Tác giả:

Ma Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ…

Chương 164: C164: Cậu nhẹ nhàng dò hỏi chị gái

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Đậu bên cạnh là những chiếc trực thăng thông thường.Tiểu Kha đếm qua, vừa vặn nhìn thấy có mười ba chiếc.Cậu nhẹ nhàng dò hỏi chị gái.“Mua chiếc máy bay lớn này tốn bao nhiêu tiền ạ?”Vương Tư Kỳ duỗi một ngón tay ra, cũng không nói rõ ràng.“10 triệu sao?”Vương Tư Kỳ cười tủm tỉm x** n*n cặp má mềm mại của cậu bé, nói.“Đoán tiếp đi.”“100 triệu?”Tiểu Kha chớp chớp đôi mắt xanh thẳm, có hơi khiếp sợ.Vương Tư Kỳ vẫn lắc đầu.“Không đúng, đoán tiếp đi.”“Một tỷ?”Lần này cô ấy gật đầu, xoa xoa cái đầu nhỏ của em trai.Tiểu Kha hít sâu một hơi, không ngờ món đồ chơi lớn này lại đắt như vậy.Nếu như tính ra, có thể mua được bao nhiêu ly trà sữa, bao nhiêu phần gà rán chứ?Cậu hào hứng chạy về phía trước, vuốt vẻ lớp vỏ ngoài của chiếc máy bay hành khách, giờ phút này cậu chợt nhận ra có tiền thật thích.Chẳng lẽ các chị gái đều là những quý cô giàu có?Nhân viên làm việc trong sân bay tập trung lại, chào đón mọi người đã đến.Vương Tư Kỳ bình tĩnh nói.“Dẫn cậu chủ đi xem hai chiếc trực thăng kia.”Nhân viên công tác nhận được mệnh lệnh, dẫn đường cho bốn người.Tiểu Kha ngó nghiêng trái phải suốt dọc đường, ngắm nhìn các loại trực thăng.Không lâu sau, mọi người dừng lại trước hai chiếc trực thăng.Toàn bộ chiếc trực thăng đều là màu đen, trên thân có khắc ba chữ Vương Tiểu Kha, toát lên hơi thở thần bí.Tiểu Kha vui vẻ ôm lấy trực thăng, áp chặt mặt vào đầu máy bay, đôi tay nhỏ bé không ngừng v**t v* phía trên.Vương Nhạc Nhạc bật cười, nhắc nhở đứa em trai đang phấn khích của mình.“Em trai có muốn ngồi thử không? Chị sẽ bảo phi công đưa em đi bay vài vòng.”Tiểu Kha đang ôm thân trực thăng lập tức buông tay, tràn đầy sức sống nói có.Vương Nhạc Nhạc liếc nhìn nhân viên công tác ở bên cạnh, dịu giọng nói.“Hai phi công đến đây, đưa cậu chủ đi bay thử.”Hai người đàn ông trung niên lập tức bước ra khỏi đám đông, nhìn nhau rồi đi về phía trực thăng.Sau khi ba người Tiểu Kha đã chuẩn bị sẵn sàng trên trực thăng, phi công khởi động động cơ một cách bài bản.Trong quá trình đó, cánh quạt quay ngày càng nhanh, những cơn gió mạnh thổi xung quanh.Dưới cái nhìn chăm chú của những người khác, thân trực thăng từ từ rời khỏi mặt đất, bay lên cao.

Đậu bên cạnh là những chiếc trực thăng thông thường.

Tiểu Kha đếm qua, vừa vặn nhìn thấy có mười ba chiếc.

Cậu nhẹ nhàng dò hỏi chị gái.

“Mua chiếc máy bay lớn này tốn bao nhiêu tiền ạ?”

Vương Tư Kỳ duỗi một ngón tay ra, cũng không nói rõ ràng.

“10 triệu sao?”

Vương Tư Kỳ cười tủm tỉm x** n*n cặp má mềm mại của cậu bé, nói.

“Đoán tiếp đi.”

“100 triệu?”

Tiểu Kha chớp chớp đôi mắt xanh thẳm, có hơi khiếp sợ.

Vương Tư Kỳ vẫn lắc đầu.

“Không đúng, đoán tiếp đi.”

“Một tỷ?”

Lần này cô ấy gật đầu, xoa xoa cái đầu nhỏ của em trai.

Tiểu Kha hít sâu một hơi, không ngờ món đồ chơi lớn này lại đắt như vậy.

Nếu như tính ra, có thể mua được bao nhiêu ly trà sữa, bao nhiêu phần gà rán chứ?

Cậu hào hứng chạy về phía trước, vuốt vẻ lớp vỏ ngoài của chiếc máy bay hành khách, giờ phút này cậu chợt nhận ra có tiền thật thích.

Chẳng lẽ các chị gái đều là những quý cô giàu có?

Nhân viên làm việc trong sân bay tập trung lại, chào đón mọi người đã đến.

Vương Tư Kỳ bình tĩnh nói.

“Dẫn cậu chủ đi xem hai chiếc trực thăng kia.”

Nhân viên công tác nhận được mệnh lệnh, dẫn đường cho bốn người.

Tiểu Kha ngó nghiêng trái phải suốt dọc đường, ngắm nhìn các loại trực thăng.

Không lâu sau, mọi người dừng lại trước hai chiếc trực thăng.

Toàn bộ chiếc trực thăng đều là màu đen, trên thân có khắc ba chữ Vương Tiểu Kha, toát lên hơi thở thần bí.

Tiểu Kha vui vẻ ôm lấy trực thăng, áp chặt mặt vào đầu máy bay, đôi tay nhỏ bé không ngừng v**t v* phía trên.

Vương Nhạc Nhạc bật cười, nhắc nhở đứa em trai đang phấn khích của mình.

“Em trai có muốn ngồi thử không? Chị sẽ bảo phi công đưa em đi bay vài vòng.”

Tiểu Kha đang ôm thân trực thăng lập tức buông tay, tràn đầy sức sống nói có.

Vương Nhạc Nhạc liếc nhìn nhân viên công tác ở bên cạnh, dịu giọng nói.

“Hai phi công đến đây, đưa cậu chủ đi bay thử.”

Hai người đàn ông trung niên lập tức bước ra khỏi đám đông, nhìn nhau rồi đi về phía trực thăng.

Sau khi ba người Tiểu Kha đã chuẩn bị sẵn sàng trên trực thăng, phi công khởi động động cơ một cách bài bản.

Trong quá trình đó, cánh quạt quay ngày càng nhanh, những cơn gió mạnh thổi xung quanh.

Dưới cái nhìn chăm chú của những người khác, thân trực thăng từ từ rời khỏi mặt đất, bay lên cao.

Ăn Mày Tu TiênTác giả: Hạ DiệpTruyện Đô Thị, Truyện Huyền HuyễnMa Đô, khu Nhạn Bắc. Đây là một thành phố đầy quyến rũ và kỳ diệu, khắp nơi đều là xa hoa trụy lạc, náo nhiệt vô cùng. Dưới cây cầu nào đó bị bóng tối bao phủ, một cậu bé gầy gò, rách rưới nằm trên chiếc chăn bông rách nát, trên người chỉ có một chiếc áo khoác màu xanh lá cây. Trong hang thường truyền đến tiếng chuột kêu chít chít, bên ngoài thì là tiếng ô tô gầm rú... Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt vàng như nến của cậu bé trông như mới năm, sáu tuổi mà đã lang thang được một năm rồi. Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời chiếu xuống, cậu bé từ từ mở mắt ra, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh. "Giấc mơ chân thật quá, tại sao ông chú đẹp trai đó lại nhét nhiều thứ vào đầu mình như vậy?" Cậu bé phủi tro bụi trên người, chạy ra con sông gần đó để rửa mặt. Mười mấy ngày nay, cậu bé luôn mơ những giấc mơ đặc biệt, trong mơ có một ông chú đẹp trai dạy cậu bé rất nhiều điều. Có thư pháp, chơi cờ, trung y, nhạc cụ, hội họa... và cả tu hành. "Ngày hôm qua chú đẹp trai nói sẽ nhận mình làm đồ… Đậu bên cạnh là những chiếc trực thăng thông thường.Tiểu Kha đếm qua, vừa vặn nhìn thấy có mười ba chiếc.Cậu nhẹ nhàng dò hỏi chị gái.“Mua chiếc máy bay lớn này tốn bao nhiêu tiền ạ?”Vương Tư Kỳ duỗi một ngón tay ra, cũng không nói rõ ràng.“10 triệu sao?”Vương Tư Kỳ cười tủm tỉm x** n*n cặp má mềm mại của cậu bé, nói.“Đoán tiếp đi.”“100 triệu?”Tiểu Kha chớp chớp đôi mắt xanh thẳm, có hơi khiếp sợ.Vương Tư Kỳ vẫn lắc đầu.“Không đúng, đoán tiếp đi.”“Một tỷ?”Lần này cô ấy gật đầu, xoa xoa cái đầu nhỏ của em trai.Tiểu Kha hít sâu một hơi, không ngờ món đồ chơi lớn này lại đắt như vậy.Nếu như tính ra, có thể mua được bao nhiêu ly trà sữa, bao nhiêu phần gà rán chứ?Cậu hào hứng chạy về phía trước, vuốt vẻ lớp vỏ ngoài của chiếc máy bay hành khách, giờ phút này cậu chợt nhận ra có tiền thật thích.Chẳng lẽ các chị gái đều là những quý cô giàu có?Nhân viên làm việc trong sân bay tập trung lại, chào đón mọi người đã đến.Vương Tư Kỳ bình tĩnh nói.“Dẫn cậu chủ đi xem hai chiếc trực thăng kia.”Nhân viên công tác nhận được mệnh lệnh, dẫn đường cho bốn người.Tiểu Kha ngó nghiêng trái phải suốt dọc đường, ngắm nhìn các loại trực thăng.Không lâu sau, mọi người dừng lại trước hai chiếc trực thăng.Toàn bộ chiếc trực thăng đều là màu đen, trên thân có khắc ba chữ Vương Tiểu Kha, toát lên hơi thở thần bí.Tiểu Kha vui vẻ ôm lấy trực thăng, áp chặt mặt vào đầu máy bay, đôi tay nhỏ bé không ngừng v**t v* phía trên.Vương Nhạc Nhạc bật cười, nhắc nhở đứa em trai đang phấn khích của mình.“Em trai có muốn ngồi thử không? Chị sẽ bảo phi công đưa em đi bay vài vòng.”Tiểu Kha đang ôm thân trực thăng lập tức buông tay, tràn đầy sức sống nói có.Vương Nhạc Nhạc liếc nhìn nhân viên công tác ở bên cạnh, dịu giọng nói.“Hai phi công đến đây, đưa cậu chủ đi bay thử.”Hai người đàn ông trung niên lập tức bước ra khỏi đám đông, nhìn nhau rồi đi về phía trực thăng.Sau khi ba người Tiểu Kha đã chuẩn bị sẵn sàng trên trực thăng, phi công khởi động động cơ một cách bài bản.Trong quá trình đó, cánh quạt quay ngày càng nhanh, những cơn gió mạnh thổi xung quanh.Dưới cái nhìn chăm chú của những người khác, thân trực thăng từ từ rời khỏi mặt đất, bay lên cao.

Chương 164: C164: Cậu nhẹ nhàng dò hỏi chị gái