Ngày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán…

Chương 17

Hỗn Đản, Nói Thích Tôi Thì Chết Sao!Tác giả: Ngọa Tào Khoái Bát HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcNgày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán… Rốt cuộc có nên ăn hay không? 0 0Trầm Dịch cố gắng chuyển sự chú ý của mình tập trung vào quảng cáo trên màn hình TV, hồng trà lạnh, hồng trà lạnh! Hiện tại, hắn thật sự muốn uống hồng trà lạnh để dập lửa ! ! !Trầm Dịch hít sâu, thân thủ kéo tay áo Duẫn Phồn rồi tha y ra ngoài.Sở Mặc sửng sốt, Trầm Dịch đang tính làm gì?Thành công quăng cái tên đang muốn chọc tức Trầm Dịch ra bên ngoài, khóa kỹ cửa, không để ý tiếng kêu gào khóc thảm thiết phía ngoài, thuận tay đặt Sở Mặc lên trên giường.“. . . . . .” Sở Mặc im lặng, cậu ta thoạt nhìn đang rất cao hứng?Được rồi, hiện tại điều này không phải trọng điểm!Trầm Dịch bước tới, áp lên người Sở Mặc. Mặt hai người vô cùng gần, có thể cảm giác được cả hơi thở của nhau. Sở Mặc nhìn Trầm Dịch, nhíu mày: “Đồ mặt than, định làm cái quái gì? Nặng quá.”Cựa quậy muốn đẩy người nào đó đang ở phía trên người mình, lại bị Trầm Dịch đè lên không thể động đậy.Trầm Dịch dùng một tay khống chế được hai cổ tay của Sở Mặc, đùi chen vào g*** h** ch*n Sở Mặc. Khóe miệng cong thành một độ cung tà ác.Sở Mặc trừng mắt nhìn ngón tay không an phận sờ loạn của Trầm Dịch: “Khốn nạn, không phải cậu không thích con trai sao, đang làm cái éo gì vậy?!” Giọng nói đầy hoảng loạn.Trầm Dịch nâng mi, cúi sát vào bên tai Sở Mặc, cười khẽ:”A, tôi cũng đã nghĩ bản thân không thích nam. Sau đó mới phát hiện ra tôi đúng là không thích những thằng con trai khác, tôi chỉ thích có một người con trai thôi.”“. . . . . . Chó má!” Sở Mặc sửng sốt một lúc lâu mới phản ứng lại, buông lời th* t*c, “Tay đừng có làm càn nữa!”Mặt Trầm Dịch đen.Con mẹ nó, Sở Mặc — người này nghe xong thổ lộ của hắn lại là phản ứng như vậy.Trầm Dịch nâng cằm Sở Mặc lên rồi nhìn cậu, nhíu mày: “Phản ứng này là sao?”Sở ngạo kiều thay đổi sắc mặt: “Hừ, thích tôi cũng không sớm nói làm tôi hiểu lầm lâu như vậy, nếu sớm biết thì tôi đã hiến thân… Ơ, mình đang nói cái chết tiệt gì?”Trầm Dịch hiếm khi cười ra tiếng, tay kéo mặt của mỗ ngạo kiều đối diện với mình, cúi đầu dùng miệng quấy rối trên mặt.Sở ngạo kiều: “Này, này, ngứa quá đi!” Thân thủ đẩy mặt Trầm Dịch, thừa cơ muốn chạy trốn nhưng sau đó lại bị đặt ở trên giường .Trầm Dịch nhếch miệng, đè chặt cậu: “Cậu không phải nói muốn hiến thân sao?”“Hiện tại, tôi không nghĩ muốn hiến thân!” Sở Mặc trừng hắn, lại là một trận cựa quậy lộn xộn, nhưng thay vì đào thoát được lại đi châm ngòi cho Trầm Dịch.Cảm giác có cái gì cứng cứng ngay bắp đùi của mình, Sở Mặc cười mỉa: “Hê, Hê. . . . . . Mì chưa lên men mặt than này….À không,Trầm Dịch, cậu bình tĩnh nha. . . . . .”

Rốt cuộc có nên ăn hay không? 0 0

Trầm Dịch cố gắng chuyển sự chú ý của mình tập trung vào quảng cáo trên màn hình TV, hồng trà lạnh, hồng trà lạnh! Hiện tại, hắn thật sự muốn uống hồng trà lạnh để dập lửa ! ! !

Trầm Dịch hít sâu, thân thủ kéo tay áo Duẫn Phồn rồi tha y ra ngoài.

Sở Mặc sửng sốt, Trầm Dịch đang tính làm gì?

Thành công quăng cái tên đang muốn chọc tức Trầm Dịch ra bên ngoài, khóa kỹ cửa, không để ý tiếng kêu gào khóc thảm thiết phía ngoài, thuận tay đặt Sở Mặc lên trên giường.

“. . . . . .” Sở Mặc im lặng, cậu ta thoạt nhìn đang rất cao hứng?

Được rồi, hiện tại điều này không phải trọng điểm!

Trầm Dịch bước tới, áp lên người Sở Mặc. Mặt hai người vô cùng gần, có thể cảm giác được cả hơi thở của nhau. Sở Mặc nhìn Trầm Dịch, nhíu mày: “Đồ mặt than, định làm cái quái gì? Nặng quá.”

Cựa quậy muốn đẩy người nào đó đang ở phía trên người mình, lại bị Trầm Dịch đè lên không thể động đậy.

Trầm Dịch dùng một tay khống chế được hai cổ tay của Sở Mặc, đùi chen vào g*** h** ch*n Sở Mặc. Khóe miệng cong thành một độ cung tà ác.

Sở Mặc trừng mắt nhìn ngón tay không an phận sờ loạn của Trầm Dịch: “Khốn nạn, không phải cậu không thích con trai sao, đang làm cái éo gì vậy?!” Giọng nói đầy hoảng loạn.

Trầm Dịch nâng mi, cúi sát vào bên tai Sở Mặc, cười khẽ:”A, tôi cũng đã nghĩ bản thân không thích nam. Sau đó mới phát hiện ra tôi đúng là không thích những thằng con trai khác, tôi chỉ thích có một người con trai thôi.”

“. . . . . . Chó má!” Sở Mặc sửng sốt một lúc lâu mới phản ứng lại, buông lời th* t*c, “Tay đừng có làm càn nữa!”

Mặt Trầm Dịch đen.

Con mẹ nó, Sở Mặc — người này nghe xong thổ lộ của hắn lại là phản ứng như vậy.

Trầm Dịch nâng cằm Sở Mặc lên rồi nhìn cậu, nhíu mày: “Phản ứng này là sao?”

Sở ngạo kiều thay đổi sắc mặt: “Hừ, thích tôi cũng không sớm nói làm tôi hiểu lầm lâu như vậy, nếu sớm biết thì tôi đã hiến thân… Ơ, mình đang nói cái chết tiệt gì?”

Trầm Dịch hiếm khi cười ra tiếng, tay kéo mặt của mỗ ngạo kiều đối diện với mình, cúi đầu dùng miệng quấy rối trên mặt.

Sở ngạo kiều: “Này, này, ngứa quá đi!” Thân thủ đẩy mặt Trầm Dịch, thừa cơ muốn chạy trốn nhưng sau đó lại bị đặt ở trên giường .

Trầm Dịch nhếch miệng, đè chặt cậu: “Cậu không phải nói muốn hiến thân sao?”

“Hiện tại, tôi không nghĩ muốn hiến thân!” Sở Mặc trừng hắn, lại là một trận cựa quậy lộn xộn, nhưng thay vì đào thoát được lại đi châm ngòi cho Trầm Dịch.

Cảm giác có cái gì cứng cứng ngay bắp đùi của mình, Sở Mặc cười mỉa: “Hê, Hê. . . . . . Mì chưa lên men mặt than này….À không,Trầm Dịch, cậu bình tĩnh nha. . . . . .”

Hỗn Đản, Nói Thích Tôi Thì Chết Sao!Tác giả: Ngọa Tào Khoái Bát HạTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài HướcNgày đó, Trầm Dịch về nước, Sở Mặc không có ra sân bay đón hắn. Lại không nghĩ rằng ba năm sau gặp nhau, cư nhiên là phương thức như này đây. Sở Mặc trang điểm đậm, trên người mặc hồng bào nhìn thấy chủ tịch muội tử mang về một tên cứu tràng* , sắc mặt liền thay đổi. *Cứu tràng : Người giúp đỡ khi ta gặp tình huống khó khăn. Đáng lẽ lúc này, thứ mà chủ tịch muội tử thấy phải là Sở Mặc tạc mao như mọi khi, thế mà bây giờ lại kì lạ im lặng không hiểu nổi. Dù sao mình chỉ đi trễ một chút thôi mà, chẳng lẽ vì vậy dẫn đến người này biến thành bình thuốc nổ ? Kỳ thật em gái à, em không biết mình mang về chính là vật kích nổ mang tên Trầm Dịch a! Chủ tịch muội tử đưa quần áo cosplay cho Trầm Dịch, sau đó nhờ một gã trong hội đi theo giúp đỡ hắn mang mấy phụ kiện. Tiện thể, nhờ tên kia nói kịch bản cho Trầm Dịch biết như thế nào luôn. Đợi Trầm Dịch đi xa, Sở Mặc nghiêm mặt, lớp trang điểm có chút vặn vẹo : “Làm sao cậu tìm được người này ?” Chủ tịch muội tử tất nhiên là không biết ân ân oán… Rốt cuộc có nên ăn hay không? 0 0Trầm Dịch cố gắng chuyển sự chú ý của mình tập trung vào quảng cáo trên màn hình TV, hồng trà lạnh, hồng trà lạnh! Hiện tại, hắn thật sự muốn uống hồng trà lạnh để dập lửa ! ! !Trầm Dịch hít sâu, thân thủ kéo tay áo Duẫn Phồn rồi tha y ra ngoài.Sở Mặc sửng sốt, Trầm Dịch đang tính làm gì?Thành công quăng cái tên đang muốn chọc tức Trầm Dịch ra bên ngoài, khóa kỹ cửa, không để ý tiếng kêu gào khóc thảm thiết phía ngoài, thuận tay đặt Sở Mặc lên trên giường.“. . . . . .” Sở Mặc im lặng, cậu ta thoạt nhìn đang rất cao hứng?Được rồi, hiện tại điều này không phải trọng điểm!Trầm Dịch bước tới, áp lên người Sở Mặc. Mặt hai người vô cùng gần, có thể cảm giác được cả hơi thở của nhau. Sở Mặc nhìn Trầm Dịch, nhíu mày: “Đồ mặt than, định làm cái quái gì? Nặng quá.”Cựa quậy muốn đẩy người nào đó đang ở phía trên người mình, lại bị Trầm Dịch đè lên không thể động đậy.Trầm Dịch dùng một tay khống chế được hai cổ tay của Sở Mặc, đùi chen vào g*** h** ch*n Sở Mặc. Khóe miệng cong thành một độ cung tà ác.Sở Mặc trừng mắt nhìn ngón tay không an phận sờ loạn của Trầm Dịch: “Khốn nạn, không phải cậu không thích con trai sao, đang làm cái éo gì vậy?!” Giọng nói đầy hoảng loạn.Trầm Dịch nâng mi, cúi sát vào bên tai Sở Mặc, cười khẽ:”A, tôi cũng đã nghĩ bản thân không thích nam. Sau đó mới phát hiện ra tôi đúng là không thích những thằng con trai khác, tôi chỉ thích có một người con trai thôi.”“. . . . . . Chó má!” Sở Mặc sửng sốt một lúc lâu mới phản ứng lại, buông lời th* t*c, “Tay đừng có làm càn nữa!”Mặt Trầm Dịch đen.Con mẹ nó, Sở Mặc — người này nghe xong thổ lộ của hắn lại là phản ứng như vậy.Trầm Dịch nâng cằm Sở Mặc lên rồi nhìn cậu, nhíu mày: “Phản ứng này là sao?”Sở ngạo kiều thay đổi sắc mặt: “Hừ, thích tôi cũng không sớm nói làm tôi hiểu lầm lâu như vậy, nếu sớm biết thì tôi đã hiến thân… Ơ, mình đang nói cái chết tiệt gì?”Trầm Dịch hiếm khi cười ra tiếng, tay kéo mặt của mỗ ngạo kiều đối diện với mình, cúi đầu dùng miệng quấy rối trên mặt.Sở ngạo kiều: “Này, này, ngứa quá đi!” Thân thủ đẩy mặt Trầm Dịch, thừa cơ muốn chạy trốn nhưng sau đó lại bị đặt ở trên giường .Trầm Dịch nhếch miệng, đè chặt cậu: “Cậu không phải nói muốn hiến thân sao?”“Hiện tại, tôi không nghĩ muốn hiến thân!” Sở Mặc trừng hắn, lại là một trận cựa quậy lộn xộn, nhưng thay vì đào thoát được lại đi châm ngòi cho Trầm Dịch.Cảm giác có cái gì cứng cứng ngay bắp đùi của mình, Sở Mặc cười mỉa: “Hê, Hê. . . . . . Mì chưa lên men mặt than này….À không,Trầm Dịch, cậu bình tĩnh nha. . . . . .”

Chương 17