Tác giả:

Hai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ…

Chương 54

Pháo Đài SốTác giả: Dan BrownTruyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámHai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ… Tại tầng Crypto. Susan Fletcher lòng như lửa đốt, cô đi lại trong nhà vệ sinh, vừa đi vừa đếm từng số từ một đến năm mươi. Đầu cô đang căng ra. Chỉ một lúc nữa thôi, cô tự nhủ. Hale chính là North Dakota? Susan tự hỏi không biết Hale định làm gì. Liệu hắn có tiết lộ mật khẩu không? Liệu hắn có tham lam và đem bán thuật toán đó không? Susan không thể đợi chờ thêm một phút nào nữa. Đã đến lúc cô phải báo cáo việc này với Strathmore.Cô thận trọng mở cửa và nhìn vào bức tường phản chiếu ở phía xa Crypto. Không có cách nào biết được liệu Hale có đang theo dõi không. Cô phải nhanh chóng đến văn phòng của Strathmore. Nhưng không được vội vã quá, tất nhiên là thế - cô không thể để cho Hale nghi ngờ là cô đã biết hắn là ai. Cô tiến đến cửa và đang đưa tay định kéo cửa thì cô nghe thấy âm thanh gì đó. Tiếng nói.Tiếng nói của nhiều người. Những giọng nói phát ra từ đường ống thông gió gần cánh cửa.Cô bỏ tay ra khỏi cửa và tiến về phía ống thông gió. Những lời nói vọng lên hoà lẫn trong tiếng kêu rền ùng ục của máy phát điện phía dưới. Cuộc đối thoại nghe như phát ra từ phía lối đi ở tầng ngầm. Một giọng nói the thé và giận dữ. Hình như là giọng của Phil Chartrukian.- Anh không tin tôi à? Người có giọng nói thuyết phục lên tiếng.- Máy bị nhiễm virus! Sau đó người có giọng nói chói tai kia gào lên.- Chúng ta cần phải gọi cho Jabba! Rồi có tiếng tranh cãi.- Buông tôi ra! Sau đó, bỗng có tiếng gào lên kinh sợ như tiếng của một con vật giãy chết. Chắc chắn đó là tiếng gào của một người. Bên ống thông gió, Susan lạnh người đi vì sợ hãi. Tiếng gào tắt ngấm đột ngột cũng như khi nó xuất hiện. Tiếp đó chỉ còn lại sự yên lặng đến ghê sợ.Một lát sau, ánh đèn trong nhà vệ sinh dằn dần tắt ngấm giống như trong một màn kịch rùng rợn rẻ tiền. Đèn sau đó sáng loé lên rồi tắt hẳn. Susan Fletcher nhận ra mình đang đứng trong bóng tối mịt mùng..

Tại tầng Crypto. Susan Fletcher lòng như lửa đốt, cô đi lại trong nhà vệ sinh, vừa đi vừa đếm từng số từ một đến năm mươi. Đầu cô đang căng ra. Chỉ một lúc nữa thôi, cô tự nhủ. Hale chính là North Dakota? Susan tự hỏi không biết Hale định làm gì. Liệu hắn có tiết lộ mật khẩu không? Liệu hắn có tham lam và đem bán thuật toán đó không? Susan không thể đợi chờ thêm một phút nào nữa. Đã đến lúc cô phải báo cáo việc này với Strathmore.

Cô thận trọng mở cửa và nhìn vào bức tường phản chiếu ở phía xa Crypto. Không có cách nào biết được liệu Hale có đang theo dõi không. Cô phải nhanh chóng đến văn phòng của Strathmore. Nhưng không được vội vã quá, tất nhiên là thế - cô không thể để cho Hale nghi ngờ là cô đã biết hắn là ai. Cô tiến đến cửa và đang đưa tay định kéo cửa thì cô nghe thấy âm thanh gì đó. Tiếng nói.

Tiếng nói của nhiều người. Những giọng nói phát ra từ đường ống thông gió gần cánh cửa.

Cô bỏ tay ra khỏi cửa và tiến về phía ống thông gió. Những lời nói vọng lên hoà lẫn trong tiếng kêu rền ùng ục của máy phát điện phía dưới. Cuộc đối thoại nghe như phát ra từ phía lối đi ở tầng ngầm. Một giọng nói the thé và giận dữ. Hình như là giọng của Phil Chartrukian.

- Anh không tin tôi à? Người có giọng nói thuyết phục lên tiếng.

- Máy bị nhiễm virus! Sau đó người có giọng nói chói tai kia gào lên.

- Chúng ta cần phải gọi cho Jabba! Rồi có tiếng tranh cãi.

- Buông tôi ra! Sau đó, bỗng có tiếng gào lên kinh sợ như tiếng của một con vật giãy chết. Chắc chắn đó là tiếng gào của một người. Bên ống thông gió, Susan lạnh người đi vì sợ hãi. Tiếng gào tắt ngấm đột ngột cũng như khi nó xuất hiện. Tiếp đó chỉ còn lại sự yên lặng đến ghê sợ.

Một lát sau, ánh đèn trong nhà vệ sinh dằn dần tắt ngấm giống như trong một màn kịch rùng rợn rẻ tiền. Đèn sau đó sáng loé lên rồi tắt hẳn. Susan Fletcher nhận ra mình đang đứng trong bóng tối mịt mùng..

Pháo Đài SốTác giả: Dan BrownTruyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámHai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ… Tại tầng Crypto. Susan Fletcher lòng như lửa đốt, cô đi lại trong nhà vệ sinh, vừa đi vừa đếm từng số từ một đến năm mươi. Đầu cô đang căng ra. Chỉ một lúc nữa thôi, cô tự nhủ. Hale chính là North Dakota? Susan tự hỏi không biết Hale định làm gì. Liệu hắn có tiết lộ mật khẩu không? Liệu hắn có tham lam và đem bán thuật toán đó không? Susan không thể đợi chờ thêm một phút nào nữa. Đã đến lúc cô phải báo cáo việc này với Strathmore.Cô thận trọng mở cửa và nhìn vào bức tường phản chiếu ở phía xa Crypto. Không có cách nào biết được liệu Hale có đang theo dõi không. Cô phải nhanh chóng đến văn phòng của Strathmore. Nhưng không được vội vã quá, tất nhiên là thế - cô không thể để cho Hale nghi ngờ là cô đã biết hắn là ai. Cô tiến đến cửa và đang đưa tay định kéo cửa thì cô nghe thấy âm thanh gì đó. Tiếng nói.Tiếng nói của nhiều người. Những giọng nói phát ra từ đường ống thông gió gần cánh cửa.Cô bỏ tay ra khỏi cửa và tiến về phía ống thông gió. Những lời nói vọng lên hoà lẫn trong tiếng kêu rền ùng ục của máy phát điện phía dưới. Cuộc đối thoại nghe như phát ra từ phía lối đi ở tầng ngầm. Một giọng nói the thé và giận dữ. Hình như là giọng của Phil Chartrukian.- Anh không tin tôi à? Người có giọng nói thuyết phục lên tiếng.- Máy bị nhiễm virus! Sau đó người có giọng nói chói tai kia gào lên.- Chúng ta cần phải gọi cho Jabba! Rồi có tiếng tranh cãi.- Buông tôi ra! Sau đó, bỗng có tiếng gào lên kinh sợ như tiếng của một con vật giãy chết. Chắc chắn đó là tiếng gào của một người. Bên ống thông gió, Susan lạnh người đi vì sợ hãi. Tiếng gào tắt ngấm đột ngột cũng như khi nó xuất hiện. Tiếp đó chỉ còn lại sự yên lặng đến ghê sợ.Một lát sau, ánh đèn trong nhà vệ sinh dằn dần tắt ngấm giống như trong một màn kịch rùng rợn rẻ tiền. Đèn sau đó sáng loé lên rồi tắt hẳn. Susan Fletcher nhận ra mình đang đứng trong bóng tối mịt mùng..

Chương 54