Đây là một câu chuyện vớ vẩn. Xảy ra ở một thời đại cũng vớ vẩn nốt. Hơn nữa chuyện lại xảy ra ở một buổi trưa vớ vẩn. Mã Tiểu Thiên cầm một chai Vodka trong tay đứng trước cửa KFC mà Tiểu Quý Tử đã hẹn trước, sống chết thế nào cũng chẳng thấy bóng dáng của Tiểu Quý Tử đâu. Mã Tiểu Thiên lấy di động ra, ngay lúc ngón cái đang tính bấm nút mở khóa, điện thoại tự rung lên. “Alo, ông chết ở đâu rồi?” Tiểu Quý Tử hét vào điện thoại. Mã Tiểu Thiên cũng nóng lên: “Tui đợi ông nãy giờ nè, mẹ nó ông ở đâu? Ông ra đây cho tôi.” Tiểu Quý Tử: “Ông đang ở đâu? Sao tui không thấy ông? Mã Tiểu Thiên: “Trước cổng KFC.” Tiểu Quý Tử: “Ông không biết đi vào à?” Mã Tiểu Thiên: “Vào đâu?” Tiểu Quý Tử: “KFC chứ đâu!” Mã Tiểu Thiên: “Ông thất tình rồi nên chui vô KFC à?” Tiểu Quý Tử: “Sao, không được à? Lão nương đây thất tình thì như thế đó, ai dám làm gì ông!” Mã Tiểu Thiên bất lực, cúp điện thoại, cầm Vodka đi vào KFC. Đẩy cửa ra, người Mã Tiểu Thiên thấy đầu tiên chính là Tiểu Quý Tử, ngay chính giữa…
Chương 8
Cuộc Sống Có Thể Vớ Vẩn Hơn Nữa Không!?Tác giả: Chu Tiểu ManTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcĐây là một câu chuyện vớ vẩn. Xảy ra ở một thời đại cũng vớ vẩn nốt. Hơn nữa chuyện lại xảy ra ở một buổi trưa vớ vẩn. Mã Tiểu Thiên cầm một chai Vodka trong tay đứng trước cửa KFC mà Tiểu Quý Tử đã hẹn trước, sống chết thế nào cũng chẳng thấy bóng dáng của Tiểu Quý Tử đâu. Mã Tiểu Thiên lấy di động ra, ngay lúc ngón cái đang tính bấm nút mở khóa, điện thoại tự rung lên. “Alo, ông chết ở đâu rồi?” Tiểu Quý Tử hét vào điện thoại. Mã Tiểu Thiên cũng nóng lên: “Tui đợi ông nãy giờ nè, mẹ nó ông ở đâu? Ông ra đây cho tôi.” Tiểu Quý Tử: “Ông đang ở đâu? Sao tui không thấy ông? Mã Tiểu Thiên: “Trước cổng KFC.” Tiểu Quý Tử: “Ông không biết đi vào à?” Mã Tiểu Thiên: “Vào đâu?” Tiểu Quý Tử: “KFC chứ đâu!” Mã Tiểu Thiên: “Ông thất tình rồi nên chui vô KFC à?” Tiểu Quý Tử: “Sao, không được à? Lão nương đây thất tình thì như thế đó, ai dám làm gì ông!” Mã Tiểu Thiên bất lực, cúp điện thoại, cầm Vodka đi vào KFC. Đẩy cửa ra, người Mã Tiểu Thiên thấy đầu tiên chính là Tiểu Quý Tử, ngay chính giữa… La Húc Đông nằm co ro trên sofa cả một đêm, buổi sáng tức giận đi làm.Đi làm về, trên bàn toàn là đồ ăn.Mã Tiểu Thiên đeo tạp dề hình Shin cậu bé bút chì1, cười hi hi nói: “Anh về rồi à, nhanh rửa tay đi rồi ăn cơm~”Trong đầu của La Húc Đông có chút đình trệ, anh nhớ không lầm thì, hôm qua hai người vẫn còn đang chiến tranh lạnh.Mã Tiểu Thiên: “Anh vất vả rồi, thử miếng thịt kho Tô Đông Pha2 này xem thế nào?”Mã Tiểu Thiên gắp một miếng thịt đưa qua, La Húc Đông ăn luôn một lần, bật ngón cái: “Rất tuyệt!”Mã Tiểu Thiên nghĩ trong lòng, kháo3! Thức ăn ở nhà hàng bốn sao không tuyệt à, nhưng ngoại miệng vẫn nói: “Chồng yêu, ngon thật à, anh thú thật với em chuyện hôm qua, thì ngày nào em cũng sẽ làm cho anh ăn.”La Húc Đông nuốt miếng thịt xuống: “Có gì đáng nói đâu, quan hệ trong sạch mà.”Mã Tiểu Thiên phồng má: “Rốt cuộc anh có nói không, cái tên kia là ai?”La Húc Đông nhướn mày không nói.Mã Tiểu Thiên cười lạnh: “Được, không nói, chúng ta ăn cơm.”La Húc Đông vừa nghe đến đây liền hớn hở, Mã Tiểu Thiên cũng chịu bỏ qua chuyện đó rồi.La Húc Đông ngồi xuống, Mã Tiểu Thiên nói: “Anh ăn trước đi, em dọn cơm lên.”Qua một lúc Mã Tiểu Thiên mang hai chén cơm lên.La Húc Đông ăn một miếng cơm, mặt lập tức tái xanh, muốn phun cơm ra ngoài.Mã Tiểu Thiên nhìn anh chằm chằm, La Húc Đông bị ánh mắt đó dọa sợ, trong lòng phải nhịn nuốt xuống: “Anh nói, chén cơm này em làm sao mặn thế?”Mã Tiểu Thiên: “Mặn à? Ai ya, lỡ cho nhiều muối quá.”La Húc Đông: “Em nấu cơm mà cho… muối vào?”Mã Tiểu Thiên ngây thơ gật đầu: “Không lẽ không nên cho?”1 Shin cậu bé bút chì: là một manga với nhân vật chính là Shin, tên viết tắt của Shinnosuke, một cậu bé mới lên năm tuổi trong một gia đình Nhật Bản bình thường: cha là một trưởng phòng một công ty, mẹ là Misae, ở nhà làm nội trợ. Chú bé Shin và gia đình có thể coi là một gia đình tiêu biểu cho tầng lớp trung lưu của Nhật Bản, một gia đình được lấy mẫu từ bất kỳ gia đình nào trong xã hội Nhật Bản thời nay. Bất kỳ người đọc nào nhìn vào có thể thấy một phần của gia đình mình trong đó, điều đó đã tạo nên sự gần gũi giữa Shin và bạn đọc.2 Thịt kho Tô Đông Pha: một món trong ẩm thực của Hàng Châu, tham khảo cách làm tại đây.3 Nghĩ tương tự như thao, *** trong tiếng anh, l*m t*nh trong tiếng việt.
La Húc Đông nằm co ro trên sofa cả một đêm, buổi sáng tức giận đi làm.
Đi làm về, trên bàn toàn là đồ ăn.
Mã Tiểu Thiên đeo tạp dề hình Shin cậu bé bút chì1, cười hi hi nói: “Anh về rồi à, nhanh rửa tay đi rồi ăn cơm~”
Trong đầu của La Húc Đông có chút đình trệ, anh nhớ không lầm thì, hôm qua hai người vẫn còn đang chiến tranh lạnh.
Mã Tiểu Thiên: “Anh vất vả rồi, thử miếng thịt kho Tô Đông Pha2 này xem thế nào?”
Mã Tiểu Thiên gắp một miếng thịt đưa qua, La Húc Đông ăn luôn một lần, bật ngón cái: “Rất tuyệt!”
Mã Tiểu Thiên nghĩ trong lòng, kháo3! Thức ăn ở nhà hàng bốn sao không tuyệt à, nhưng ngoại miệng vẫn nói: “Chồng yêu, ngon thật à, anh thú thật với em chuyện hôm qua, thì ngày nào em cũng sẽ làm cho anh ăn.”
La Húc Đông nuốt miếng thịt xuống: “Có gì đáng nói đâu, quan hệ trong sạch mà.”
Mã Tiểu Thiên phồng má: “Rốt cuộc anh có nói không, cái tên kia là ai?”
La Húc Đông nhướn mày không nói.
Mã Tiểu Thiên cười lạnh: “Được, không nói, chúng ta ăn cơm.”
La Húc Đông vừa nghe đến đây liền hớn hở, Mã Tiểu Thiên cũng chịu bỏ qua chuyện đó rồi.
La Húc Đông ngồi xuống, Mã Tiểu Thiên nói: “Anh ăn trước đi, em dọn cơm lên.”
Qua một lúc Mã Tiểu Thiên mang hai chén cơm lên.
La Húc Đông ăn một miếng cơm, mặt lập tức tái xanh, muốn phun cơm ra ngoài.
Mã Tiểu Thiên nhìn anh chằm chằm, La Húc Đông bị ánh mắt đó dọa sợ, trong lòng phải nhịn nuốt xuống: “Anh nói, chén cơm này em làm sao mặn thế?”
Mã Tiểu Thiên: “Mặn à? Ai ya, lỡ cho nhiều muối quá.”
La Húc Đông: “Em nấu cơm mà cho… muối vào?”
Mã Tiểu Thiên ngây thơ gật đầu: “Không lẽ không nên cho?”
1 Shin cậu bé bút chì: là một manga với nhân vật chính là Shin, tên viết tắt của Shinnosuke, một cậu bé mới lên năm tuổi trong một gia đình Nhật Bản bình thường: cha là một trưởng phòng một công ty, mẹ là Misae, ở nhà làm nội trợ. Chú bé Shin và gia đình có thể coi là một gia đình tiêu biểu cho tầng lớp trung lưu của Nhật Bản, một gia đình được lấy mẫu từ bất kỳ gia đình nào trong xã hội Nhật Bản thời nay. Bất kỳ người đọc nào nhìn vào có thể thấy một phần của gia đình mình trong đó, điều đó đã tạo nên sự gần gũi giữa Shin và bạn đọc.
2 Thịt kho Tô Đông Pha: một món trong ẩm thực của Hàng Châu, tham khảo cách làm tại đây.
3 Nghĩ tương tự như thao, *** trong tiếng anh, l*m t*nh trong tiếng việt.
Cuộc Sống Có Thể Vớ Vẩn Hơn Nữa Không!?Tác giả: Chu Tiểu ManTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcĐây là một câu chuyện vớ vẩn. Xảy ra ở một thời đại cũng vớ vẩn nốt. Hơn nữa chuyện lại xảy ra ở một buổi trưa vớ vẩn. Mã Tiểu Thiên cầm một chai Vodka trong tay đứng trước cửa KFC mà Tiểu Quý Tử đã hẹn trước, sống chết thế nào cũng chẳng thấy bóng dáng của Tiểu Quý Tử đâu. Mã Tiểu Thiên lấy di động ra, ngay lúc ngón cái đang tính bấm nút mở khóa, điện thoại tự rung lên. “Alo, ông chết ở đâu rồi?” Tiểu Quý Tử hét vào điện thoại. Mã Tiểu Thiên cũng nóng lên: “Tui đợi ông nãy giờ nè, mẹ nó ông ở đâu? Ông ra đây cho tôi.” Tiểu Quý Tử: “Ông đang ở đâu? Sao tui không thấy ông? Mã Tiểu Thiên: “Trước cổng KFC.” Tiểu Quý Tử: “Ông không biết đi vào à?” Mã Tiểu Thiên: “Vào đâu?” Tiểu Quý Tử: “KFC chứ đâu!” Mã Tiểu Thiên: “Ông thất tình rồi nên chui vô KFC à?” Tiểu Quý Tử: “Sao, không được à? Lão nương đây thất tình thì như thế đó, ai dám làm gì ông!” Mã Tiểu Thiên bất lực, cúp điện thoại, cầm Vodka đi vào KFC. Đẩy cửa ra, người Mã Tiểu Thiên thấy đầu tiên chính là Tiểu Quý Tử, ngay chính giữa… La Húc Đông nằm co ro trên sofa cả một đêm, buổi sáng tức giận đi làm.Đi làm về, trên bàn toàn là đồ ăn.Mã Tiểu Thiên đeo tạp dề hình Shin cậu bé bút chì1, cười hi hi nói: “Anh về rồi à, nhanh rửa tay đi rồi ăn cơm~”Trong đầu của La Húc Đông có chút đình trệ, anh nhớ không lầm thì, hôm qua hai người vẫn còn đang chiến tranh lạnh.Mã Tiểu Thiên: “Anh vất vả rồi, thử miếng thịt kho Tô Đông Pha2 này xem thế nào?”Mã Tiểu Thiên gắp một miếng thịt đưa qua, La Húc Đông ăn luôn một lần, bật ngón cái: “Rất tuyệt!”Mã Tiểu Thiên nghĩ trong lòng, kháo3! Thức ăn ở nhà hàng bốn sao không tuyệt à, nhưng ngoại miệng vẫn nói: “Chồng yêu, ngon thật à, anh thú thật với em chuyện hôm qua, thì ngày nào em cũng sẽ làm cho anh ăn.”La Húc Đông nuốt miếng thịt xuống: “Có gì đáng nói đâu, quan hệ trong sạch mà.”Mã Tiểu Thiên phồng má: “Rốt cuộc anh có nói không, cái tên kia là ai?”La Húc Đông nhướn mày không nói.Mã Tiểu Thiên cười lạnh: “Được, không nói, chúng ta ăn cơm.”La Húc Đông vừa nghe đến đây liền hớn hở, Mã Tiểu Thiên cũng chịu bỏ qua chuyện đó rồi.La Húc Đông ngồi xuống, Mã Tiểu Thiên nói: “Anh ăn trước đi, em dọn cơm lên.”Qua một lúc Mã Tiểu Thiên mang hai chén cơm lên.La Húc Đông ăn một miếng cơm, mặt lập tức tái xanh, muốn phun cơm ra ngoài.Mã Tiểu Thiên nhìn anh chằm chằm, La Húc Đông bị ánh mắt đó dọa sợ, trong lòng phải nhịn nuốt xuống: “Anh nói, chén cơm này em làm sao mặn thế?”Mã Tiểu Thiên: “Mặn à? Ai ya, lỡ cho nhiều muối quá.”La Húc Đông: “Em nấu cơm mà cho… muối vào?”Mã Tiểu Thiên ngây thơ gật đầu: “Không lẽ không nên cho?”1 Shin cậu bé bút chì: là một manga với nhân vật chính là Shin, tên viết tắt của Shinnosuke, một cậu bé mới lên năm tuổi trong một gia đình Nhật Bản bình thường: cha là một trưởng phòng một công ty, mẹ là Misae, ở nhà làm nội trợ. Chú bé Shin và gia đình có thể coi là một gia đình tiêu biểu cho tầng lớp trung lưu của Nhật Bản, một gia đình được lấy mẫu từ bất kỳ gia đình nào trong xã hội Nhật Bản thời nay. Bất kỳ người đọc nào nhìn vào có thể thấy một phần của gia đình mình trong đó, điều đó đã tạo nên sự gần gũi giữa Shin và bạn đọc.2 Thịt kho Tô Đông Pha: một món trong ẩm thực của Hàng Châu, tham khảo cách làm tại đây.3 Nghĩ tương tự như thao, *** trong tiếng anh, l*m t*nh trong tiếng việt.