Tác giả:

Hai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ…

Chương 38

Pháo Đài SốTác giả: Dan BrownTruyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámHai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ… Hale đứng gần phòng ăn của Node 3, anh ta nhìn Susan chằm chằm.- Sao vậy Sue? Trông cô không được khoẻ thì phải.Susan cố gắng vật lộn với lỗi lo lắng đang tăng dần. Cách chỗ họ đứng chỉ khoảng 10 bước chân, màn hình của Hale vẫn sáng.- Tôi… Tôi không sao - Cô gắng gượng, tim cô đang như muốn nhảy khỏi lồng ngực.Hale nhìn cô vẻ mặt lúng túng.- Này, cô uống chút nước nhé?Susan không còn trả lời được nữa. Cô tự nguyền rủa mình, sao mình lại có thể quên không giảm độ sáng cái màn hình chết tiệt ấy chứ, Susan biết chắc ngay khi Hale nghi ngờ cô lén lút truy nhập anh ta sẽ nghĩ rằng cô đã biết được thân phận thực sự của anh ta, North Dakota. Cô sợ anh ta sẽ làm tất cả để che dấu thân phận đó.Susan đang cân nhắc xem liệu mình có nên lao ngay ra phía cửa hay không. Nhưng cô không kịp làm việc đó. Đột nhiên có một tiếng đập mạnh vào thành tường kính. Cả Hale và Susan đều giật thót Đó là Chartrukian. Anh ta liên tục giơ cánh tay ướt nhoèn mồ hôi lên đập liên hồi vào bức tường. Vẻ mặt anh ta như vừa mới thấy ma hiện hình.Hale quắc mắt nhìn anh chàng nhân viên an ninh như đang động kinh ngoài cửa sổ rồi quay lưng lại phía Susan.- Tôi sẽ quay lại ngay. Cô uống chút gì đi, trông cô nhợt nhạt lắm đấy!Hale đi ra ngoài.Susan cố gắng lấy lại dũng khí rồi nhanh chóng chạy đến bên máy tính của Hale. Cô cúi xuống và điều chỉnh độ sáng của màn hình. Màn hình đã tối đen.Đầu óc Susan chao đảo. Cô cố gắng quay lại và theo dõi cuộc đối thoại đang diễn ra ở phía ngoài Crypto. Chartrukian vẫn chưa chịu về nhà Trông anh chàng rất hoảng sợ, hình như anh ta như đang nói với Hale điều gì đó. Susan không còn quan tâm đến chuyện đó nữa - Hale đã biết hết những gì Chartrukian định nói.Mình phải gặp Strathmore, cô nghĩ ngay lập tức.

Hale đứng gần phòng ăn của Node 3, anh ta nhìn Susan chằm chằm.

- Sao vậy Sue? Trông cô không được khoẻ thì phải.

Susan cố gắng vật lộn với lỗi lo lắng đang tăng dần. Cách chỗ họ đứng chỉ khoảng 10 bước chân, màn hình của Hale vẫn sáng.

- Tôi… Tôi không sao - Cô gắng gượng, tim cô đang như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Hale nhìn cô vẻ mặt lúng túng.

- Này, cô uống chút nước nhé?

Susan không còn trả lời được nữa. Cô tự nguyền rủa mình, sao mình lại có thể quên không giảm độ sáng cái màn hình chết tiệt ấy chứ, Susan biết chắc ngay khi Hale nghi ngờ cô lén lút truy nhập anh ta sẽ nghĩ rằng cô đã biết được thân phận thực sự của anh ta, North Dakota. Cô sợ anh ta sẽ làm tất cả để che dấu thân phận đó.

Susan đang cân nhắc xem liệu mình có nên lao ngay ra phía cửa hay không. Nhưng cô không kịp làm việc đó. Đột nhiên có một tiếng đập mạnh vào thành tường kính. Cả Hale và Susan đều giật thót Đó là Chartrukian. Anh ta liên tục giơ cánh tay ướt nhoèn mồ hôi lên đập liên hồi vào bức tường. Vẻ mặt anh ta như vừa mới thấy ma hiện hình.

Hale quắc mắt nhìn anh chàng nhân viên an ninh như đang động kinh ngoài cửa sổ rồi quay lưng lại phía Susan.

- Tôi sẽ quay lại ngay. Cô uống chút gì đi, trông cô nhợt nhạt lắm đấy!

Hale đi ra ngoài.

Susan cố gắng lấy lại dũng khí rồi nhanh chóng chạy đến bên máy tính của Hale. Cô cúi xuống và điều chỉnh độ sáng của màn hình. Màn hình đã tối đen.

Đầu óc Susan chao đảo. Cô cố gắng quay lại và theo dõi cuộc đối thoại đang diễn ra ở phía ngoài Crypto. Chartrukian vẫn chưa chịu về nhà Trông anh chàng rất hoảng sợ, hình như anh ta như đang nói với Hale điều gì đó. Susan không còn quan tâm đến chuyện đó nữa - Hale đã biết hết những gì Chartrukian định nói.

Mình phải gặp Strathmore, cô nghĩ ngay lập tức.

Pháo Đài SốTác giả: Dan BrownTruyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámHai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ… Hale đứng gần phòng ăn của Node 3, anh ta nhìn Susan chằm chằm.- Sao vậy Sue? Trông cô không được khoẻ thì phải.Susan cố gắng vật lộn với lỗi lo lắng đang tăng dần. Cách chỗ họ đứng chỉ khoảng 10 bước chân, màn hình của Hale vẫn sáng.- Tôi… Tôi không sao - Cô gắng gượng, tim cô đang như muốn nhảy khỏi lồng ngực.Hale nhìn cô vẻ mặt lúng túng.- Này, cô uống chút nước nhé?Susan không còn trả lời được nữa. Cô tự nguyền rủa mình, sao mình lại có thể quên không giảm độ sáng cái màn hình chết tiệt ấy chứ, Susan biết chắc ngay khi Hale nghi ngờ cô lén lút truy nhập anh ta sẽ nghĩ rằng cô đã biết được thân phận thực sự của anh ta, North Dakota. Cô sợ anh ta sẽ làm tất cả để che dấu thân phận đó.Susan đang cân nhắc xem liệu mình có nên lao ngay ra phía cửa hay không. Nhưng cô không kịp làm việc đó. Đột nhiên có một tiếng đập mạnh vào thành tường kính. Cả Hale và Susan đều giật thót Đó là Chartrukian. Anh ta liên tục giơ cánh tay ướt nhoèn mồ hôi lên đập liên hồi vào bức tường. Vẻ mặt anh ta như vừa mới thấy ma hiện hình.Hale quắc mắt nhìn anh chàng nhân viên an ninh như đang động kinh ngoài cửa sổ rồi quay lưng lại phía Susan.- Tôi sẽ quay lại ngay. Cô uống chút gì đi, trông cô nhợt nhạt lắm đấy!Hale đi ra ngoài.Susan cố gắng lấy lại dũng khí rồi nhanh chóng chạy đến bên máy tính của Hale. Cô cúi xuống và điều chỉnh độ sáng của màn hình. Màn hình đã tối đen.Đầu óc Susan chao đảo. Cô cố gắng quay lại và theo dõi cuộc đối thoại đang diễn ra ở phía ngoài Crypto. Chartrukian vẫn chưa chịu về nhà Trông anh chàng rất hoảng sợ, hình như anh ta như đang nói với Hale điều gì đó. Susan không còn quan tâm đến chuyện đó nữa - Hale đã biết hết những gì Chartrukian định nói.Mình phải gặp Strathmore, cô nghĩ ngay lập tức.

Chương 38