Tác giả:

-Thưa ba mẹ , gọi con có gì không ạ. -một giọng nói dịu dàng lễ phép cất lên -Con gái ngồi xuống đi ta và ba con có chuyện cần bàn . -bà dịu dàng nói -Vậy ba mẹ nói đi .-nó ngôi xuống phong thái đúng chất tiểu thư khuêu các giọng nói luôn nhỏ nhẹ khoan thai -Ta muốn con lấy chồng.-ba nó lạnh lùng nói , một chủ tịch đứng đầu nước như ông lạnh lùng như vậy c*̃ng ko điều khó hiểu. -Cái gì...l.ấ.y c..h.ồ.n..g.-nó bật dậy hét lên lắp bắp 2 từ " lấy chồng" bây giờ nó ko cần giữ cái nết "tiểu thư đài các " gì hết. -Tiểu Vi từ bao giờ con học thói "quát " vào mặt ba mẹ vậy hả. -ba nó nghiêm nghị nói. -Nhưng lấy chồng bây giờ ko phải qúa sớm sao ba , mẹ nói xem có đúng ko.-nó ngước đôi mắt cầu cứu nhìn chằm chằm vào mẹ như tìm phao cứu sinh. -Ko từ chối được đâu con vì hôn ước này đã có từ 15 năm trước rồi . -mẹ nó nhẹ nhàng trả lời sao giống sét đánh ngang…

Chương 18: Anh sẽ mãi ở bên em (2)

Cô Dâu Siêu QuậyTác giả: Ngốc KuteTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình-Thưa ba mẹ , gọi con có gì không ạ. -một giọng nói dịu dàng lễ phép cất lên -Con gái ngồi xuống đi ta và ba con có chuyện cần bàn . -bà dịu dàng nói -Vậy ba mẹ nói đi .-nó ngôi xuống phong thái đúng chất tiểu thư khuêu các giọng nói luôn nhỏ nhẹ khoan thai -Ta muốn con lấy chồng.-ba nó lạnh lùng nói , một chủ tịch đứng đầu nước như ông lạnh lùng như vậy c*̃ng ko điều khó hiểu. -Cái gì...l.ấ.y c..h.ồ.n..g.-nó bật dậy hét lên lắp bắp 2 từ " lấy chồng" bây giờ nó ko cần giữ cái nết "tiểu thư đài các " gì hết. -Tiểu Vi từ bao giờ con học thói "quát " vào mặt ba mẹ vậy hả. -ba nó nghiêm nghị nói. -Nhưng lấy chồng bây giờ ko phải qúa sớm sao ba , mẹ nói xem có đúng ko.-nó ngước đôi mắt cầu cứu nhìn chằm chằm vào mẹ như tìm phao cứu sinh. -Ko từ chối được đâu con vì hôn ước này đã có từ 15 năm trước rồi . -mẹ nó nhẹ nhàng trả lời sao giống sét đánh ngang… Hắn ngồi ở ngoài tâm trạng lo lắng một chút hay chỉ là vương vấn về hình ảnh của nó , hắn không thể hiểu được rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với nó , nghĩ đi nghĩ lại hắn càng ??????????????nguyên một đống giống như càng nghĩ thì hắn càng đi vào ngõ cụt-AAAAAAAAAAAAAAA bực quáVò đầu bứt tai hắn hét lên trong nỗi bực tức khôn siết :" trời ơi rốt cuộc con nhỏ đó bị sao vậy" hắn thầm nghĩ trong đầuCó phải hắn lo lắng ..............hắn cũng không biếtCó phải hắn đang sợ nó có chuyện gì....................điều này hắn không phủ nhậnHắn có yêu nó..........................Chợt khựng lại " yêu nó" hắn không thể lí giải được cảm xúc bây giờ nhưng quả thật khi thấy n nó như vậy hắn đã rất sợ , xót xa và cả đâu đớn nữaNếu như vậy thì ...............................câu hỏi đã có câu trả lời chỉ chờ nhân vật chính tự nhận raĐi qua đi lại đôi lúc lại nhìn vào cửa khoảng thời gian chưa tới 15 phút mà hắn cứ tưởng chừng như cả 15 tiếng đồng hồ vậy ..............chờ đợi chờ đợi cuối cùng cũng không chịu được nữa-Cái ông già kia xong chưa vậy. Đập bụp bụp vào cái cửa phòng cấp cứu hắn quát , làm những bệnh nhân người nhà bệnh nhân xanh hết mặt mũi cứ tưởng " xã hội đên đòi nợ"-Dạ dạ chủ tịch xong rồi ạ . Ông bác sĩ vã hết mồ hôi lật đật mở cửa rồi cung kính tuy giọng nói run hết lên-Cô ấy bị sao . Hắn lo lắng quát-Dạ Chủ tịch đi theo tôi đến phòng làm việc ạ , tôi cần cho ngài thấy cái này .Ông bác sĩ kính cẩn nói-Được lẹ lên. Hắn nhìn vào thấy nó đang ngủ cái váy hắn mặc cho nó đã được thay bằng quần áo bệnh nhân-Chủ tịch cho tôi hỏi tiểu thư đó có quan hệ gì với ngài . Ông bác sĩ nghiêm túc nói-Sao ông rắc rối quá vậy ,tôi hỏi ông là cô ta bị làm sao . Hắn gầm lên , đã lo đến chết đi được mà cứ vòng vo tam quốc mãiÔng bác sĩ run rẩy khi thấy hắn tức giận như vậy , bây giờ chỉ cần môt lời nói của hắn cái bệnh viên bé nhỏ này có sống cũng không bằng chết-Nói. Hắn quát-Dạ dạ tiểu thư này đã từng bị tổn thương về phần não bộ ,..........-Tổn thương não bộ . Chưa để ông bác sĩ nói hết câu hắn đã cắt ngang-Vâng và tiểu thư này hình như là bị mất trí , điều khiến cô ấy bị ngất đi chính là một phần kí ức đã ùa về ...........

Hắn ngồi ở ngoài tâm trạng lo lắng một chút hay chỉ là vương vấn về hình ảnh của nó , hắn không thể hiểu được rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với nó , nghĩ đi nghĩ lại hắn càng ??????????????nguyên một đống giống như càng nghĩ thì hắn càng đi vào ngõ cụt

-AAAAAAAAAAAAAAA bực quá

Vò đầu bứt tai hắn hét lên trong nỗi bực tức khôn siết :" trời ơi rốt cuộc con nhỏ đó bị sao vậy" hắn thầm nghĩ trong đầu

Có phải hắn lo lắng ..............hắn cũng không biết

Có phải hắn đang sợ nó có chuyện gì....................điều này hắn không phủ nhận

Hắn có yêu nó..........................

Chợt khựng lại " yêu nó" hắn không thể lí giải được cảm xúc bây giờ nhưng quả thật khi thấy n nó như vậy hắn đã rất sợ , xót xa và cả đâu đớn nữa

Nếu như vậy thì ...............................câu hỏi đã có câu trả lời chỉ chờ nhân vật chính tự nhận ra

Đi qua đi lại đôi lúc lại nhìn vào cửa khoảng thời gian chưa tới 15 phút mà hắn cứ tưởng chừng như cả 15 tiếng đồng hồ vậy ..............chờ đợi chờ đợi cuối cùng cũng không chịu được nữa

-Cái ông già kia xong chưa vậy. Đập bụp bụp vào cái cửa phòng cấp cứu hắn quát , làm những bệnh nhân người nhà bệnh nhân xanh hết mặt mũi cứ tưởng " xã hội đên đòi nợ"

-Dạ dạ chủ tịch xong rồi ạ . Ông bác sĩ vã hết mồ hôi lật đật mở cửa rồi cung kính tuy giọng nói run hết lên

-Cô ấy bị sao . Hắn lo lắng quát

-Dạ Chủ tịch đi theo tôi đến phòng làm việc ạ , tôi cần cho ngài thấy cái này .Ông bác sĩ kính cẩn nói

-Được lẹ lên. Hắn nhìn vào thấy nó đang ngủ cái váy hắn mặc cho nó đã được thay bằng quần áo bệnh nhân

-Chủ tịch cho tôi hỏi tiểu thư đó có quan hệ gì với ngài . Ông bác sĩ nghiêm túc nói

-Sao ông rắc rối quá vậy ,tôi hỏi ông là cô ta bị làm sao . Hắn gầm lên , đã lo đến chết đi được mà cứ vòng vo tam quốc mãi

Ông bác sĩ run rẩy khi thấy hắn tức giận như vậy , bây giờ chỉ cần môt lời nói của hắn cái bệnh viên bé nhỏ này có sống cũng không bằng chết

-Nói. Hắn quát

-Dạ dạ tiểu thư này đã từng bị tổn thương về phần não bộ ,..........

-Tổn thương não bộ . Chưa để ông bác sĩ nói hết câu hắn đã cắt ngang

-Vâng và tiểu thư này hình như là bị mất trí , điều khiến cô ấy bị ngất đi chính là một phần kí ức đã ùa về ...........

Cô Dâu Siêu QuậyTác giả: Ngốc KuteTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình-Thưa ba mẹ , gọi con có gì không ạ. -một giọng nói dịu dàng lễ phép cất lên -Con gái ngồi xuống đi ta và ba con có chuyện cần bàn . -bà dịu dàng nói -Vậy ba mẹ nói đi .-nó ngôi xuống phong thái đúng chất tiểu thư khuêu các giọng nói luôn nhỏ nhẹ khoan thai -Ta muốn con lấy chồng.-ba nó lạnh lùng nói , một chủ tịch đứng đầu nước như ông lạnh lùng như vậy c*̃ng ko điều khó hiểu. -Cái gì...l.ấ.y c..h.ồ.n..g.-nó bật dậy hét lên lắp bắp 2 từ " lấy chồng" bây giờ nó ko cần giữ cái nết "tiểu thư đài các " gì hết. -Tiểu Vi từ bao giờ con học thói "quát " vào mặt ba mẹ vậy hả. -ba nó nghiêm nghị nói. -Nhưng lấy chồng bây giờ ko phải qúa sớm sao ba , mẹ nói xem có đúng ko.-nó ngước đôi mắt cầu cứu nhìn chằm chằm vào mẹ như tìm phao cứu sinh. -Ko từ chối được đâu con vì hôn ước này đã có từ 15 năm trước rồi . -mẹ nó nhẹ nhàng trả lời sao giống sét đánh ngang… Hắn ngồi ở ngoài tâm trạng lo lắng một chút hay chỉ là vương vấn về hình ảnh của nó , hắn không thể hiểu được rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với nó , nghĩ đi nghĩ lại hắn càng ??????????????nguyên một đống giống như càng nghĩ thì hắn càng đi vào ngõ cụt-AAAAAAAAAAAAAAA bực quáVò đầu bứt tai hắn hét lên trong nỗi bực tức khôn siết :" trời ơi rốt cuộc con nhỏ đó bị sao vậy" hắn thầm nghĩ trong đầuCó phải hắn lo lắng ..............hắn cũng không biếtCó phải hắn đang sợ nó có chuyện gì....................điều này hắn không phủ nhậnHắn có yêu nó..........................Chợt khựng lại " yêu nó" hắn không thể lí giải được cảm xúc bây giờ nhưng quả thật khi thấy n nó như vậy hắn đã rất sợ , xót xa và cả đâu đớn nữaNếu như vậy thì ...............................câu hỏi đã có câu trả lời chỉ chờ nhân vật chính tự nhận raĐi qua đi lại đôi lúc lại nhìn vào cửa khoảng thời gian chưa tới 15 phút mà hắn cứ tưởng chừng như cả 15 tiếng đồng hồ vậy ..............chờ đợi chờ đợi cuối cùng cũng không chịu được nữa-Cái ông già kia xong chưa vậy. Đập bụp bụp vào cái cửa phòng cấp cứu hắn quát , làm những bệnh nhân người nhà bệnh nhân xanh hết mặt mũi cứ tưởng " xã hội đên đòi nợ"-Dạ dạ chủ tịch xong rồi ạ . Ông bác sĩ vã hết mồ hôi lật đật mở cửa rồi cung kính tuy giọng nói run hết lên-Cô ấy bị sao . Hắn lo lắng quát-Dạ Chủ tịch đi theo tôi đến phòng làm việc ạ , tôi cần cho ngài thấy cái này .Ông bác sĩ kính cẩn nói-Được lẹ lên. Hắn nhìn vào thấy nó đang ngủ cái váy hắn mặc cho nó đã được thay bằng quần áo bệnh nhân-Chủ tịch cho tôi hỏi tiểu thư đó có quan hệ gì với ngài . Ông bác sĩ nghiêm túc nói-Sao ông rắc rối quá vậy ,tôi hỏi ông là cô ta bị làm sao . Hắn gầm lên , đã lo đến chết đi được mà cứ vòng vo tam quốc mãiÔng bác sĩ run rẩy khi thấy hắn tức giận như vậy , bây giờ chỉ cần môt lời nói của hắn cái bệnh viên bé nhỏ này có sống cũng không bằng chết-Nói. Hắn quát-Dạ dạ tiểu thư này đã từng bị tổn thương về phần não bộ ,..........-Tổn thương não bộ . Chưa để ông bác sĩ nói hết câu hắn đã cắt ngang-Vâng và tiểu thư này hình như là bị mất trí , điều khiến cô ấy bị ngất đi chính là một phần kí ức đã ùa về ...........

Chương 18: Anh sẽ mãi ở bên em (2)