Tác giả:

Hai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ…

Chương 71

Pháo Đài SốTác giả: Dan BrownTruyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámHai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ… Tokugen Numataka châm lửa đốt điếu thuốc thứ tư, vừa hút ông ta vừa đi đi lại lại quanh phòng. Nóng ruột, ông ta chộp lấy chiếc điện thoại và gọi tổng đài. - Đã có tin tức gì về số điện thoại đó chưa - Ông ta lớn tiếng hỏi trong khi người trực tổng đài còn chưa kịp lên tiếng.- Vẫn chưa có gì, thưa ông. Có lẽ sẽ phải lâu hơn một chút, số điện thoại này là số máy di động. Số máy di động ư? Numataka kinh ngạc. Đúng là những con số bí ẩn luôn làm cho ta phải bận tâm.Người trực tổng đài nói thêm: - Mã vùng 202. Nhưng chúng tôi vẫn chưa nắm được số điện thoại.- 202? Là vùng nào - Cái thằng North Dakota ấy đang trốn ở cái vùng khỉ ho cò gáy nào trên đất Mỹ? - Một vùng nào đó gần thủ đô Washington, thưa ngài.Numataka nhíu mày. Ông ra lệnh cho người trực tổng đài là phải gọi ngay cho ông khi tìm ra số điện thoại đó..

Tokugen Numataka châm lửa đốt điếu thuốc thứ tư, vừa hút ông ta vừa đi đi lại lại quanh phòng. Nóng ruột, ông ta chộp lấy chiếc điện thoại và gọi tổng đài. - Đã có tin tức gì về số điện thoại đó chưa - Ông ta lớn tiếng hỏi trong khi người trực tổng đài còn chưa kịp lên tiếng.

- Vẫn chưa có gì, thưa ông. Có lẽ sẽ phải lâu hơn một chút, số điện thoại này là số máy di động. Số máy di động ư? Numataka kinh ngạc. Đúng là những con số bí ẩn luôn làm cho ta phải bận tâm.

Người trực tổng đài nói thêm: - Mã vùng 202. Nhưng chúng tôi vẫn chưa nắm được số điện thoại.

- 202? Là vùng nào - Cái thằng North Dakota ấy đang trốn ở cái vùng khỉ ho cò gáy nào trên đất Mỹ? - Một vùng nào đó gần thủ đô Washington, thưa ngài.

Numataka nhíu mày. Ông ra lệnh cho người trực tổng đài là phải gọi ngay cho ông khi tìm ra số điện thoại đó..

Pháo Đài SốTác giả: Dan BrownTruyện Phương Tây, Truyện Trinh ThámHai người đang ở trong khách sạn mà họ hay lui tới ở vùng Smoky Mountains, David nhìn cô mỉm cười: "Em nghĩ thế nào, tình yêu của anh? Lấy anh nhé?". Nằm trên giường, ngước nhìn David, cô hiểu rằng anh chính là người mình cần trong cuộc đời này. Mãi mãi. Nhìn sâu vào đôi mắt t xanh thẫ, của anh, cô đột nhiên thấy đâu đó vọng lại một tiếng chuông chói tai. Tiếng chuông đột ngột cướp anh đi mất. Cô cố vươn tới, cố ôm lấy anh, song trong vòng tay chỉ là một khoảng không trống trải. Tiếng chuông điện thoại réo vang kéo Susan ra khỏi giấc mơ. Cô ngồi dậy, thở hổn hển, quờ quạng tìm chiếc điện thoại. - A lô! - Susan à, anh David đây. Anh có làm em thức giấc không? Cô mỉm cười, nằm lăn xuống giường. - Em vừa mơ thấy anh. Tới đây với em đi anh. David bật cười. - Còn quá sớm mà em. - Ứ đâu! - Cô ầm ừ nũng nịu - Anh đến ngay đi. Chúng mình cùng vui một chút rồi lên đường. David thở dài. - Vì thế nên anh phải gọi cho em đấy. Chuyến đi của chúng mình phải hoãn lại thôi. Susan bật dậy, cô tỉnh ngủ… Tokugen Numataka châm lửa đốt điếu thuốc thứ tư, vừa hút ông ta vừa đi đi lại lại quanh phòng. Nóng ruột, ông ta chộp lấy chiếc điện thoại và gọi tổng đài. - Đã có tin tức gì về số điện thoại đó chưa - Ông ta lớn tiếng hỏi trong khi người trực tổng đài còn chưa kịp lên tiếng.- Vẫn chưa có gì, thưa ông. Có lẽ sẽ phải lâu hơn một chút, số điện thoại này là số máy di động. Số máy di động ư? Numataka kinh ngạc. Đúng là những con số bí ẩn luôn làm cho ta phải bận tâm.Người trực tổng đài nói thêm: - Mã vùng 202. Nhưng chúng tôi vẫn chưa nắm được số điện thoại.- 202? Là vùng nào - Cái thằng North Dakota ấy đang trốn ở cái vùng khỉ ho cò gáy nào trên đất Mỹ? - Một vùng nào đó gần thủ đô Washington, thưa ngài.Numataka nhíu mày. Ông ra lệnh cho người trực tổng đài là phải gọi ngay cho ông khi tìm ra số điện thoại đó..

Chương 71