Tác giả:

-Thưa ba mẹ , gọi con có gì không ạ. -một giọng nói dịu dàng lễ phép cất lên -Con gái ngồi xuống đi ta và ba con có chuyện cần bàn . -bà dịu dàng nói -Vậy ba mẹ nói đi .-nó ngôi xuống phong thái đúng chất tiểu thư khuêu các giọng nói luôn nhỏ nhẹ khoan thai -Ta muốn con lấy chồng.-ba nó lạnh lùng nói , một chủ tịch đứng đầu nước như ông lạnh lùng như vậy c*̃ng ko điều khó hiểu. -Cái gì...l.ấ.y c..h.ồ.n..g.-nó bật dậy hét lên lắp bắp 2 từ " lấy chồng" bây giờ nó ko cần giữ cái nết "tiểu thư đài các " gì hết. -Tiểu Vi từ bao giờ con học thói "quát " vào mặt ba mẹ vậy hả. -ba nó nghiêm nghị nói. -Nhưng lấy chồng bây giờ ko phải qúa sớm sao ba , mẹ nói xem có đúng ko.-nó ngước đôi mắt cầu cứu nhìn chằm chằm vào mẹ như tìm phao cứu sinh. -Ko từ chối được đâu con vì hôn ước này đã có từ 15 năm trước rồi . -mẹ nó nhẹ nhàng trả lời sao giống sét đánh ngang…

Chương 17: Anh sẽ mãi ở bên em

Cô Dâu Siêu QuậyTác giả: Ngốc KuteTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình-Thưa ba mẹ , gọi con có gì không ạ. -một giọng nói dịu dàng lễ phép cất lên -Con gái ngồi xuống đi ta và ba con có chuyện cần bàn . -bà dịu dàng nói -Vậy ba mẹ nói đi .-nó ngôi xuống phong thái đúng chất tiểu thư khuêu các giọng nói luôn nhỏ nhẹ khoan thai -Ta muốn con lấy chồng.-ba nó lạnh lùng nói , một chủ tịch đứng đầu nước như ông lạnh lùng như vậy c*̃ng ko điều khó hiểu. -Cái gì...l.ấ.y c..h.ồ.n..g.-nó bật dậy hét lên lắp bắp 2 từ " lấy chồng" bây giờ nó ko cần giữ cái nết "tiểu thư đài các " gì hết. -Tiểu Vi từ bao giờ con học thói "quát " vào mặt ba mẹ vậy hả. -ba nó nghiêm nghị nói. -Nhưng lấy chồng bây giờ ko phải qúa sớm sao ba , mẹ nói xem có đúng ko.-nó ngước đôi mắt cầu cứu nhìn chằm chằm vào mẹ như tìm phao cứu sinh. -Ko từ chối được đâu con vì hôn ước này đã có từ 15 năm trước rồi . -mẹ nó nhẹ nhàng trả lời sao giống sét đánh ngang… Hắn còn nghe thấy tiếng nấc vội vàng chạy lại , cửa không khóa hắn bước vào thấy nó trên người chỉ độc nhất một cái khăn tắm đang ngồi dưới sàn đất lạnh ,dựa người bồn tắm màu trắng , nó đang co ro ôm chân người rung lên từng đợt và hắn có thể thấy được là nó đang khóc mặc dù nó chúi đầu vào đôi chân của mình-Cô sao vậyHắn bàng hoàng khi thấy khung cảnh này-im lặngHắn tới gần thì phát hiện người nó lạnh ngắt đôi môi tím tái lại những giọt nước mắt nóng hổi vẫn còn vương vấn trên khuân mặt trắng ngần .-Tiểu Vi em sao vậyHắn hét lên nhanh chóng bế xốc nó lên nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy tình trạng bây giờ của nó-Haiz đành phải vậyKhông chần chừ nhắm mắt nhắm mủi thay đại cho nó cái váy , Hắn phóng chiếc mui trần bạt mạn trong không chungBây giờ hắn mặc kệ tất cả điều quan trọng là phải đưa " tiểu yêu" đến bệnh viện đã*Bệnh viện trung ương , 22:00 *-Bác sĩ đâuVừa bước chân đến bệnh việc hắn đã gào lên tay vẫn ôm chặt nó-Chủ tịch . Ông bác sĩ lật đật chạy lại-Chủ tịch hay chủ tớ gì cứu cô ấy NHANH LÊNHắn bực mình quát lên-Ơ ơ dạ , y tá . Ông bác sĩ tím hết mặt máy , cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại gọi y tá-Sao không cứu người đi nhìn gì nữa . Hắn lạnh lùng gầm lên-*run run* dạ dạ chủ tịch đưa cô ấy đây ạ. Ông bạc sĩ tuổi già rồi mà hắn cũng không tha , ôm khư khư con người ta mà bảo cứu cái gì không biêtHắn ngớ ra một lúc thì cũng hiểu ra vấn đềĐặt nó trên cái " giường di động"Không chần chừ thêm ông bác sĩ kéo nó vào ngay phòng cấp cứu , sợ ở lại chỉ có nước đai lúc nào không hay

Hắn còn nghe thấy tiếng nấc vội vàng chạy lại , cửa không khóa hắn bước vào thấy nó trên người chỉ độc nhất một cái khăn tắm đang ngồi dưới sàn đất lạnh ,dựa người bồn tắm màu trắng , nó đang co ro ôm chân người rung lên từng đợt và hắn có thể thấy được là nó đang khóc mặc dù nó chúi đầu vào đôi chân của mình

-Cô sao vậy

Hắn bàng hoàng khi thấy khung cảnh này

-im lặng

Hắn tới gần thì phát hiện người nó lạnh ngắt đôi môi tím tái lại những giọt nước mắt nóng hổi vẫn còn vương vấn trên khuân mặt trắng ngần .

-Tiểu Vi em sao vậy

Hắn hét lên nhanh chóng bế xốc nó lên nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy tình trạng bây giờ của nó

-Haiz đành phải vậy

Không chần chừ nhắm mắt nhắm mủi thay đại cho nó cái váy , Hắn phóng chiếc mui trần bạt mạn trong không chung

Bây giờ hắn mặc kệ tất cả điều quan trọng là phải đưa " tiểu yêu" đến bệnh viện đã

*Bệnh viện trung ương , 22:00 *

-Bác sĩ đâu

Vừa bước chân đến bệnh việc hắn đã gào lên tay vẫn ôm chặt nó

-Chủ tịch . Ông bác sĩ lật đật chạy lại

-Chủ tịch hay chủ tớ gì cứu cô ấy NHANH LÊN

Hắn bực mình quát lên

-Ơ ơ dạ , y tá . Ông bác sĩ tím hết mặt máy , cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại gọi y tá

-Sao không cứu người đi nhìn gì nữa . Hắn lạnh lùng gầm lên

-*run run* dạ dạ chủ tịch đưa cô ấy đây ạ. Ông bạc sĩ tuổi già rồi mà hắn cũng không tha , ôm khư khư con người ta mà bảo cứu cái gì không biêt

Hắn ngớ ra một lúc thì cũng hiểu ra vấn đề

Đặt nó trên cái " giường di động"

Không chần chừ thêm ông bác sĩ kéo nó vào ngay phòng cấp cứu , sợ ở lại chỉ có nước đai lúc nào không hay

Cô Dâu Siêu QuậyTác giả: Ngốc KuteTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình-Thưa ba mẹ , gọi con có gì không ạ. -một giọng nói dịu dàng lễ phép cất lên -Con gái ngồi xuống đi ta và ba con có chuyện cần bàn . -bà dịu dàng nói -Vậy ba mẹ nói đi .-nó ngôi xuống phong thái đúng chất tiểu thư khuêu các giọng nói luôn nhỏ nhẹ khoan thai -Ta muốn con lấy chồng.-ba nó lạnh lùng nói , một chủ tịch đứng đầu nước như ông lạnh lùng như vậy c*̃ng ko điều khó hiểu. -Cái gì...l.ấ.y c..h.ồ.n..g.-nó bật dậy hét lên lắp bắp 2 từ " lấy chồng" bây giờ nó ko cần giữ cái nết "tiểu thư đài các " gì hết. -Tiểu Vi từ bao giờ con học thói "quát " vào mặt ba mẹ vậy hả. -ba nó nghiêm nghị nói. -Nhưng lấy chồng bây giờ ko phải qúa sớm sao ba , mẹ nói xem có đúng ko.-nó ngước đôi mắt cầu cứu nhìn chằm chằm vào mẹ như tìm phao cứu sinh. -Ko từ chối được đâu con vì hôn ước này đã có từ 15 năm trước rồi . -mẹ nó nhẹ nhàng trả lời sao giống sét đánh ngang… Hắn còn nghe thấy tiếng nấc vội vàng chạy lại , cửa không khóa hắn bước vào thấy nó trên người chỉ độc nhất một cái khăn tắm đang ngồi dưới sàn đất lạnh ,dựa người bồn tắm màu trắng , nó đang co ro ôm chân người rung lên từng đợt và hắn có thể thấy được là nó đang khóc mặc dù nó chúi đầu vào đôi chân của mình-Cô sao vậyHắn bàng hoàng khi thấy khung cảnh này-im lặngHắn tới gần thì phát hiện người nó lạnh ngắt đôi môi tím tái lại những giọt nước mắt nóng hổi vẫn còn vương vấn trên khuân mặt trắng ngần .-Tiểu Vi em sao vậyHắn hét lên nhanh chóng bế xốc nó lên nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy tình trạng bây giờ của nó-Haiz đành phải vậyKhông chần chừ nhắm mắt nhắm mủi thay đại cho nó cái váy , Hắn phóng chiếc mui trần bạt mạn trong không chungBây giờ hắn mặc kệ tất cả điều quan trọng là phải đưa " tiểu yêu" đến bệnh viện đã*Bệnh viện trung ương , 22:00 *-Bác sĩ đâuVừa bước chân đến bệnh việc hắn đã gào lên tay vẫn ôm chặt nó-Chủ tịch . Ông bác sĩ lật đật chạy lại-Chủ tịch hay chủ tớ gì cứu cô ấy NHANH LÊNHắn bực mình quát lên-Ơ ơ dạ , y tá . Ông bác sĩ tím hết mặt máy , cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại gọi y tá-Sao không cứu người đi nhìn gì nữa . Hắn lạnh lùng gầm lên-*run run* dạ dạ chủ tịch đưa cô ấy đây ạ. Ông bạc sĩ tuổi già rồi mà hắn cũng không tha , ôm khư khư con người ta mà bảo cứu cái gì không biêtHắn ngớ ra một lúc thì cũng hiểu ra vấn đềĐặt nó trên cái " giường di động"Không chần chừ thêm ông bác sĩ kéo nó vào ngay phòng cấp cứu , sợ ở lại chỉ có nước đai lúc nào không hay

Chương 17: Anh sẽ mãi ở bên em