Hai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ…
Chương 60
Pháo Đài SốTác giả: Dan BrownTruyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámHai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ… Hành lang dẫn Hai Máu đi từ sân trong vào sàn nhảy được treo kín gương. Nó dừng lại trước gương để chỉnh lại cái ghim trên mũi, bỗng nó linh cảm có bóng người lờ mờ đi theo sau mình. Lập tức quay đầu lại nhưng đã quá muộn với nó. Hai cánh tay cứng như đá kẹp chặt và ghì đầu nó vào gương. Thằng nhóc cố gắng xoay người lại.- Eduardo? Này, phải chú mày không? Hai Máu cảm thấy có một cánh tay lướt qua ví của nó trước khi bóng đen kia đè mạnh vào lưng nó.- Eddie? - thằng nhóc gào to - Đừng đùa nữa! Vừa nãy có một gã đến tìm Megan. Bóng đen kẹp chặt lấy thằng nhóc.- Này, Eddie, thằng điên, bỏ ra ngay! - Thế nhưng khi Hai Máu nhìn vào trong gương, nó chợt nhận ra bóng đen đang ghì lấy nó không phải là bạn nó. Khuôn mặt rỗ và đầy sẹo. Đôi mắt chết chóc nhìn chòng chòng từ sau cặp kính râm. Gã nghiêng người về phía trước, ghé sát miệng vào tai Hai Máu. Một giọng nói xa lạ đầy tức tối cất lên.- Hắn đi đâu? - Câu chữ vang lên méo mó. Thằng nhóc cứng đờ người, tê liệt vì sợ hãi.- Hắn đi đâu - giọng nói ấy lại cất lên. - Thằng người Mỹ?- Sân… sân bay - Hai Máu lắp bắp. - Sân bay - Gã nhắc lại, cặp mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào miệng Hai Máu trong gương.Hai Máu gật đầu. - Hắn có chiếc nhẫn không?Quá sợ hãi, Hai Máu lắc đầu. - Không.- Mày có nhìn thấy cái nhẫn không? Mày có nhìn thấy cái nhẫn không? Hai Máu ngập ngừng. Nên trả lời thế nào cho phải đây?- Có hay không - Giọng nói nghẹt tiếng ấy lại cất lên. Hai Máu gật đầu quả quyết, hy vọng sự thật thà của mình sẽ được tha. Nhưng không. Chỉ vài giây sau Hai Máu ngã sấp xuống sàn, cổ bị bẻ gẫy.
Hành lang dẫn Hai Máu đi từ sân trong vào sàn nhảy được treo kín gương. Nó dừng lại trước gương để chỉnh lại cái ghim trên mũi, bỗng nó linh cảm có bóng người lờ mờ đi theo sau mình. Lập tức quay đầu lại nhưng đã quá muộn với nó. Hai cánh tay cứng như đá kẹp chặt và ghì đầu nó vào gương. Thằng nhóc cố gắng xoay người lại.
- Eduardo? Này, phải chú mày không? Hai Máu cảm thấy có một cánh tay lướt qua ví của nó trước khi bóng đen kia đè mạnh vào lưng nó.
- Eddie? - thằng nhóc gào to - Đừng đùa nữa! Vừa nãy có một gã đến tìm Megan. Bóng đen kẹp chặt lấy thằng nhóc.
- Này, Eddie, thằng điên, bỏ ra ngay! - Thế nhưng khi Hai Máu nhìn vào trong gương, nó chợt nhận ra bóng đen đang ghì lấy nó không phải là bạn nó. Khuôn mặt rỗ và đầy sẹo. Đôi mắt chết chóc nhìn chòng chòng từ sau cặp kính râm. Gã nghiêng người về phía trước, ghé sát miệng vào tai Hai Máu. Một giọng nói xa lạ đầy tức tối cất lên.
- Hắn đi đâu? - Câu chữ vang lên méo mó. Thằng nhóc cứng đờ người, tê liệt vì sợ hãi.
- Hắn đi đâu - giọng nói ấy lại cất lên. - Thằng người Mỹ?
- Sân… sân bay - Hai Máu lắp bắp. - Sân bay - Gã nhắc lại, cặp mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào miệng Hai Máu trong gương.
Hai Máu gật đầu. - Hắn có chiếc nhẫn không?
Quá sợ hãi, Hai Máu lắc đầu. - Không.
- Mày có nhìn thấy cái nhẫn không? Mày có nhìn thấy cái nhẫn không? Hai Máu ngập ngừng. Nên trả lời thế nào cho phải đây?
- Có hay không - Giọng nói nghẹt tiếng ấy lại cất lên. Hai Máu gật đầu quả quyết, hy vọng sự thật thà của mình sẽ được tha. Nhưng không. Chỉ vài giây sau Hai Máu ngã sấp xuống sàn, cổ bị bẻ gẫy.
Pháo Đài SốTác giả: Dan BrownTruyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámHai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ… Hành lang dẫn Hai Máu đi từ sân trong vào sàn nhảy được treo kín gương. Nó dừng lại trước gương để chỉnh lại cái ghim trên mũi, bỗng nó linh cảm có bóng người lờ mờ đi theo sau mình. Lập tức quay đầu lại nhưng đã quá muộn với nó. Hai cánh tay cứng như đá kẹp chặt và ghì đầu nó vào gương. Thằng nhóc cố gắng xoay người lại.- Eduardo? Này, phải chú mày không? Hai Máu cảm thấy có một cánh tay lướt qua ví của nó trước khi bóng đen kia đè mạnh vào lưng nó.- Eddie? - thằng nhóc gào to - Đừng đùa nữa! Vừa nãy có một gã đến tìm Megan. Bóng đen kẹp chặt lấy thằng nhóc.- Này, Eddie, thằng điên, bỏ ra ngay! - Thế nhưng khi Hai Máu nhìn vào trong gương, nó chợt nhận ra bóng đen đang ghì lấy nó không phải là bạn nó. Khuôn mặt rỗ và đầy sẹo. Đôi mắt chết chóc nhìn chòng chòng từ sau cặp kính râm. Gã nghiêng người về phía trước, ghé sát miệng vào tai Hai Máu. Một giọng nói xa lạ đầy tức tối cất lên.- Hắn đi đâu? - Câu chữ vang lên méo mó. Thằng nhóc cứng đờ người, tê liệt vì sợ hãi.- Hắn đi đâu - giọng nói ấy lại cất lên. - Thằng người Mỹ?- Sân… sân bay - Hai Máu lắp bắp. - Sân bay - Gã nhắc lại, cặp mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào miệng Hai Máu trong gương.Hai Máu gật đầu. - Hắn có chiếc nhẫn không?Quá sợ hãi, Hai Máu lắc đầu. - Không.- Mày có nhìn thấy cái nhẫn không? Mày có nhìn thấy cái nhẫn không? Hai Máu ngập ngừng. Nên trả lời thế nào cho phải đây?- Có hay không - Giọng nói nghẹt tiếng ấy lại cất lên. Hai Máu gật đầu quả quyết, hy vọng sự thật thà của mình sẽ được tha. Nhưng không. Chỉ vài giây sau Hai Máu ngã sấp xuống sàn, cổ bị bẻ gẫy.