Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…
Chương 132: C132: Phóng đi
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Vương Nhạc Nhạc nhẹ nhàng nói vào tai nghe."Phóng đi."Phía sau sân khấu, các nhân viên nghe thấy giọng nói liền nhanh chóng đốt pháo hoa.Vút!Pháo hoa bay lên trời, hoa lửa nổ bung thành hình giống một chiếc máy bay trực thăng.Một giây, hai giây, ba giây…Mọi người bối rối nhìn bầu trời, rồi nhìn những người trên sân khấu.Tiểu Kha vốn rất mong chờ, nhưng sau đó hình như chẳng có gì cả."Chị, quà chị tặng Tiểu Kha là pháo hoa à?"Vương Nhạc Nhạc mỉm cười dịu dàng, lắc đầu.Sau đó, những ngón tay nõn nà của cô ấy chỉ lên bầu trời.Tiểu Kha nhìn theo, người trên khán đài cũng tò mò nhìn bầu trời.Rầm rầm!Hai chiếc trực thăng màu đen có khắc tên Vương Tiểu Kha từ xa bay tới, không ngừng bay vòng quanh quảng trường.“Đây là hai chiếc trực thăng mà chị gái tặng em.”Oa!!Lần này, ngoại trừ Vương Tâm Như và Vương Nhạc Nhạc, những người còn lại đều há hốc miệng.Sinh nhật tặng máy bay?Món quà này thực sự rất hào phóng.Mọi người trên khán đài đều không muốn nói gì nữa, hai chữ hâm mộ đã nói chán rồi.Tiểu Kha hưng phấn reo hò, khiến hai cô gái cười khanh khách."Chị, đây là máy bay nhỏ tặng cho em ạ?"Adv"Đúng vậy, từ nay về sau chúng sẽ là trực thăng riêng của em. Lát nữa chị sẽ cho người đưa chúng đến bãi đậu máy bay của nhà họ Vương.""Vậy… em có thể đặt cho nó một cái tên được không?"Vương Nhạc Nhạc mỉm cười gật đầu, để cậu thích làm gì thì làm.Cậu cười hì hì chỉ vào một chiếc trực thăng trong số đó."Cái này gọi là Tiểu Kha số 1.""Cái kia gọi là Tiểu Kha số 2 đi."Trong phút chốc, Vương Nhạc Nhạc hóa đá ngay tại chỗ.Trong đầu cô ấy chợt hiện lên một hình ảnh.Trên đường băng, phi công trực thăng hét lên.“Tiểu Kha 2 chuẩn bị hạ cánh…”Vương Nhạc Nhạc lắc đầu, khuyên can Tiểu Kha."Em trai, cái tên này… lát nữa đặt lại nhé."Trên khán đài, mọi người đều cười lớn."Tiểu Kha số 2 chuẩn bị cất cánh, ha ha ha."“Mẹ ơi, cái tên này vang dội thật, lần sau đừng đặt nữa.”"Tôi thừa nhận, con trai tôi thực sự không có khiếu đặt tên…"…
Vương Nhạc Nhạc nhẹ nhàng nói vào tai nghe.
"Phóng đi."
Phía sau sân khấu, các nhân viên nghe thấy giọng nói liền nhanh chóng đốt pháo hoa.
Vút!
Pháo hoa bay lên trời, hoa lửa nổ bung thành hình giống một chiếc máy bay trực thăng.
Một giây, hai giây, ba giây…
Mọi người bối rối nhìn bầu trời, rồi nhìn những người trên sân khấu.
Tiểu Kha vốn rất mong chờ, nhưng sau đó hình như chẳng có gì cả.
"Chị, quà chị tặng Tiểu Kha là pháo hoa à?"
Vương Nhạc Nhạc mỉm cười dịu dàng, lắc đầu.
Sau đó, những ngón tay nõn nà của cô ấy chỉ lên bầu trời.
Tiểu Kha nhìn theo, người trên khán đài cũng tò mò nhìn bầu trời.
Rầm rầm!
Hai chiếc trực thăng màu đen có khắc tên Vương Tiểu Kha từ xa bay tới, không ngừng bay vòng quanh quảng trường.
“Đây là hai chiếc trực thăng mà chị gái tặng em.”
Oa!!
Lần này, ngoại trừ Vương Tâm Như và Vương Nhạc Nhạc, những người còn lại đều há hốc miệng.
Sinh nhật tặng máy bay?
Món quà này thực sự rất hào phóng.
Mọi người trên khán đài đều không muốn nói gì nữa, hai chữ hâm mộ đã nói chán rồi.
Tiểu Kha hưng phấn reo hò, khiến hai cô gái cười khanh khách.
"Chị, đây là máy bay nhỏ tặng cho em ạ?"
Adv
"Đúng vậy, từ nay về sau chúng sẽ là trực thăng riêng của em. Lát nữa chị sẽ cho người đưa chúng đến bãi đậu máy bay của nhà họ Vương."
"Vậy… em có thể đặt cho nó một cái tên được không?"
Vương Nhạc Nhạc mỉm cười gật đầu, để cậu thích làm gì thì làm.
Cậu cười hì hì chỉ vào một chiếc trực thăng trong số đó.
"Cái này gọi là Tiểu Kha số 1."
"Cái kia gọi là Tiểu Kha số 2 đi."
Trong phút chốc, Vương Nhạc Nhạc hóa đá ngay tại chỗ.
Trong đầu cô ấy chợt hiện lên một hình ảnh.
Trên đường băng, phi công trực thăng hét lên.
“Tiểu Kha 2 chuẩn bị hạ cánh…”
Vương Nhạc Nhạc lắc đầu, khuyên can Tiểu Kha.
"Em trai, cái tên này… lát nữa đặt lại nhé."
Trên khán đài, mọi người đều cười lớn.
"Tiểu Kha số 2 chuẩn bị cất cánh, ha ha ha."
“Mẹ ơi, cái tên này vang dội thật, lần sau đừng đặt nữa.”
"Tôi thừa nhận, con trai tôi thực sự không có khiếu đặt tên…"
…
Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Vương Nhạc Nhạc nhẹ nhàng nói vào tai nghe."Phóng đi."Phía sau sân khấu, các nhân viên nghe thấy giọng nói liền nhanh chóng đốt pháo hoa.Vút!Pháo hoa bay lên trời, hoa lửa nổ bung thành hình giống một chiếc máy bay trực thăng.Một giây, hai giây, ba giây…Mọi người bối rối nhìn bầu trời, rồi nhìn những người trên sân khấu.Tiểu Kha vốn rất mong chờ, nhưng sau đó hình như chẳng có gì cả."Chị, quà chị tặng Tiểu Kha là pháo hoa à?"Vương Nhạc Nhạc mỉm cười dịu dàng, lắc đầu.Sau đó, những ngón tay nõn nà của cô ấy chỉ lên bầu trời.Tiểu Kha nhìn theo, người trên khán đài cũng tò mò nhìn bầu trời.Rầm rầm!Hai chiếc trực thăng màu đen có khắc tên Vương Tiểu Kha từ xa bay tới, không ngừng bay vòng quanh quảng trường.“Đây là hai chiếc trực thăng mà chị gái tặng em.”Oa!!Lần này, ngoại trừ Vương Tâm Như và Vương Nhạc Nhạc, những người còn lại đều há hốc miệng.Sinh nhật tặng máy bay?Món quà này thực sự rất hào phóng.Mọi người trên khán đài đều không muốn nói gì nữa, hai chữ hâm mộ đã nói chán rồi.Tiểu Kha hưng phấn reo hò, khiến hai cô gái cười khanh khách."Chị, đây là máy bay nhỏ tặng cho em ạ?"Adv"Đúng vậy, từ nay về sau chúng sẽ là trực thăng riêng của em. Lát nữa chị sẽ cho người đưa chúng đến bãi đậu máy bay của nhà họ Vương.""Vậy… em có thể đặt cho nó một cái tên được không?"Vương Nhạc Nhạc mỉm cười gật đầu, để cậu thích làm gì thì làm.Cậu cười hì hì chỉ vào một chiếc trực thăng trong số đó."Cái này gọi là Tiểu Kha số 1.""Cái kia gọi là Tiểu Kha số 2 đi."Trong phút chốc, Vương Nhạc Nhạc hóa đá ngay tại chỗ.Trong đầu cô ấy chợt hiện lên một hình ảnh.Trên đường băng, phi công trực thăng hét lên.“Tiểu Kha 2 chuẩn bị hạ cánh…”Vương Nhạc Nhạc lắc đầu, khuyên can Tiểu Kha."Em trai, cái tên này… lát nữa đặt lại nhé."Trên khán đài, mọi người đều cười lớn."Tiểu Kha số 2 chuẩn bị cất cánh, ha ha ha."“Mẹ ơi, cái tên này vang dội thật, lần sau đừng đặt nữa.”"Tôi thừa nhận, con trai tôi thực sự không có khiếu đặt tên…"…