Trịnh Bình từ trước đến nay chưa từng thấy một ai bắn súng thành thạo như Sở Tịch. Ngươi không thể phủ nhận dù Sở Tịch là một tên lưu manh bại hoại bị liệt vào danh sách truy nã, thế nhưng thời điểm y nổ súng thực đẹp mắt, khiến cho người ta phải kinh tâm động phách, tựa như một quý công tử ung dung, ưu nhã vậy. Hắn lần đầu nhìn thấy Sở Tịch nổ súng là ở tại sân tập bắn, hắn xuống xe, xa xa nhìn về phía bãi cỏ bên kia là một thân ảnh giương khẩu súng trường nhắm vào bia ngắm. Sở Tịch mặc một bộ quần áo thể thao, tôn lên làn da trắng nhuận, mái tóc đen ngắn trong gió nhẹ phất qua bên thái dương, ánh mặt trời chiếu rọi vào tay cầm súng, trong thoáng chốc như các đầu ngón tay đều trở nên trong suốt. Trịnh Bình nín thở dõi về phía người kia một lúc, quay đầu hỏi: “Đằng kia là ai?” Người hầu Sở gia cung kính đáp: “Đó là cậu Sở nhà chúng tôi.” Trịnh Bình bước vào công việc mới này vẫn còn là một tay mơ, đối với Sở gia quyền thế chuyên kinh doanh súng ống đạn dược này mới chỉ nghe danh, chưa…
Tác giả: