Ngày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán…
Chương 16
Hỗn Đản, Nói Thích Tôi Thì Chết Sao!Tác giả: Ngọa Tào Khoái Bát HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcNgày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán… Những ngày tiếp theo, Sở Mặc bởi vì gặp đủ loại nguyên nhân nên không có thể đi ra ngoài như lời hẹn. Duẫn Phồn dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết là ai ở phía sau quấy rối . Vì thế quyết định tự mình tìm tới cửa.Trầm Dịch nghiêm mặt nhìn bộ dáng cười đê tiện của Duẫn Phồn trước cửa, sau đó liền yên lặng không nhúc nhích.Sở Mặc ló đầu ra khỏi cửa phòng, nhíu mày: “Trầm Dịch, ai vậy?”“. . . . . .”“Tiểu Mặc Mặc ! ! ! Người này không cho tôi bước vào ! ! ! Quá đáng lắm rồi ! ! !”Khoé miệng Trầm Dịch co rút, nghiêng người tránh một cái. Duẫn Phồn thuận tiện tiến vào.Xem ra cần phải nhanh chóng chuyển nhà .Trầm Dịch khó chịu nghĩ.Lợi dụng thời gian Sở Mặc còn ở trong WC, Duẫn Phồn ngồi đối diện với Trầm Dịch, giọng nói sặc mùi chán ghét: “Nè, Tra Tra đã trở lại rồi. Sao vậy? Ở nước ngoài nghĩ thông suốt nên bây giờ trở về muốn theo đuổi Tiểu Mặc Mặc của tôi sao?”Trầm Dịch khẽ cau mày, nhìn Duẫn Phồn, “Đúng, cậu muốn làm gì?”“Hắc hắc.” Duẫn Phồn cười gian hai tiếng, “Tôi nghĩ như thế nào, cậu không đoán được sao? Tôi chính là nghĩ không cho cậu dễ dàng theo đuổi Tiểu Mặc Mặc, tôi cố ý vậy đấy, cậu định cắn tôi à?”“. . . . . .” Hắn quả thật có ý muốn b*p ch*t người trước mặt.Duẫn Phồn dùng khuỷu tay đẩy đẩy Trầm Dịch, vẫn là giọng nói ghét bỏ, “Hầy, cậu nhìn bản thân tối ngày chỉ có một bộ mặt than, Tiểu Mặc Mặc sao lại thích cậu chứ? Lão tử giới thiệu đối tượng khác cho cậu ấy, cậu ấy cũng không muốn. Lão tử liền hoài nghi cậu ấy là cái dạng kia.”“. . . . . .” Trầm Dịch lạnh lùng liếc Duẫn Phồn một cái, không nói chuyện.“Ủa, mấy người chưa đánh nhau nữa à?” Sở Mặc từ trong phòng vệ sinh đi ra, vẫy vẫy bàn tay đầy nước, vẻ mặt thất vọng.“. . . . . .” Trầm Dịch trầm mặc.Duẫn Phồn nhếch môi, đặt chân lên bàn, bộ dáng cà lơ phất phơ: “Tiểu Mặc Mặc sao lại nghĩ tôi là loại người hiếu chiến thế?”Sở Mặc ngồi một bên, nâng mi: “Tôi thấy bình thường cả hai giống như hận không thể rút bả đao ra chém đối phương đến chết thôi mà. Nhưng không ngờ hiện tại lại hoà hợp như vậy?!”Này, ánh mắt của cậu là sao chứ!“Hừ, Tiểu Mặc Mặc kia như thế nào lại nghĩ chúng ta vừa thấy mặt nhau liền hận không thể rút bả đao ra chém đối phương đến chết?”“Sao tôi biết được.” Sở Mặc lườm y một cái.Duẫn Phồn không hài lòng nhìn vẻ mặt than của Trầm Dịch, cậu ta thích Sở Mặc ít nhất cũng phải biểu hiện ra một tí gì thích đi? Vậy mà cả ngày chỉ bày ra một bộ mặt như ai thiếu cậu ta hai vạn đồng ấy.Vì thế phải càng phải thân mật với Sở Mặc hơn.Để tôi xem cậu có thể nhẫn nại được bao lâu.
Những ngày tiếp theo, Sở Mặc bởi vì gặp đủ loại nguyên nhân nên không có thể đi ra ngoài như lời hẹn. Duẫn Phồn dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết là ai ở phía sau quấy rối . Vì thế quyết định tự mình tìm tới cửa.
Trầm Dịch nghiêm mặt nhìn bộ dáng cười đê tiện của Duẫn Phồn trước cửa, sau đó liền yên lặng không nhúc nhích.
Sở Mặc ló đầu ra khỏi cửa phòng, nhíu mày: “Trầm Dịch, ai vậy?”
“. . . . . .”
“Tiểu Mặc Mặc ! ! ! Người này không cho tôi bước vào ! ! ! Quá đáng lắm rồi ! ! !”
Khoé miệng Trầm Dịch co rút, nghiêng người tránh một cái. Duẫn Phồn thuận tiện tiến vào.
Xem ra cần phải nhanh chóng chuyển nhà .
Trầm Dịch khó chịu nghĩ.
Lợi dụng thời gian Sở Mặc còn ở trong WC, Duẫn Phồn ngồi đối diện với Trầm Dịch, giọng nói sặc mùi chán ghét: “Nè, Tra Tra đã trở lại rồi. Sao vậy? Ở nước ngoài nghĩ thông suốt nên bây giờ trở về muốn theo đuổi Tiểu Mặc Mặc của tôi sao?”
Trầm Dịch khẽ cau mày, nhìn Duẫn Phồn, “Đúng, cậu muốn làm gì?”
“Hắc hắc.” Duẫn Phồn cười gian hai tiếng, “Tôi nghĩ như thế nào, cậu không đoán được sao? Tôi chính là nghĩ không cho cậu dễ dàng theo đuổi Tiểu Mặc Mặc, tôi cố ý vậy đấy, cậu định cắn tôi à?”
“. . . . . .” Hắn quả thật có ý muốn b*p ch*t người trước mặt.
Duẫn Phồn dùng khuỷu tay đẩy đẩy Trầm Dịch, vẫn là giọng nói ghét bỏ, “Hầy, cậu nhìn bản thân tối ngày chỉ có một bộ mặt than, Tiểu Mặc Mặc sao lại thích cậu chứ? Lão tử giới thiệu đối tượng khác cho cậu ấy, cậu ấy cũng không muốn. Lão tử liền hoài nghi cậu ấy là cái dạng kia.”
“. . . . . .” Trầm Dịch lạnh lùng liếc Duẫn Phồn một cái, không nói chuyện.
“Ủa, mấy người chưa đánh nhau nữa à?” Sở Mặc từ trong phòng vệ sinh đi ra, vẫy vẫy bàn tay đầy nước, vẻ mặt thất vọng.
“. . . . . .” Trầm Dịch trầm mặc.
Duẫn Phồn nhếch môi, đặt chân lên bàn, bộ dáng cà lơ phất phơ: “Tiểu Mặc Mặc sao lại nghĩ tôi là loại người hiếu chiến thế?”
Sở Mặc ngồi một bên, nâng mi: “Tôi thấy bình thường cả hai giống như hận không thể rút bả đao ra chém đối phương đến chết thôi mà. Nhưng không ngờ hiện tại lại hoà hợp như vậy?!”
Này, ánh mắt của cậu là sao chứ!
“Hừ, Tiểu Mặc Mặc kia như thế nào lại nghĩ chúng ta vừa thấy mặt nhau liền hận không thể rút bả đao ra chém đối phương đến chết?”
“Sao tôi biết được.” Sở Mặc lườm y một cái.
Duẫn Phồn không hài lòng nhìn vẻ mặt than của Trầm Dịch, cậu ta thích Sở Mặc ít nhất cũng phải biểu hiện ra một tí gì thích đi? Vậy mà cả ngày chỉ bày ra một bộ mặt như ai thiếu cậu ta hai vạn đồng ấy.
Vì thế phải càng phải thân mật với Sở Mặc hơn.
Để tôi xem cậu có thể nhẫn nại được bao lâu.
Hỗn Đản, Nói Thích Tôi Thì Chết Sao!Tác giả: Ngọa Tào Khoái Bát HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcNgày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán… Những ngày tiếp theo, Sở Mặc bởi vì gặp đủ loại nguyên nhân nên không có thể đi ra ngoài như lời hẹn. Duẫn Phồn dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết là ai ở phía sau quấy rối . Vì thế quyết định tự mình tìm tới cửa.Trầm Dịch nghiêm mặt nhìn bộ dáng cười đê tiện của Duẫn Phồn trước cửa, sau đó liền yên lặng không nhúc nhích.Sở Mặc ló đầu ra khỏi cửa phòng, nhíu mày: “Trầm Dịch, ai vậy?”“. . . . . .”“Tiểu Mặc Mặc ! ! ! Người này không cho tôi bước vào ! ! ! Quá đáng lắm rồi ! ! !”Khoé miệng Trầm Dịch co rút, nghiêng người tránh một cái. Duẫn Phồn thuận tiện tiến vào.Xem ra cần phải nhanh chóng chuyển nhà .Trầm Dịch khó chịu nghĩ.Lợi dụng thời gian Sở Mặc còn ở trong WC, Duẫn Phồn ngồi đối diện với Trầm Dịch, giọng nói sặc mùi chán ghét: “Nè, Tra Tra đã trở lại rồi. Sao vậy? Ở nước ngoài nghĩ thông suốt nên bây giờ trở về muốn theo đuổi Tiểu Mặc Mặc của tôi sao?”Trầm Dịch khẽ cau mày, nhìn Duẫn Phồn, “Đúng, cậu muốn làm gì?”“Hắc hắc.” Duẫn Phồn cười gian hai tiếng, “Tôi nghĩ như thế nào, cậu không đoán được sao? Tôi chính là nghĩ không cho cậu dễ dàng theo đuổi Tiểu Mặc Mặc, tôi cố ý vậy đấy, cậu định cắn tôi à?”“. . . . . .” Hắn quả thật có ý muốn b*p ch*t người trước mặt.Duẫn Phồn dùng khuỷu tay đẩy đẩy Trầm Dịch, vẫn là giọng nói ghét bỏ, “Hầy, cậu nhìn bản thân tối ngày chỉ có một bộ mặt than, Tiểu Mặc Mặc sao lại thích cậu chứ? Lão tử giới thiệu đối tượng khác cho cậu ấy, cậu ấy cũng không muốn. Lão tử liền hoài nghi cậu ấy là cái dạng kia.”“. . . . . .” Trầm Dịch lạnh lùng liếc Duẫn Phồn một cái, không nói chuyện.“Ủa, mấy người chưa đánh nhau nữa à?” Sở Mặc từ trong phòng vệ sinh đi ra, vẫy vẫy bàn tay đầy nước, vẻ mặt thất vọng.“. . . . . .” Trầm Dịch trầm mặc.Duẫn Phồn nhếch môi, đặt chân lên bàn, bộ dáng cà lơ phất phơ: “Tiểu Mặc Mặc sao lại nghĩ tôi là loại người hiếu chiến thế?”Sở Mặc ngồi một bên, nâng mi: “Tôi thấy bình thường cả hai giống như hận không thể rút bả đao ra chém đối phương đến chết thôi mà. Nhưng không ngờ hiện tại lại hoà hợp như vậy?!”Này, ánh mắt của cậu là sao chứ!“Hừ, Tiểu Mặc Mặc kia như thế nào lại nghĩ chúng ta vừa thấy mặt nhau liền hận không thể rút bả đao ra chém đối phương đến chết?”“Sao tôi biết được.” Sở Mặc lườm y một cái.Duẫn Phồn không hài lòng nhìn vẻ mặt than của Trầm Dịch, cậu ta thích Sở Mặc ít nhất cũng phải biểu hiện ra một tí gì thích đi? Vậy mà cả ngày chỉ bày ra một bộ mặt như ai thiếu cậu ta hai vạn đồng ấy.Vì thế phải càng phải thân mật với Sở Mặc hơn.Để tôi xem cậu có thể nhẫn nại được bao lâu.