu giống như trước đây.

Lúc trước khi Lăng Tiêu vừa mới đi, d*ch th** Tâm còn thương tâm hết một trận. Hiện tại cho dù đã vài năm không gặp, cảm tình của cô đối với anh vẫn giống như lúc trước, đối với cô mà nói, anh vẫn là một anh trai tốt.

Còn chưa kịp ôn chuyện cũ, d*ch th** Tâm liền bắt đầu lục lọi quần áo của Lăng Tiêu.

“Gấu Pooh của em đâu? Dấu ở nơi nào.” d*ch th** Tâm tìm nửa ngày cũng không tìm được, chất vấn anh.

“Em một chút cũng không thay đổi, vẫn là Tiểu Tâm trong trí nhớ của anh, vẫn đáng yêu như vậy.” Lăng Tiêu xoa xoa đầu của cô. “Gấu Pooh ở sau lưng anh, anh Tiêu đã khi nào lừa em chưa.”

Thủy Tâm ôm chú gấu to, dùng mặt cọ đến cọ đi trên mặt nó. Nhưng rất nhanh liền nhụt chí nằm úp sấp lên trên.

“Nói anh Tiêu nghe thử, em gặp chuyện gì không vui?” Lăng Tiêu ngồi xổm bên cạnh cô, muốn dỗ cô vui vẻ.

“Em có đáng yêu hay không?”

“Đáng yêu!”

“Em có xinh đẹp hay không?”

“Xinh đẹp!”

“Anh có thích em hay không?”

“Thích!”

“Vậy vì sao anh ấy không thích em?”

“…” Khi Lăng Tiêu nghe tới câu cuối cùng, cảm thấy như trái tim mình bị bóp nghẹt.

“Anh ta là ai vậy?” Lăng Tiêu tuy rằng không muốn thừa nhận chuyện này là sự thật, nhưng vẫn muốn biết người bắt được bảo bối của anh trước anh là ai.

“Anh ấy là một người rất tuấn tú rất khí phách!” Được hỏi đích xác đối tượng mình thích, d*ch th** Tâm bắt đầu kể ra lý do khiến mình thích người đó. “Anh ấy có một đôi mắt hút hồn người khác, dáng vẻ khi làm việc nghiêm túc cũng rất đẹp trai, bộ dáng khi ngủ cũng rất quyến rũ. Em luôn muốn được ở bên anh ấy, có điều dường như anh ấy không thích em quấn quít lấy ảnh, nhưng mà em thật sự rất thích ảnh!”

“Anh ta có thật sự tốt như vậy không?” Lăng Tiêu không cam tâm, vô luận điểm nào, nhất định anh cũng không thể để thua người kia, chỉ vì mấy năm mình không có mặt, cô sẽ trở thành của người khác sao? Anh còn chưa cho cô biết tâm ý của mình.

“Ừ!” d*ch th** Tâm nặng nề gật đầu.

“Anh ấy tên là Trình Dịch Phong, là phó tổng của tập đoàn Thu thị, chỗ ở, nếu em biết anh ấy đang ở đâu thì tốt rồi!” d*ch th** Tâm nặng nề mà thở dài một hơi. “Em nếu biết ảnh đang ở nơi nào, hiện tại sẽ không phiền não như vậy rồi.”

Nợ Nhau Một Lời HứaTác giả: Hồ Ly Xinh ĐẹpTruyện Ngôn TìnhChuyển ngữ: Lạc Băng Hôm nay là sinh nhật của Thu Ý Hàm, thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Thu thị, dù chỉ là một bữa tiệc sinh nhật mà thôi, nhưng vẫn phải làm cho thật long trọng. Thu Ý Hàm không thể không tự giễu: lẽ nào đây là chỗ đặc biệt của những kẻ có tiền hay sao, ngay cả cơ hội cùng người nhà ăn một bữa cơm mừng sinh nhật vui vẻ cũng không có. Thu Ý Hàm không thích qua lại với những người này, bây giờ ai ai cũng đến nịnh hót mình chẳng phải là chỉ vì tiền của tập đoàn Thu thị sao, nhưng một người kinh doanh giỏi thì sẽ không bao giờ thể hiện cảm xúc thật trong lòng mình ra. “Ý Hàm, sinh nhật vui vẻ!” Chủ tịch Chương Khiếu Thiên của tập đoàn Chương thị nở nụ cười chào hỏi Thu Ý Hàm. “Cám ơn, chú Chương có thể đến dự, làm cho Ý Hàm vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên.” Cho dù lúc này trong lòng không cách nào kiên nhẫn được nhưng Thu Ý Hàm vẫn mang vẻ mặt vui vẻ nhất nói chuyện phiếm với ông ta. “Vân Long có một người con gái như cháu thật khiến cho người khác hâm mộ mà, không chỉ xinh… “Tiểu Tâm, anh Tiêu của em trở về rồi đây!” Lăng Tiêu dè dặt đẩy cửa phòng d*ch th** Tâm, mang theo giọng nói dỗ dành thông báo sự trở lại của mình với cô.“Không gặp không gặp, em bây giờ không muốn gặp ai cả.” d*ch th** Tâm phiền lòng kéo gối lên che đầu, giờ cô đang cố gắng lên kế hoạch, sao cứ bị người khác cắt ngang hoài vậy chứ?“Anh có đem tới gấu Pooh mà em thích nhất này! Cũng là kích cỡ mà em thích nhất luôn!” Gặp nhau từ năm d*ch th** Tâm mười tuổi, bắt đầu từ khi đó Lăng Tiêu luôn luôn cưng chiều cô.Gấu Pooh? Là anh Tiêu!d*ch th** Tâm hô lên một tiếng liền từ trên giường nhảy dựng lên, giống như gấu Koala bám trên người Lăng Tiêu. d*ch th** Tâm trước giờ vẫn luôn xem Lăng Tiêu như anh trai, bởi vì anh còn cưng chiều cô hơn cả anh trai ruột thịt của chính mình, cho nên cô cũng không cảm thấy hành động hiện tại có gì không ổn.Nhưng Lăng Tiêu lúc này thì không hề dễ chịu, được cô bé mình thầm mến nhiều năm ôm như vậy, không, hiện tại hẳn phải nói là cô gái, nhưng cái gì cũng không thể làm, thật sự là…“Anh Tiêu, mấy năm nay anh đã đi đâu vậy, em rất nhớ anh.” d*ch th** Tâm lôi kéo cánh tay Lăng Tiêu nũng nịu giống như trước đây.Lúc trước khi Lăng Tiêu vừa mới đi, d*ch th** Tâm còn thương tâm hết một trận. Hiện tại cho dù đã vài năm không gặp, cảm tình của cô đối với anh vẫn giống như lúc trước, đối với cô mà nói, anh vẫn là một anh trai tốt.Còn chưa kịp ôn chuyện cũ, d*ch th** Tâm liền bắt đầu lục lọi quần áo của Lăng Tiêu.“Gấu Pooh của em đâu? Dấu ở nơi nào.” d*ch th** Tâm tìm nửa ngày cũng không tìm được, chất vấn anh.“Em một chút cũng không thay đổi, vẫn là Tiểu Tâm trong trí nhớ của anh, vẫn đáng yêu như vậy.” Lăng Tiêu xoa xoa đầu của cô. “Gấu Pooh ở sau lưng anh, anh Tiêu đã khi nào lừa em chưa.”Thủy Tâm ôm chú gấu to, dùng mặt cọ đến cọ đi trên mặt nó. Nhưng rất nhanh liền nhụt chí nằm úp sấp lên trên.“Nói anh Tiêu nghe thử, em gặp chuyện gì không vui?” Lăng Tiêu ngồi xổm bên cạnh cô, muốn dỗ cô vui vẻ.“Em có đáng yêu hay không?”“Đáng yêu!”“Em có xinh đẹp hay không?”“Xinh đẹp!”“Anh có thích em hay không?”“Thích!”“Vậy vì sao anh ấy không thích em?”“…” Khi Lăng Tiêu nghe tới câu cuối cùng, cảm thấy như trái tim mình bị bóp nghẹt.“Anh ta là ai vậy?” Lăng Tiêu tuy rằng không muốn thừa nhận chuyện này là sự thật, nhưng vẫn muốn biết người bắt được bảo bối của anh trước anh là ai.“Anh ấy là một người rất tuấn tú rất khí phách!” Được hỏi đích xác đối tượng mình thích, d*ch th** Tâm bắt đầu kể ra lý do khiến mình thích người đó. “Anh ấy có một đôi mắt hút hồn người khác, dáng vẻ khi làm việc nghiêm túc cũng rất đẹp trai, bộ dáng khi ngủ cũng rất quyến rũ. Em luôn muốn được ở bên anh ấy, có điều dường như anh ấy không thích em quấn quít lấy ảnh, nhưng mà em thật sự rất thích ảnh!”“Anh ta có thật sự tốt như vậy không?” Lăng Tiêu không cam tâm, vô luận điểm nào, nhất định anh cũng không thể để thua người kia, chỉ vì mấy năm mình không có mặt, cô sẽ trở thành của người khác sao? Anh còn chưa cho cô biết tâm ý của mình.“Ừ!” d*ch th** Tâm nặng nề gật đầu.“Anh ấy tên là Trình Dịch Phong, là phó tổng của tập đoàn Thu thị, chỗ ở, nếu em biết anh ấy đang ở đâu thì tốt rồi!” d*ch th** Tâm nặng nề mà thở dài một hơi. “Em nếu biết ảnh đang ở nơi nào, hiện tại sẽ không phiền não như vậy rồi.”

Chương 17: Lăng Tiêu Đau Lòng