Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 115: C115: Cậu âm thầm than thở
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Những nhân viên phía sau mang ra một số hộp 'đạn pháo' tròn xoe.Tiểu Kha nhíu mày, pháo hoa lớn như vậy sao?Cậu liếc nhìn màn hình ti vi rồi nhìn xuống vòng một của chị tư.Cậu âm thầm than thở, vẫn còn thiếu chút nữa.Trong video, vài nhân viên mặc đồng phục quân sự trông rất oai vệ dũng mãnh.Lấy pháo, nạp đạn, châm ngòi!. đam mỹ hàiMột loạt các động tác khiến Tiểu Kha xem đến mê mẩn.Bỗng nhiên, điện thoại của Vương Nhạc Hạo đổ chuông, một giọng đàn ông hùng hồn vang lên:"Tiểu đoàn trưởng số hai, pháo Ý của anh đâu, kéo lên và bắn cho tôi!"Đến khi Vương Nhạc Hạo vội cúp máy lại thì pháo trên ti vi cũng vừa bắn lên.Cả nhà họ Vương đều xấu hổ toát mồ hôi.Chết tiệt thật, không một chút sai sót nào cả!Trần Tuệ nhéo một cái vào eo của chồng, mắng yêu:“Bảo anh bớt xem 'Kiếm Lượng' đi, anh thì hay rồi, còn cài cả nhạc chuông luôn rồi?”Tiểu Kha ngồi ở giữa khẽ cong môi, cẩn thận quan sát quả pháo hoa bay lên trời cao.Bùm! Bùm! Bùm!Một loạt âm thanh nổ vang lên, pháo hoa đột nhiên nở rộ giữa không trung.Những đóa hoa đẹp lộng lẫy tỏa sáng giữa đêm tối, pháo hoa hình đóa hoa cúc chiếu sáng trời đất như ban ngày.Thoáng chốc, những hoa cúc lại nổ tung thành vô số đóa cúc nhỏ, rực rỡ muôn màu muôn sắc.Ánh sáng tô điểm bầu trời đêm tuyệt đẹp, thướt tha xinh đẹp.Cánh hoa rơi như mưa, tỏa xuống tưởng chừng như có thể chạm tay vào.Tiểu Kha ngẩn ngơ nhìn ti vi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh vạn hoa đua nở huyền ảo tráng lệ!"Đẹp quá, tuyệt vời!"Tiểu Kha tự nhủ, tô điểm thêm vài màu sắc trong đôi mắt xanh lam.Vương Tư Kỳ mỉm cười nhẹ nhàng, kéo xuống xem video khác trên điện thoại.Không ngờ lại trượt đến hot search tiếp theo.Trên TV bỗng xuất hiện đoạn Tiểu Kha được phỏng vấn, bộ đồ khủng long dễ thương đặc biệt nổi bật.Trong ống kính của phóng viên, Tiểu Kha thấp bé nhỏ nhắn, đáng yêu như một đứa trẻ, nhưng còn có một chút tiên khí khác biệt.Vương Tư Kỳ kinh ngạc, sao lại có video em trai được phỏng vấn, thậm chí còn lọt vào hot search?Vương Tư Kỳ mở phần bình luận, quan sát nghiêm túc những bình luận của người khác.Cha Vương mẹ Vương và Vương Văn Nhã cũng tập trung nhìn vào TV."Bé yêu dễ thương quá, cháu thích bao tải màu gì, dì xanh lam, đỏ, hồng, tím đủ cả…""Oa! Từ giờ tôi tuyên bố bé yêu là con trai của tôi nhé!""Muốn sinh một đứa con đáng yêu thế này quá, con trai nhà tôi mặt mũi giống Lý Quỳ quá.""Bịp bợm hả!"…Sắc mặt của mọi người trong nhà họ Vương càng lúc càng âm u, đồng loạt nhìn về hướng Tiểu Kha.Tiểu Hắc vừa mới chơi ở ngoài trở về biệt thự.
Những nhân viên phía sau mang ra một số hộp 'đạn pháo' tròn xoe.
Tiểu Kha nhíu mày, pháo hoa lớn như vậy sao?
Cậu liếc nhìn màn hình ti vi rồi nhìn xuống vòng một của chị tư.
Cậu âm thầm than thở, vẫn còn thiếu chút nữa.
Trong video, vài nhân viên mặc đồng phục quân sự trông rất oai vệ dũng mãnh.
Lấy pháo, nạp đạn, châm ngòi!. đam mỹ hài
Một loạt các động tác khiến Tiểu Kha xem đến mê mẩn.
Bỗng nhiên, điện thoại của Vương Nhạc Hạo đổ chuông, một giọng đàn ông hùng hồn vang lên:
"Tiểu đoàn trưởng số hai, pháo Ý của anh đâu, kéo lên và bắn cho tôi!"
Đến khi Vương Nhạc Hạo vội cúp máy lại thì pháo trên ti vi cũng vừa bắn lên.
Cả nhà họ Vương đều xấu hổ toát mồ hôi.
Chết tiệt thật, không một chút sai sót nào cả!
Trần Tuệ nhéo một cái vào eo của chồng, mắng yêu:
“Bảo anh bớt xem 'Kiếm Lượng' đi, anh thì hay rồi, còn cài cả nhạc chuông luôn rồi?”
Tiểu Kha ngồi ở giữa khẽ cong môi, cẩn thận quan sát quả pháo hoa bay lên trời cao.
Bùm! Bùm! Bùm!
Một loạt âm thanh nổ vang lên, pháo hoa đột nhiên nở rộ giữa không trung.
Những đóa hoa đẹp lộng lẫy tỏa sáng giữa đêm tối, pháo hoa hình đóa hoa cúc chiếu sáng trời đất như ban ngày.
Thoáng chốc, những hoa cúc lại nổ tung thành vô số đóa cúc nhỏ, rực rỡ muôn màu muôn sắc.
Ánh sáng tô điểm bầu trời đêm tuyệt đẹp, thướt tha xinh đẹp.
Cánh hoa rơi như mưa, tỏa xuống tưởng chừng như có thể chạm tay vào.
Tiểu Kha ngẩn ngơ nhìn ti vi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh vạn hoa đua nở huyền ảo tráng lệ!
"Đẹp quá, tuyệt vời!"
Tiểu Kha tự nhủ, tô điểm thêm vài màu sắc trong đôi mắt xanh lam.
Vương Tư Kỳ mỉm cười nhẹ nhàng, kéo xuống xem video khác trên điện thoại.
Không ngờ lại trượt đến hot search tiếp theo.
Trên TV bỗng xuất hiện đoạn Tiểu Kha được phỏng vấn, bộ đồ khủng long dễ thương đặc biệt nổi bật.
Trong ống kính của phóng viên, Tiểu Kha thấp bé nhỏ nhắn, đáng yêu như một đứa trẻ, nhưng còn có một chút tiên khí khác biệt.
Vương Tư Kỳ kinh ngạc, sao lại có video em trai được phỏng vấn, thậm chí còn lọt vào hot search?
Vương Tư Kỳ mở phần bình luận, quan sát nghiêm túc những bình luận của người khác.
Cha Vương mẹ Vương và Vương Văn Nhã cũng tập trung nhìn vào TV.
"Bé yêu dễ thương quá, cháu thích bao tải màu gì, dì xanh lam, đỏ, hồng, tím đủ cả…"
"Oa! Từ giờ tôi tuyên bố bé yêu là con trai của tôi nhé!"
"Muốn sinh một đứa con đáng yêu thế này quá, con trai nhà tôi mặt mũi giống Lý Quỳ quá."
"Bịp bợm hả!"
…
Sắc mặt của mọi người trong nhà họ Vương càng lúc càng âm u, đồng loạt nhìn về hướng Tiểu Kha.
Tiểu Hắc vừa mới chơi ở ngoài trở về biệt thự.
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Những nhân viên phía sau mang ra một số hộp 'đạn pháo' tròn xoe.Tiểu Kha nhíu mày, pháo hoa lớn như vậy sao?Cậu liếc nhìn màn hình ti vi rồi nhìn xuống vòng một của chị tư.Cậu âm thầm than thở, vẫn còn thiếu chút nữa.Trong video, vài nhân viên mặc đồng phục quân sự trông rất oai vệ dũng mãnh.Lấy pháo, nạp đạn, châm ngòi!. đam mỹ hàiMột loạt các động tác khiến Tiểu Kha xem đến mê mẩn.Bỗng nhiên, điện thoại của Vương Nhạc Hạo đổ chuông, một giọng đàn ông hùng hồn vang lên:"Tiểu đoàn trưởng số hai, pháo Ý của anh đâu, kéo lên và bắn cho tôi!"Đến khi Vương Nhạc Hạo vội cúp máy lại thì pháo trên ti vi cũng vừa bắn lên.Cả nhà họ Vương đều xấu hổ toát mồ hôi.Chết tiệt thật, không một chút sai sót nào cả!Trần Tuệ nhéo một cái vào eo của chồng, mắng yêu:“Bảo anh bớt xem 'Kiếm Lượng' đi, anh thì hay rồi, còn cài cả nhạc chuông luôn rồi?”Tiểu Kha ngồi ở giữa khẽ cong môi, cẩn thận quan sát quả pháo hoa bay lên trời cao.Bùm! Bùm! Bùm!Một loạt âm thanh nổ vang lên, pháo hoa đột nhiên nở rộ giữa không trung.Những đóa hoa đẹp lộng lẫy tỏa sáng giữa đêm tối, pháo hoa hình đóa hoa cúc chiếu sáng trời đất như ban ngày.Thoáng chốc, những hoa cúc lại nổ tung thành vô số đóa cúc nhỏ, rực rỡ muôn màu muôn sắc.Ánh sáng tô điểm bầu trời đêm tuyệt đẹp, thướt tha xinh đẹp.Cánh hoa rơi như mưa, tỏa xuống tưởng chừng như có thể chạm tay vào.Tiểu Kha ngẩn ngơ nhìn ti vi, dường như đã tưởng tượng ra cảnh vạn hoa đua nở huyền ảo tráng lệ!"Đẹp quá, tuyệt vời!"Tiểu Kha tự nhủ, tô điểm thêm vài màu sắc trong đôi mắt xanh lam.Vương Tư Kỳ mỉm cười nhẹ nhàng, kéo xuống xem video khác trên điện thoại.Không ngờ lại trượt đến hot search tiếp theo.Trên TV bỗng xuất hiện đoạn Tiểu Kha được phỏng vấn, bộ đồ khủng long dễ thương đặc biệt nổi bật.Trong ống kính của phóng viên, Tiểu Kha thấp bé nhỏ nhắn, đáng yêu như một đứa trẻ, nhưng còn có một chút tiên khí khác biệt.Vương Tư Kỳ kinh ngạc, sao lại có video em trai được phỏng vấn, thậm chí còn lọt vào hot search?Vương Tư Kỳ mở phần bình luận, quan sát nghiêm túc những bình luận của người khác.Cha Vương mẹ Vương và Vương Văn Nhã cũng tập trung nhìn vào TV."Bé yêu dễ thương quá, cháu thích bao tải màu gì, dì xanh lam, đỏ, hồng, tím đủ cả…""Oa! Từ giờ tôi tuyên bố bé yêu là con trai của tôi nhé!""Muốn sinh một đứa con đáng yêu thế này quá, con trai nhà tôi mặt mũi giống Lý Quỳ quá.""Bịp bợm hả!"…Sắc mặt của mọi người trong nhà họ Vương càng lúc càng âm u, đồng loạt nhìn về hướng Tiểu Kha.Tiểu Hắc vừa mới chơi ở ngoài trở về biệt thự.